Chút vấn vương thu Hà Nội
2021-12-16 01:20
Tác giả:
LÊ HUỲNH ANH TUẤN
blogradio.vn - Mùa thu có chút vấn vương cho tình thơ tuổi học trò. Cô bé đó khẽ đặt chiếc lá vào trang giấy trắng, mắt đượm buồn khép vỡ bước đi. Cô bé ấy đạp xe khuất bóng khỏi hàng cây, tôi có chút buồn mà chẳng biết vì sao? Có lẽ, tôi đã bỏ lỡ điều gì đó ở thời thanh xuân đẹp nhất.
***
Tháng chín. Hà Nội vào thu, tiết trời mát mẻ. Thủ đô Hà Nội tuy phát triển hiện đại, song cũng toát lên mình một sự cổ kính xưa nay. Có những thứ từ lâu đã không còn thấy, thế mà đâu đó vẫn hiện hữu, làm người ta phải lâng lâng nhớ về.
Chiếc lá nhuốm vàng từ đâu rơi rụng, theo cơn gió đã se chút khí lạnh, la đà mọi góc hẻm Hà Nội. Tôi khoác cho mình chiếc áo mỏng, hít lấy một hơi của chiều tà, chợt lạnh đến rùng mình. Tôi dạo bước qua con hẻm nhỏ mà bên tai cứ mỗi bước đi, đâu đó tôi vẫn nghe phảng phất tiếng rao thánh thót ngọt lịm của người bán hàng rong. Từng tiếng cứ chen chúc nhau hòa với tiếng xe cộ tấp nập. Một Hà Nội trầm mặc cũng trở nên nhộn nhịp vô cùng.
Có đám trẻ gọi nhau lon ton chạy theo chiếc xe đạp cót két của cụ ông. Cụ vẫn chậm rãi sải bóng kéo dài trên con đường phủ lá vàng ươm, gầy gò mà bỏ xa ánh tà dương đang ngã mình. Tay ông vẫn leng keng từng hồi chuông. Mỗi một tiếng “leng keng” như đánh vọng vào tiềm thức người ta một ký ức tươi đẹp nào đó. Mà từ lâu, thời gian đã vùi lấp vào sâu trong lớp vỏ trưởng thành.
Đám trẻ cứ quay quanh bên thùng kem rôm rả đòi hỏi. Dù vậy, cụ bán hàng rong lấm tấm mồ hôi, cũng ôn tồn nở nụ cười thân thiện. Đám trẻ có được chiếc kem trên tay, đứa thì mừng húm thè lưỡi liếm vội một miếng, chợt cười hí hửng rời đi. Đứa thì láo liêng, chằm chằm giữ lấy khư khư chiếc kem quế trên tay như sợ ai lấy mất. Đứa thì sợ đứa bạn ranh ma liếm một miếng hết sạch sành sanh. Chúng cứ thế đi qua một tuổi thơ thật đẹp. Điều mà người ta hay ước trở về với tuổi ấu thơ khó mà thành hiện thực.
Đám trẻ có được thứ mình thích, vui vẻ rời đi. Cụ ông lại chuẩn bị đạp xe qua phố tiếp tục cuộc sống mưu sinh. Tôi vội chân một chút, với theo.
“Ông ơi”.
Cụ ông chậm rãi, lựng khựng lấy đôi chân giữ chiếc bánh xe đang chậm lăn bánh. Tôi nhìn ông hớn hở, mua lấy một chiếc kem. Tôi cầm lấy và rời đi.
Hà Nội dần về đêm thật đẹp, con người cũng vội vàng, hối hả hơn bao giờ hết. Từng bước chân qua, tôi thấy đó có đám trẻ ríu rít kéo nhau lò cò, nhảy dây, tạt lon,…và thấy cả những mảnh đời lắt lẻo dìu nhau qua cuộc sống.
Con người cứ thế vận động, dòng xe tấp nập đi đi lại lại, người ngược người xuôi kéo thời gian hối hả trôi đi. Tôi thấy chiếc lá vàng uốn lượn lả lơi trong gió không muốn đáp. Nó cứ mãi say mê trở về miền ký ức.
Nơi góc phố có hương vị cà phê trứng mỗi sáng. Làn hương thơm ngào ngạt ấy, nó vẫn thoang thoảng qua khe mũi và đi vào tâm khảm pha lẫn với chút hương thơm của hoa sữa, loài hoa đặc trưng khi Hà Nội trở mình vào thu. Tất cả như mảnh ghép hoàn hảo, tức tốc theo con thuyền vượt không gian ký ức, hiển hiện ùa về trong biết bao con người đang nhâm nhi ly cà phê chiều cùng tờ báo.
Ánh dương nghiêng mình qua khe núi, phía chân trời đám mây hồng rủ mình say giấc ngủ, chiếc lá theo miền ký ức trở về thực tại. Thánh đường Nhà thờ Lớn Hà Nội, tôi bất chợt nghe thấy âm thanh tiếng chuông giáo đường đang từng hồi vang lên trong một buổi chiều thu ngã bóng. Một đàn bồ câu trắng sải cánh rợp cả khoảng trời, tia nắng nhạt màu điểm xuyết bên đường li ti tựa ngàn bông hoa nở rộ.
Cơn gió liu riu có chút lạnh, đôi tình nhân trẻ đang chắp tay nguyện cầu giữa thánh đường rộng lớn, thanh âm của hạnh phúc dạo lên bản tình khúc vàng trầm bổng nồng nàn đầy da diết. Tiếng dương cầm cứ vu vương trong hạnh phúc lứa đôi. Là ai? Là ai đang dạo khúc nhạc trầm bổng du dương, làm buổi chiều thu như vương vấn chẳng muốn xế bóng lặng tàn.
Tôi tự hỏi trong trái tim đang loạn nhịp, đang cảm thấy hạnh phúc thay cho đôi tình nhân kia. Từng nốt dương cầm lủng lẳng thoát ra khỏi giáo đường, con bướm vàng tung cánh chở âm thanh da diết xuyên qua bao tán lá tạt vào bên đường hai hàng cây ngả màu thay áo.
Mùa thu về Hà Nội, hai hàng cây bên đường Phan Đình Phùng khoác lên cho mình màu vàng ươm có chút úa. Tôi nhẹ bước trên con đường màu vàng ấy, trầm ngâm đón lấy sự nhẹ nhàng của mùa thu. Tôi thấy đó, cô bé với tà áo dài trắng trong đang thẹn thùng nhặt chiếc lá vàng rụng bên đường.
Mùa thu có chút vấn vương cho tình thơ tuổi học trò. Cô bé đó khẽ đặt chiếc lá vào trang giấy trắng, mắt đượm buồn khép vỡ bước đi. Cô bé ấy đạp xe khuất bóng khỏi hàng cây, tôi có chút buồn mà chẳng biết vì sao? Có lẽ, tôi đã bỏ lỡ điều gì đó ở thời thanh xuân đẹp nhất.
Ánh nắng cuối cùng ngã bóng kéo dài, chiếc lá trên cành lại bổng rũ mình nhẹ rơi. Tôi khuất bóng sau con đường dài thênh thang.
© LÊ HUỲNH ANH TUẤN - blogradio.vn
Xem thêm: Thì ra điều anh dễ dàng buông bỏ nhất chính là em | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.









