Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô gái của tôi, ở nơi ấy em có hạnh phúc không?

2018-07-19 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đến thăm em một buổi chiều xám xịt, cơn mưa lất phất làm cho cái rét căm căm cứa thêm vào da thịt, bó hoa hướng dương nhỏ chẳng làm cho đám cỏ ướt thêm tươi sáng. Chắc phải rất lâu tôi mới đến thăm em lần nữa, công ty mở thêm chi nhánh ở Paris, đề nghị xin chuyển công tác vừa được phê duyệt sáng nay. Sau này, khi gặp lại em tôi sẽ mỉm cười mà kể với em thật nhiều về vùng đất ấy.

***

18 tuổi, em xuất hiện với cô bạn cùng lớp đại học ở xóm trọ gần trường đại học của tôi. Đôi mắt nâu trong veo, mái tóc dài thật dài được tết đuôi sam sau gáy lúc lắc, trông em ngây ngô như một đứa trẻ lạc mẹ, rụt rè nhìn tôi, lí nhí chào tôi. Chúng tôi trở thành hàng xóm của nhau. Sau này, tôi mới biết rằng cả hai bằng tuổi và em chẳng rụt rè cũng chẳng nhút nhát như bề ngoài của em mà vừa ngốc nghếch vừa bướng bỉnh.

19 tuổi, Tết năm ấy em chủ động nhắn tin hỏi thăm tôi. Vì cậu bạn thân cùng phòng đang cố gắng cưa cẩm em nên tôi định trả lời tin nhắn của em qua loa hời hợt. Thế nhưng chẳng hiểu sao tôi lại bị cuốn vào những câu chuyện của em, chẳng do dự mà trả lời từng tin nhắn của em, chuyện thật lạ lùng với một thằng con trai vốn ít nói, lầm lì như tôi nữa. Sau Tết, em đột ngột chuyển về trọ nhà một người họ hàng, bất ngờ như lúc em đến. Tôi đi làm thêm về biết được, thẫn thờ cả buổi. Ờ, có gì đâu, ở đây lâu rồi, ai chuyển đi mà chẳng thế - tôi đã nghĩ như vậy. Thế nhưng thi thoảng bất giác nhớ đến em, thi thoảng là những tin nhắn vu vơ hỏi thăm, tôi giật mình nhận ra mình đã thích em từ lúc nào.

20 tuổi, năm 3 đại học, lần đầu hẹn gặp em ở khuôn viên trường đại học nơi em đang theo học, món quà cho ngày sinh nhật em là một quả cầu thủy tinh trong suốt bên trong là một cô bé và một cậu bé ngồi cạnh nhau, trông thật quá đỗi bình yên. Em cười tít mắt với món quà nhỏ, rút trong túi chìa ra cho tôi một mô hình tháp Effel nhỏ xinh – em đã từng gói trọn ước mơ của mình vào vùng đất ấy, thứ ngoại ngữ 2 em chọn học ở trường đại học cũng là tiếng Pháp.

blog radio, Cô gái của tôi, ở nơi ấy em có hạnh phúc không?

Tôi chưa bao giờ nói thích em, em cũng chưa bao giờ nói thích tôi. Chỉ là chúng tôi thi thoảng gặp nhau, ăn mấy món lặt vặt, uống nước, nói chuyện, cũng chưa từng cùng nhau đi chơi. Là bạn thân, chắc không phải, mà tôi nghĩ mình cũng không cần. Là người yêu, không, chẳng ai trong chúng tôi thừa nhận điều đó. Trong mối quan hệ không tên ấy, chỉ biết rằng tôi tim tôi nhảy nhót khi nhận được những tin nhắn của em và tôi như vỡ òa khi nhìn thấy hình bóng ấy. Tôi từng nuôi nhiều hi vọng được nắm trọn bàn tay nhỏ bé ấy, dắt em đi qua giông bão cuộc đời. Em bướng bỉnh nhưng lại tâm lý và nhạy cảm, có vẻ như em đã phát hiện ra tình cảm của tôi, em tuyên bố trước, chúng tôi chỉ là bạn.

23 tuổi, em khoe với tôi em đã có người yêu, tình cờ gặp anh, tôi thấy mình nhỏ bé và bất lực, mọi thứ ở thời điểm này tôi đều chẳng thể bằng anh. Ghen ư? Tôi lấy tư cách gì để ghen khi chúng tôi chỉ là bạn? Em còn chẳng cho tôi cơ hội để nói ra tình cảm của mình.

Đôi lúc ích kỉ, tôi còn thầm mong em chia tay người yêu để tôi có cơ hội, nhưng thôi như thế em sẽ buồn lắm, và tôi thì chắc cũng chẳng vui gì.

Đôi lúc tôi thấy mình nhớ em quay quắt, đến độ ngày nào cũng cố tình đi qua công ty em để xem có cơ may nào run rủi cho tôi tình cờ gặp em, cũng có hôm tôi muốn lao đến dắt em qua dòng xe cộ nườm nượp băng qua đường kia. Trước mặt, tôi cố tỏ ra mình chẳng thích em nhưng sau lưng em là nỗi nhớ thương âm ỉ trải dài theo từng phút giây, trong lòng tôi vẫn chẳng bao giờ nguôi hi vọng về em. Lúc này, tôi lờ mờ nhận ra, tình cảm này bây giờ có lẽ là tình yêu, nào phải đâu chỉ là thích như tôi vẫn nghĩ.

Lúc tôi bất chấp tất cả một lần thừa nhận mình yêu em. Thế nhưng có lẽ chúng tôi chỉ có duyên mà không có phận.

blog radio, Cô gái của tôi, ở nơi ấy em có hạnh phúc không?

26 tuổi, lặng lẽ kéo tấm ảnh cưới của em trên Facebook, em là cô dâu xinh thật xinh còn anh ấy cũng đang cười tươi bên cạnh, trông hai người thật xứng đôi. Tôi lặng lẽ bấm like và gửi lời chúc mừng. Tôi đang tự lừa dối chính bản thân mình rằng mình vẫn ổn. Cậu bạn thân dìu tôi về từ quán rượu, say khướt, vậy mà khi nghe giọng em vui vẻ qua điện thoại “Cậu đến dự đám cưới tớ nhé!”, tôi lại vẫn có thể tỉnh táo bật cười bình thản như không “Ừ, nhất định rồi”. Ngồi trong phòng mà ở đâu có giọt nước mưa nóng ấm tí tách rơi xuống, ướt nhòe màn hình điện thoại

Tôi đã 28 tuổi còn em vẫn chỉ là một cô gái 26 tuổi, mãi mãi độ thanh xuân tươi đẹp, cô gái tôi thương thậm chí còn chẳng có cơ hội để dự đám cưới của chính mình. Chiếc xe mất lái đâm thẳng vào em trên đường em đi dạy thêm buổi tối về, em cứ thế mà đi, lúc nào cũng là đột ngột chẳng để cho tôi có cơ hội níu lại.

Tôi không biết liệu em lấy chồng, lấy một người không phải tôi thì lòng tôi có đau đớn hơn lúc đó. Không, chắc tôi sẽ không đau bằng đâu vì chí ít chúng tôi còn được sống cùng một thành phố, ở dưới một bầu trời, và biết đâu, tôi có thể tình cờ gặp em trên phố.

Tôi đến thăm em một buổi chiều xám xịt, cơn mưa lất phất làm cho cái rét căm căm cứa thêm vào da thịt, bó hoa hướng dương nhỏ chẳng làm cho đám cỏ ướt thêm tươi sáng. Chắc phải rất lâu tôi mới đến thăm em lần nữa, công ty mở thêm chi nhánh ở Paris, đề nghị xin chuyển công tác vừa được phê duyệt sáng nay. Sau này, khi gặp lại em tôi sẽ mỉm cười mà kể với em thật nhiều về vùng đất ấy. Đưa tay khẽ chạm vào nụ cười xinh trên tấm ảnh, bất giác tôi khẽ mỉm cười, cô gái bướng bỉnh của tôi ở nơi xa không biết có hạnh phúc?

Tôi lại thấy có giọt nước mưa nóng ấm, rơi xuống cánh hoa, tan ra...

© Thuy Ptt – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top