Có mẹ là một hạnh phúc lớn lao
2023-03-25 01:25
Tác giả:
Võ Duy Cường
blogradio.vn - Mỗi chúng ta ai cũng có nhiều cách sống, nhiều con đường và hướng đi cho bản thân trong cuộc đời, nhưng ai rồi cũng chỉ có một nơi để quay về, để nương tựa, để bình yên đó là gia đình đó là bên mẹ của chúng ta. Hãy biết trân trọng những gì mình đang có bởi hạnh phúc đã ở ngay nơi đó, và khi ta còn có mẹ bên cạnh thì đó chính là một hạnh phúc lớn lao.
***
Đã bao lần tôi đi qua con đường này, đã bao lần mùa thu vàng phủ đầy lá dưới chân tôi nhưng cũng chừng ấy lần tôi vội vã bước dưới những chiếc lá đó để hối hả với bao công việc của cuộc sống và những lo toan nhọc nhằn đến độ quên mất sự hiện hữu của những chiếc lá nhỏ bé mà sẽ cho tôi một bài pháp nhiệm mầu dầu mãi đến hôm nay trong phút tĩnh lặng nhất thời hiếm hoi tôi mới thấy được điều đó khi bất chợt một chiếc lá khẽ rơi nhẹ qua bờ vai lúc tôi vẫn rảo bước qua con phố nhỏ này.
Trong phút chốc khác hẳn như mọi ngày tôi ngước nhìn lên vòm lá trên cao kia và chúng thật là đẹp biết bao, lúc này tôi đã dừng lại không chỉ ở đôi chân mà còn ở ngay cả ý niệm và tư tưởng bên trong mình nữa, dừng lại vì mỏi mệt và để nghỉ ngơi một lát khi ngày nào cũng phải bước đi như chạy, chạy để kiếm tìm giữa những được mất của thế gian.
Trong khoảnh khắc tôi đã nghĩ như vậy, phần nữa là bởi dòng thời gian và vô thường mãi cứ trôi cuốn đi cả những tháng năm dài để hôm nay lá lại rơi, lốc lịch nhà đã vơi đi hơn một nửa và tháng 7 lại sắp đến, một mùa Vu lan nữa lại về. Vu lan danh từ này và hình ảnh chiếc lá thu rơi ngày hôm nay thật sự đã níu được gót chân tôi dừng lại để chiêm nghiệm và lần đầu tiên cảm nhận một cách sâu sắc bởi chúng là một phần ý nghĩa của cuộc sống này mà tôi nào có biết.
Bạn có bao giờ thấy được những chiếc lá rơi chưa, tôi nghĩ chắc là có rồi, nhưng có mấy ai hiểu được giá trị thực sự trong những chiếc lá đó. Phần nhiều mỗi chúng ta đều có mẹ nhưng có bao nhiêu người đã hiểu và thương cũng như cảm kích trước sự vĩ đại ở nơi mẹ mình?
Lá được sinh ra và xanh tự trên cành, suốt một đời lá đem dưỡng khí trong tự nhiên, nhận ánh sáng cùng với nước tạo quang hợp để nuôi dưỡng cho cây, để cây có thể sinh trưởng đơm hoa kết trái lớn lên và trưởng thành qua thời gian, cũng vậy mẹ cả một đời đặt hết tâm tư vào những đứa con, làm lụng vất vả dẫu khó khăn gian khổ, lắm lúc nuốt nước mắt để hy sinh tất cả chỉ cốt mong sao cho đàn con được no đủ và hạnh phúc, được vui vẻ và khỏe mạnh, được trưởng thành lẫn nên người. màu xanh của lá đem lại sự trong lành và niềm tin trong cuộc sống, bóng mát của cây tạo bởi lá mang đến sự bình yên, che chở và mát mẻ cho muôn loài trong những trời nắng nóng.
Chúng ta những khi đau khổ, buồn tủi lẫn sợ hãi thì chỉ ở bên mẹ sẽ luôn có được sự ấm áp và chở che, cả những lời khuyên nhủ cảm thông và đầy yêu thương từ mẹ để chúng ta cảm thấy tự tin và vững chãi hơn trong cuộc sống, mẹ sẵn sàng tha thứ hết mọi lỗi lầm của con dù chúng có làm mẹ đau đớn thế nào và nước mắt của mẹ dẫu phải rơi nhiều nhưng tất cả chỉ để đánh đổi nụ cười bình yên và hạnh phúc của con. Rồi sớm mai dù phải lìa cành trong một màu vàng úa thì lá cũng góp phần màu mỡ cho đất để ươm mầm cho cây trái, cỏ hoa và cả những màu xanh ở những chiếc lá của mai sau.
Mẹ ơi, tuy mẹ tuổi đã cao nhưng trái tim tình thương của mẹ vẫn chứa chan như ngày nào đối với đàn con thơ dại, dù cho chúng con hôm nay đã lớn khôn và không ở bên mẹ như thuở xưa, nhưng nơi mẹ luôn là bến đỗ quay về êm đềm cho những đứa con đang là lữ khách tha phương mệt mỏi giữa dòng đời xuôi ngược “Mẹ già trăm tuổi vẫn thương con tám mươi” là như thế.
Chúng ta mang danh là những con người trí thức học cao hiểu rộng, bằng này giấy nọ nhưng có bao giờ ta hiểu được lòng mẹ của chúng ta chưa, chúng ta đã dựng được bao nhiêu tước vị, quan hàm, đạt được bao bổng lộc danh thơm trong cuộc sống nhưng lại quên mất hình tượng mẹ đáng kính luôn âm thầm kề cận bên mình trên cuộc đời này mà ta lại thờ ơ chẳng biết.
Chúng ta ai cũng nói ba chữ “anh yêu em” hay “em yêu anh”, nhưng nhiều lúc lại quên mất ba chữ “con yêu mẹ” rất đơn giản và mộc mạc như vậy mà có những người cả đời mình vẫn chưa nói được cho đến lúc họ cất lên được thành lời thì nó chỉ thấm đầy nước mắt và sự hối hận muộn màng khi mà mẹ mình đã không còn nghe thấy được nữa. Trong khi cả đời ta tặng thật nhiều đóa hồng cho người mình yêu, nhưng mẹ thì chỉ nhận được những cánh hoa mang màu tang trắng ngay lúc người đã không còn có thể mở mắt để thấy chúng được nữa.
Xin đừng để đôi dòng lệ chua cay lăn dài trên má và đôi môi mấp máy tiếng gọi “mẹ ơi con thương mẹ lắm” đến trong muộn màng và hối hận, hai chữ “giá mà” hay “nếu như” lúc đó sẽ chẳng có thể đánh đổi lại được gì ngoài việc mẹ đã ra đi mãi mãi, khi mà dòng thời gian sẽ không bao giờ quay ngược để chúng ta những đứa con bất hiếu đang quỳ trong nuối tiếc hôm nay có thể chuộc lại lỗi lầm của mình, dù biết rằng mẹ với lòng vị tha và bao dung vô bờ bến ở nơi xa đó luôn sẵn sàng thứ tha cho những đứa con bé nhỏ và tội nghiệp này bởi nụ cười hiền từ một đời của mẹ là minh chứng hùng hồn cho tình thương yêu vô điều kiện sẽ in đậm mãi trong tâm khảm của chúng con đến suốt cuộc đời này.
“Nước trong bốn biển quả thật là nhiều, nhưng sữa mẹ mà chúng ta đã uống khi phải luôn hồi thường mạng trong vô số kiếp cho đến nay thì còn nhiều hơn như thế” lời kinh xưa được Đức Phật nói vẫn còn văng vẳng đến tận hôm nay nó mãi mang giá trị to lớn về ân dưỡng dục và cưu mang, về sự hy sinh vô điều kiện, luôn là chân lý về tình thương vĩnh hằng của mọi thời đại được quy tụ và đúc kết nơi trái tim của người mẹ.
Một mùa Vu Lan nữa lại về ngoài kia những chiếc lá vẫn mãi rơi dưới chân bao người đang bước qua chúng, nhưng riêng tôi hôm nay đã đứng lại để ngắm nhìn chúng rồi để thấy được giá trị cao tột của sự cống hiến lặng thầm trong những chiếc lá nhỏ bé và đơn sơ kia và nơi chiếc lá tôi đã thấy được hình ảnh của mẹ, thấy được trái tim chứa đựng cả tình thương và hy sinh của mẹ dành cho những đứa con, tuy giản dị và đơn sơ nhưng thật vô giá và vĩ đại giống như thông điệp mà những chiếc lá kia mang lại, đó là điều mà không gì có thể so sánh và đánh đổi được. Vậy mà tôi và bao người đã quên mất quên khi chúng ta mãi đua chen kiếm tìm rồi dần bị nhấn chìm giữa dòng đời mưu sinh bươn chải đầy sóng gió và lo toan của kiếp sống nhân sinh.
Mẹ ơi hôm nay con sẽ về như chiếc lá kia rồi cũng sẽ phải trở về với đất mẹ, trở về với chân tâm của chính mình đề quán chiếu, đề nhận ra, để hiểu và thương mẹ nhiều hơn nữa, để nghe lại lời ru của mẹ thuở ngày nào mà mẹ vẫn hát cho con ngủ, nhưng hôm nay con xin nghe lại tiếng ru của mẹ để giúp cho con tỉnh lại giữa cơn mê, tỉnh lại giữa muộn phiền và đau khổ, giữa lợi danh và hơn thua, để thấy an ổn hơn giữa giông tố của cuộc đời, để tìm thấy chính mình, và con biết được rằng con còn có mẹ trên cuộc đời, rằng con vẫn ở trong vòng tay ấm áp của mẹ như ngày nào, cho con vẫn còn kịp nói “Mẹ ơi! Con thương mẹ nhiều lắm”.
Xin cảm ơn chiếc lá, cảm ơn mẹ đã cho con cuộc đời này, và xin cảm ơn cuộc đời đã mang mẹ đến cho tôi cũng như cho tất cả mọi người.
Mỗi chúng ta ai cũng có nhiều cách sống, nhiều con đường và hướng đi cho bản thân trong cuộc đời, nhưng ai rồi cũng chỉ có một nơi để quay về, để nương tựa, để bình yên đó là gia đình đó là bên mẹ của chúng ta. Hãy biết trân trọng những gì mình đang có bởi hạnh phúc đã ở ngay nơi đó, và khi ta còn có mẹ bên cạnh thì đó chính là một hạnh phúc lớn lao.
© Võ Duy Cường - blogradio.vn
Xem thêm: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.






