Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ là người luôn hết lòng vì con

2023-02-19 01:20

Tác giả: Nguyễn BẮC


blogradio.vn - Tôi thật sự cảm thấy biết ơn và tự hào về mẹ của mình, một người phụ nữ tần tảo và chăm chỉ hết lòng thương yêu con cái luôn lo cho con những gì tốt đẹp nhất. Mỗi ngày ta lớn lên là một ngày mẹ  già đi vì thế hay yêu thương, quan tâm mẹ khi còn có thể, làm những điều khiến mẹ vui chứ đừng làm mẹ phải buồn.

***

Tôi tên Mai .Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình cũng không mấy khá giả, ba tôi mất khi tôi mới lên 3 tuổi vì một vụ tai nạn xe máy từ đó mẹ phải lam lũ kiếm tiền để nuôi hai chị em tôi ăn học .Nhắc đến mẹ tôi lại nhớ tới một người với mái tóc luôn búi sau đầu, thi thoảng mẹ để xõa thì thoang thoảng hương thơm của bồ kết, mùi hương đó dịu dàng quyện vào trong những cơn gió chiều in sâu vào trí nhớ tôi để đến khi trưởng thành tôi vẫn nhớ mãi mùi hương đó.

Mẹ có một thân hình gầy guộc, da ngăm đen, hai bàn tay thô ráp có chỗ thì chai lại do phải làm lụng nhiều, mắt mẹ to tròn nhưng hoen đỏ lộ rõ vẻ vất vả, ánh mắt đó như đã thấy hiểu được mọi khổ cực trong cuộc sống .Tuy một mình vất vả là thế nhưng chưa bao giờ mẹ tôi than lấy một câu, mẹ biết chúng tôi thiếu thốn tình cảm của cha nên cố yêu thương chị em tôi và trao cho chúng tôi những gì tốt đẹp nhất, không để chúng tôi thua thiệt với bạn bè cùng trang lứa. 

Ngày thường mẹ dậy lúc 4 giờ 30 sáng, lúc mà mặt trời còn chưa kịp lên thì mẹ đã phải dậy để nấu cơm cho chúng tôi và làm bánh đi bán cho mọi người ăn sáng để kiếm từng đồng bạc lẻ, sau khi bán xong mẹ về và đi làm tới tận lúc mặt trời lặn mới về.Thời gian mẹ con chúng tôi bên nhau một ngày là khá ít nên những lúc bên mẹ hai chị em luôn kiếm chuyện để chọc mẹ cười và cố gắng lấy điểm cao trong những bài kiểm tra hay đạt được những bằng khen để mẹ tự hào.

me_oa

Thời gian thấm thoát trôi đến khi tôi vào cấp. Tôi được xếp vào một lớp và ngồi cùng một nhóm bạn khá là ăn chơi , họ luôn diện lên mình những bộ áo mốt nhất, những chiếc quần bò xẻ gối mà hồi đó khá là ngầu, những đôi giày hàng hiệu và cả những chiếc điện thoại đắt tiền mà tôi chưa từng nhìn thấy, họ không học mà hay trốn học đi chơi "gần mực thì đen"  - Tôi cũng thế . Ngồi với họ lâu tôi cũng thấy thích những thứ mà họ đang có và ở cái độ tuổi mới lớn tôi trở lên bướng bỉnh, thích khẳng định bản thân và không muốn thua kém bạn bè, từ đó tôi đua đòi để được giống họ. 

Ở trường việc học đối với tôi không còn quan trọng ,những sự cố gắng học hành để làm mẹ vui giờ tôi chẳng nghĩ đến nữa thay vào đó là ngồi nói chuyện, làm việc riêng, vì thế kết quả học tập của tôi cũng giảm sút, một cách nhanh chóng. Về nhà tôi cũng không giúp mẹ làm việc nhà như mọi khi mà hay đòi hỏi  vòi tiền mẹ để mua cái điện thoại , những bộ quần áo đắt tiền xa xỉ .

- Mẹ, cho con tiền mua điện thoại với vài bộ quần áo mới đi.

- Sao tự nhiên nay con đòi mua điện thoại, con có việc gì cần dùng tới điện thoại à.     

- Quần áo mới tháng trước con mua 4 bộ rồi mà con sao giờ lại mua tiếp 

- Mẹ xem các bạn ở lớp con đi. Bọn nó ai cũng có điện thoại để nhắn tin , xem phim mỗi mình con là không có.Mấy bộ quần áo tháng trước bây giờ cũ rồi con phải mua mấy cái áo đang hot hiện tại thì mặc mới đẹp.

- Nhưng nhà mình làm gì còn tiền hả con, có bao nhiêu mẹ đóng học phí cho con với em "Tít" rồi ,còn chút tiền để mua gạo, thức ăn hàng ngày chứ có dư giả đồng nào đâu.

Lúc đó do tính sĩ diện của tôi quá cao nên tôi không hề để ý đến những lời mẹ nói và cứ khăng khăng đòi mẹ mua cho bằng được để khoe cho bằng bạn bằng bè.

- Con không biết đâu. Con đã nói với bạn là mai con có điện thoại và áo mới , mai đến trường không có chúng nó trêu con mất. nếu mẹ không chịu mua mai con sẽ nghỉ học đến khi nào mẹ mua thì con đi.

Lúc này tôi đã thấy những nét buồn bã trên khuôn mặt của mẹ, khuôn mặt hằn sâu những nét khổ cực vì phải lo cơm áo gạo tiền nay lại càng buồn thê. Phải chăng mẹ buồn vì không đủ tiền để lo cho con cái bằng bạn bằng bè , mẹ buồn vì phải chịu cuộc sống khó khăn này quá lâu hay buồn chính vì đứa con gái ngoan hiền nết na giờ lại trở thành một người bướng bỉnh và đua đòi như thế .

Suy nghĩ một lúc mẹ nhẹ nhàng nói với tôi.

- Hay là để cuối tháng đi con, đợi mẹ nhận tiền lương rồi sẽ mua cho con. 

- Con không chịu, nếu mai không có điện thoại con sẽ nghỉ ở nhà.

Mẹ khi nghe xong cũng không mắng tôi mà mẹ cúi gằm mặt xuống và đi vào bếp để chuẩn bị cơm tối. Sau khi ăn xong mẹ nói với tôi “Con ở nhà với em mẹ qua nhà bác hai tí". Nói rồi mẹ cọc cạch trên chiếc xe đạp cũ kĩ và đi dần vào màn đêm. Đến gần nửa đêm mẹ tôi với về "Mai ơi ra mở cửa cho mẹ" Tiếng mẹ tôi vang lên.

- Mẹ đi đâu mà về muộn vậy ạ.

Mẹ lấy trong túi ra một xấp tiền "Đây con, mẹ vừa đi vay bác 2 và ông bà ngoại được bằng này tiền con xem đủ chưa" . Lúc này tôi vừa vui, vừa cảm thấy nhói lòng, vui vì sắp có điện thoại - món đồ mà tôi mơ ước từ rất lâu rồi .Nhói lòng là vì tôi đã làm mẹ buồn, nhói lòng là vì tôi mà đêm hôm mà mẹ phải đi vay từng đồng tiền để mua những thứ mà tôi thích.

me_a

- Bây giờ đêm rồi không đi mua được, sáng mai con cứ đi học rồi tối mai mẹ dẫn con đi mua nhé.

Tôi lúc này cũng không biết nói gì ngoài hai tiếng “vâng ạ".

Từ lúc tôi có điện thoại thì cuộc sống của tôi tồi tệ hơn rất nhiều .Tôi coi điện thoại như một vật bất ly thân, lúc nào cũng chú ý đến nhắn tin, xem phim, chơi game....Tôi không trò chuyện với mẹ nhiều như trước kia nữa, việc học của tôi cũng ở mức đáng báo động khi xếp hạng của tôi luôn ở top cuối lớp .

Nhưng rồi một chuyện đã xảy đến và thay đổi cuộc đời của tôi. Buổi sáng hôm đó ,khi còn đang say giấc tôi bỗng nghe tiếng gọi cửa của bác Hai với một giọng điệu rất hoảng loạn ''Mai...Mai.....mẹ của mày.....''  '

- Mẹ con làm sao bác. 

Tôi run run hỏi bác

- Mẹ mày đang bán bánh thì đột nhiên ngất ra đấy và giờ họ đang đưa mẹ mày vào bệnh viện rồi  kìa.

Nghe được tin dữ này tôi hoảng loạn lắm, mặt tôi tái mét đi, miệng tôi lắp bắp "bác...bác ơi...bác chở cháu đến bệnh viện gặp mẹ với ạ”.

- Mày vào gọi thằng Tít dậy bác chở 2 chị em mày tới bệnh viện.

Sau đó tôi vào gọi đứa, hai đứa vừa đi vừa rơm rớm nước mắt.

Đến cửa phòng bệnh, đập vào mắt tôi là hình ảnh mẹ đang nằm thiếp đi ,bàn tay chai sạn của mẹ vẫn còn dính vài hạt gạo nếp của bánh mẹ làm, trên cổ tay thì đang cắm một mũi kim để truyền nước, mặt mẹ xanh xao lắm, hai gò má hóp lại, vầng trán thì ướt đẫm vì mồ hôi ,mẹ có vẻ mệt lắm tưởng như chẳng còn chút sức lực này.

Thấy mẹ như thế thằng Tít nó òa khóc ''mẹ ơi...mẹ bị sao vậy...mẹ có đau lắm không mẹ'' rồi nó chạy đến ôm lấy cánh tay của mẹ tôi. Thấy nó thế tôi cũng bật khóc thành tiếng , vừa khóc tôi vừa hỏi bác sĩ.

- Bác ơi, mẹ cháu có sao không bác, có nguy hiểm gì không bác?

- Không sao đâu cháu, mẹ chỉ bị ngất do làm việc quá sức và thiếu ngủ thôi, khi nào xuất viện bác cháu nhớ dành thời gian quan tâm và chăm sóc để mẹ sớm khỏe lại nhé.

Lúc này tôi mới vỡ lẽ, tôi đã thấy tất cả cái sai của mình trong thời gian qua rồi, tôi cảm thấy có lỗi và tự trách bản thân ''Mai ơi. Mày thấy mày có lỗi chưa, chẳng biết từ khi nào mà mày đua đòi theo lũ bạn mà không hề quan tâm đến mẹ mày như thế. Mẹ một mình đi làm nuôi 2 chị em mày chưa đủ khổ hay sao mà mày còn đòi hỏi mẹ mua cho những món đồ đắt tiền để bằng bạn bằng bè, rồi từ khi nào m lại bỏ bê việc học và làm mẹ buồn”.

me_ac

Những cảm giác tội lỗi cứ hiện ra trong đầu tôi khiến tôi dằn vặt và ân hận lắm. Ngồi bên mẹ tôi vừa mếu máo khóc vừa luôn miệng xin lỗi ''Mẹ ơi con biết lỗi rồi, con xin lỗi chỉ vì sự ham muốn nhất thời, sự ích kỷ của bản thân mà con đã làm cho mẹ buồn, con hứa con sẽ thay đổi ,không đua đòi nữa từ nay con sẽ chú tâm vào việc học''.

Thấy hai chị em như thế mẹ cố ngồi dậy, mẹ nắm lấy tay chị em tôi ''mẹ không sao mà, mẹ hơi mệt chút mai mẹ khỏe lại thôi. Mai, con cũng đừng tự trách nữa mẹ hiểu nhà mình không được như các bạn ,con cũng thiếu tình cảm của cha nên đôi lúc con tủi nên nên mới thế nhưng nay con biết lỗi là mẹ vui rồi , con hứa với mẹ từ nay học hành chăm chỉ nhé”

''Vâng  con hứa'' Nói xong tôi ôm chầm lấy mẹ , một cảm giác thật ấm áp của tình mẫu tử thiêng thiêng mà từ lâu tôi đã không để ý tới.

Sau hôm đó tôi không còn đòi hỏi mẹ điều gì nữa, tôi dậy sớm để bánh cùng mẹ, làm việc nhà và luôn trò chuyện chia sẻ cùng mẹ những chuyện vui buồn trong cuộc sống. Tôi cũng xin cô giáo chuyển chỗ lên bàn đầu để chú ý học hơn, nhờ đó cuối năm tôi đã lấy lại thành tích đứng đầu lớp và đạt giải nhì cuộc thi tiếng anh của tỉnh.

Tôi thật sự cảm thấy biết ơn và tự hào về mẹ của mình, một người phụ nữ tần tảo và chăm chỉ hết lòng thương yêu con cái luôn lo cho con những gì tốt đẹp nhất. Mỗi ngày ta lớn lên là một ngày mẹ  già đi vì thế hay yêu thương, quan tâm mẹ khi còn có thể, làm những điều khiến mẹ vui chứ đừng làm mẹ phải buồn.

© Nguyễn BẮC - blogradio.vn

Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”

Nguyễn BẮC

Yêu thú cưng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

back to top