Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có những chuyện cũ chẳng thể chạm vào

2018-05-06 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Cuộc sống là vậy, có những chuyện ta không thể đoán trước được. Hôm qua và hôm nay sao khác xa quá đỗi. Rồi cũng phải tự mình bước tiếp trên con đường rộng thênh thang. Hạnh phúc trốn tránh tôi đến tận cùng thế giới này, để tôi mãi đuổi theo trong vô vọng. Nhưng này hạnh phúc ơi, hôm nay tôi mệt rồi, dừng lại ở đây thôi, chân không đứng vững nữa rồi.

***

blog radio, Có những chuyện cũ chẳng thể chạm vào

Khoảnh khắc tôi nhận ra mình chẳng là gì trong ngần ấy năm yêu thương. Gục mặt xuống bàn, tôi không thể nào cầm được những giọt nước mắt mặn chát. Anh và tôi rồi cũng đành đoạn buông bỏ nhau giữa Sài Gòn hối hả. Ngày hôm qua ai đó đã vội đem vào quên lãng, để những kỉ niệm tan dần vào hư không… Có một người mà mình sẽ chẳng bao giờ biết được họ quan trọng đến nhường nào cho đến khi họ rời đi.

Thật ra trong cuộc sống này, chẳng ai là hợp nhau cả. Tôi và anh cũng vậy, cũng đôi lần cãi vã, rồi lại vì chữ thương mà bỏ qua tất cả, chỉ để được sống trọn vẹn những tháng ngày thanh xuân thật đẹp. Nhưng rồi có lẽ chúng ta không hiểu được rằng, thật ra chúng ta đang buộc mình phải chấp nhận nhau, cố gắng gượng cho những điều không thể. Rồi cũng đến cái thời điểm phải nói ra, phải làm tổn thương nhau dù cả hai không muốn. Nhưng anh biết không, tôi đọc được trong mắt anh vẻ hờ hững, có đôi chút lưng chừng trong cái mối quan hệ mơ hồ này. Trên đời sẽ chẳng có niềm hạnh phúc nào được gọi tên là lưng chừng cả.

Rồi không biết từ lúc nào, nụ cười nghiêng trên khuôn mặt ấy không dành riêng rôi nữa. Nó tựa gần nhưng lại xa vời vợi. Tôi đành lòng đánh đổi lấy đau khổ riêng tôi vì không muốn cái cảm giác lưng chừng ấy. Có một người mà tôi luôn dành một chữ thương trọn vẹn, thương đến đau lòng, đến hao gầy tuổi trẻ nhưng đổi lại được gì ngoài những giọt nước mắt mặn chát kia. Anh từ lúc nào đã thôi không còn là của riêng tôi hay vốn dĩ luôn là như thế, chỉ là do tôi cố chiếm đoạt anh trong suy nghĩ riêng mình. Và người ta gọi đó là sự ngây dại trong tình yêu.

Giá như có thể dễ dàng vứt bỏ tình cảm này thì đã không phải đau khổ đến tột cùng như vậy. Câu chia tay tôi thốt ra trong vô thức rồi để trái tim mình chết lặng. Anh nhìn tôi thở dài rồi gật đầu trong thầm lặng. Giống như một cái kết đã định sẵn trước đó, nhưng vì chẳng ai đủ can đảm để chấp nhận sự thật.

blog radio, Có những chuyện cũ chẳng thể chạm vào

Cuộc sống là vậy, có những chuyện ta không thể đoán trước được. Hôm qua và hôm nay sao khác xa quá đỗi. Rồi cũng phải tự mình bước tiếp trên con đường rộng thênh thang. Hạnh phúc trốn tránh tôi đến tận cùng thế giới này, để tôi mãi đuổi theo trong vô vọng. Nhưng này hạnh phúc ơi, hôm nay tôi mệt rồi, dừng lại ở đây thôi, chân không đứng vững nữa rồi.

Mùa hè chào đón tôi bằng cơn mưa dài dai dẳng, mưa lất phất trên những ngọn cây xanh rì, mưa quyện vào mái tóc tôi, mưa hòa vào dòng người hối hả. Ừ thì chia tay, nhưng sao tôi đau thế này, vẫn không đành lòng bỏ người giữa mùa nhớ. Tôi mãi chạy về phía chân trời xa xôi, nơi của những giấc mơ tôi ấp ủ hôm nào nhưng sao tôi chẳng còn thấy tôi trong đó nữa. Một mảng màu kí ức vẫn ngự trị nơi trái tim tôi, người chẳng qua như một cơn mưa rào của tuổi trẻ để tôi vội vàng đắm chìm. Để rồi còn lại gì ngoài tóc tai rối bời cùng đôi hàng mi ươn ướt.

Anh, tôi và chuyện của chúng ta trôi về phía cũ xa xôi, chỉ có kỉ niệm là ở lại. Một cái kết vô hậu trong ngổn ngang chuyện thường nhật. Và tôi gọi đó là mùa cũ chỉ để dành cho riêng tôi. Chỉ là để đó mà thôi không chạm vào, có lẽ như thế sẽ ổn.

© Trần Thị Trà Linh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu mà không dám nói, chỉ vì sợ mất nhau

Yêu mà không dám nói, chỉ vì sợ mất nhau

Thanh xuân năm ấy, chúng ta vì rất nhiều nỗi sợ mà bỏ lỡ nhau nhưng bây giờ tớ có thể thật lòng chúc phúc. Chúng ta đã chọn cho mình những con đường rất riêng. Cảm ơn cậu vì đã góp mặt trong thanh xuân của tớ, đã cho tớ một cậu bạn thân tuyệt vời và một mối tình đầu đầy những mộng mơ. Tớ đã từng yêu cậu, bạn thân à.

Em chấp nhận cô đơn để anh đến bên cô ấy

Em chấp nhận cô đơn để anh đến bên cô ấy

Cuối cùng, em chọn cô đơn. Và mỗi sáng thức giấc, chỉ mong rằng mình vẫn mạnh mẽ để đối diện với lo toan của cuộc sống. Em chấp nhận cô đơn để anh đến bên cô ấy. Dù sao anh cũng phải hạnh phúc nhé. Hãy yêu thương cô ấy nhiều như anh đã từng thương em ngày đầu.

Không ai yêu mình hơn chính bản thân mình

Không ai yêu mình hơn chính bản thân mình

Vì người ta thường nói không ai có thể yêu bản thân mình bằng chính mình, nó thực sự đúng, đúng cho hiện tại và cả những quãng thời gian sau này.

Năm ấy, anh đã từng là chàng trai em ao ước đi cùng

Năm ấy, anh đã từng là chàng trai em ao ước đi cùng

Sau này, khi nghĩ về anh cô không còn khóc nữa, khi thấy anh có người yêu cô cũng chỉ mỉm cười vì cô nghĩ chắc bây giờ anh vẫn đang hạnh phúc. Có lẽ với anh, cô chỉ đơn thuần là cô bạn cùng bạn nhưng với cô thì anh vẫn là chàng trai năm 17 tuổi mà cô thích, vẫn là chàng trai với nụ cười ấm áp năm ấy cô từng ao ước đi cùng.

Tình bạn giữa tôi và cậu, tôi muốn giữ bằng cả cuộc đời

Tình bạn giữa tôi và cậu, tôi muốn giữ bằng cả cuộc đời

Tôi đã không nói cho cậu biết tôi đã từng thích cậu suốt nhiều năm dài, cũng không nói cho cậu biết tôi vì cậu mà từng chọn học ngành mình không thích. Nhưng điều đó bây giờ không còn quan trọng nữa, bởi có những tình cảm cần được im lặng như cách từ khi bắt đầu nó được ươm mầm lên trong trái tim bé nhỏ. Thầm lặng và bình yên. Bởi với tôi tình bạn mà tôi và cậu có tôi muốn giữ nó bằng cả cuộc đời mình.

Anh của bây giờ đã thuộc về cô ấy nên em sẽ tự yêu mình

Anh của bây giờ đã thuộc về cô ấy nên em sẽ tự yêu mình

Tôi của những tháng năm sau này vẫn nhớ về anh nhưng đã thôi rung động, cũng đã thôi đau lòng vì cái hẹn mà cả hai không cùng đến. Anh của năm ấy mãi mãi là người con trai tôi yêu nhưng anh của bây giờ đã thuộc về cô ấy và một mái ấm đầy ắp tiếng cười.

Mưa giữa dòng tha phương

Mưa giữa dòng tha phương

Tôi lại bâng quơ, nghĩ về ngày mai, những phận người mỏng manh kia có đủ hân hoan, đủ lòng tin với đời, ví như ngọn lửa đêm đông có đủ sưởi ấm lòng kẻ tha phương.

Người luôn yêu tôi theo cách hoàn hảo nhất.

Người luôn yêu tôi theo cách hoàn hảo nhất.

Điều duy nhất mà tôi tự hào về cuộc sống này chính là tôi vẫn còn có cha có mẹ để yêu thương

Em có nhiều cô đơn, anh mua không em bán?

Em có nhiều cô đơn, anh mua không em bán?

Gió về bên ô cửa nhỏ Bao giờ anh sẽ nhớ em?

Thành phố ngày mất nhau

Thành phố ngày mất nhau

Mình ra hiên hóng gió Nỗi buồn đó đem phơi.

back to top