Chúng ta vẫn bên nhau mỗi ngày
2022-03-16 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - “Ba con gần như không nói chuyện với ai sau đám tang mẹ con, kể cả con nữa. Cô biết ba thương con cưng con như nào mà. Ba chỉ nói chuyện với mẹ thôi, ngày nào cũng vậy”
***
Tôi viết lại câu chuyện của anh chị qua những gì chị bạn tôi kể cho tôi nghe, và chính lòng thủy chung son sắt của anh, người đàn ông mà tôi không quen, chưa từng biết mặt đã làm tôi xúc động, là động lực để tôi viết bài viết này
Nhân vật tôi trong câu chuyện là chị ấy, chị bạn của tôi, chứ không phải người viết
Tôi quen anh chị vào một ngày cuối mùa hè, khi tôi vừa dừng xe lại trước cổng nhà khi đi làm về. Chị chủ động chào tôi

“Chào em, bắt đầu từ hôm nay anh chị là hàng xóm của em”
Tôi gật đầu cười với chị
“Dạ chào chị, anh chị là chủ mới của ngôi nhà đúng không ạ?”
“Không em, anh chị chỉ thuê ở tạm mấy tháng vì anh chị chuẩn bị xây nhà, vì gần nên anh chị thuê luôn cho thuận tiện chạy qua chạy lại trông coi nhà cửa”
Tôi hiểu ra, nhìn chị lăng xăng với bao nhiêu đồ đạc, còn anh đang bận thủ tục giấy tờ với chủ nhà thì phải. Qua những gì họ trao đổi cùng nhau, tôi hiểu anh chị muốn thuê trong thời gian năm tháng, và tôi thấy chị thanh toán hết một lần cho ông chủ nhà
Tôi hay gặp và nói chuyện cùng chị vào những buổi tối, khi tôi đón con đi học về. Đó là lúc tôi rảnh, chị biết vậy vì gần như cả ngày tôi ở cơ quan. Chị hay rủ tôi qua chơi với chị
“Nếu em bận thì thôi, khi nào rảnh qua chơi với chị nhen”
Chị hay nói câu đó, và nhờ quen rồi thân với chị nên tôi biết anh chị làm việc tự do bên ngoài, nhưng nhìn ngôi nhà anh chị xây và cuộc sống mỗi ngày của họ tôi biết anh chị thuộc hàng đại gia. Anh chị có ba con, hai con trai lớn đã lập gia đình và ở riêng, chỉ còn mỗi cô con gái út đang học đại học và sống cùng anh chị
Tôi thân với chị nên thân luôn với anh, mới biết lẽ ra anh chị chỉ có hai con trai nhưng vì chị quá thích con gái nên anh quyết định sinh thêm lần ba, may mắn đã cười với anh chị vì đúng lần ba là một công chúa
Chị tên Bạch Trà, và bé gái được anh đặt tên gần giống mẹ, Bội Trà
Tôi mến anh chị ở cái tính khiêm tốn, vui vẻ và hay giúp đỡ người khác, chẳng bao giờ tỏ vẻ ta đây giàu có hơn người
Ngôi nhà vừa xây xong, đó là một biệt thự thì đúng hơn, ngay con đường trung tâm của thành phố, thì biến cố xảy đến với chị, với gia đình chị, vào cái lúc anh chị chưa kịp dọn dẹp nhà mới, chưa kịp về lại ngôi nhà mà mình vừa xây xong
Tôi nhận được điện thoại của anh lúc đêm khuya, tôi tá hỏa sao anh gọi tôi vào giờ này. Tôi không nhận ra giọng anh nữa
“Chị đang cấp cứu trong bệnh viện em ạ”
Tôi hoảng hốt
“Chị bị sao, lúc chiều em còn thấy chị đứng trước nhà”
“Anh cũng không biết nữa, đang chờ kết quả từ bác sĩ, tự nhiên chị kêu mệt rồi té xỉu. Chưa bao giờ chị bị vậy hết em”
“Anh bình tĩnh, có thể chị mệt vì chuyện xây nhà, em sẽ vào ngay”
.jpg)
“Thôi em nghỉ đi, khuya lắm rồi, sẽ phiền chồng em”
“Anh không phải lo, anh biết tính chồng em mà”
Chồng tôi ngồi bên cạnh, hiểu ngay chuyện gì xảy ra, anh đòi chở tôi đi nhưng tôi không chịu
“Anh ở nhà trông coi nhà cửa con cái, em sẽ cẩn thận trên đường, anh yên tâm”
Tôi chạy vào vừa đúng ngay bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu. Tôi nghe mà tai cứ lùng bùng
“Nên chở cô ấy vào trong kia, càng sớm càng tốt, bệnh cô ấy vượt quá khả năng của chúng tôi”
Chị bị ung thư máu
…
Tôi đứng sát bên chị, tóc chị đã bắt đầu mọc lại, vẫn là chị ngày nào, vẫn gương mặt phúc hậu và đôi mắt đen láy
Chị cầm tay tôi
“Chị khỏe nhiều rồi mà, chị ăn được ngủ được, có gì đâu mà phải lo lắng”
Đúng thật, chị đã khỏe lại rất nhanh, nhìn chị cười nói đi lại mỗi ngày thoăn thoắt mà mọi người ai cũng vui, nhất là anh. Ai cũng nói chắc chị thích hợp với thuốc và cách điều trị của bác sĩ, nhưng chị kể tôi nghe chị rất đau đớn mỗi lần bị xạ trị, chị nói mỗi lần hóa chất vào người là đau không tả nổi, chị chỉ muốn chết đi cho hết đau
Anh chọn mua cho chị bộ tóc giả đẹp nhất hợp với chị nhất. Anh chăm sóc chị từng chút một, vỗ về chị uống thuốc, động viên chị mỗi ngày
Trước Tết năm đó chị đến nhà tôi một mình, tặng gia đình tôi một hộp bánh lớn và một chai dầu ăn hai lít
“Hai vợ chồng ăn tết vui vẻ, chị gởi chút quà tết cho nhóc và hai vợ chồng, ngày mai nhà chị tất niên, nhớ qua đó”
“Tất nhiên rồi chị, chị cứ quà cho em hoài”
Chị cười tươi
“Chị thấy mình giống chị em ruột quá, anh cũng bảo vậy đó”
Nhưng chị không kịp đón cái tết đó, khi chỉ còn mấy ngày nữa là sang năm mới
Ngay sau buổi tất niên rất vui của nhà chị, đêm đó chị phải vào cấp cứu lần nữa. Và chị đi ngay sau đó, ngay trong bệnh viện. Anh nói điều làm anh ân hận nhất là không kịp chở chị về nhà để chị đi tại nhà cho ấm cúng
Bây giờ, chị đang trong chùa
Bội Trà nói với tôi
“Ba con gần như không nói chuyện với ai sau đám tang mẹ con, kể cả con nữa. Cô biết ba thương con cưng con như nào mà. Ba chỉ nói chuyện với mẹ thôi, ngày nào cũng vậy”
“Con nghe được sao, ba con chỉ tự nói trong tim mà”
“Dạ không, sáng nào ba con cũng cầm hình của mẹ rồi nói, con biết vì mỗi sáng con đều lên phòng gọi thì ba mới chịu xuống ăn sáng”
.jpg)
…
Sáu năm sau ngày chị mất là đám cưới Bội Trà
Nỗi đau có lẽ đã phôi pha, tóc anh đã nhuốm bạc dù anh vẫn vậy, không gầy đi, duy chỉ có đôi mắt anh là mọi người đều nhận xét giống nhau
“Chị luôn trong đôi mắt anh, nhìn mắt anh mọi người thấy chị trong đó”
Tôi ngồi bên con trai lớn của chị, đang nói chuyện cùng nó thì cô chuyên viên trang điểm lay tôi
“Cô ơi, cô dâu đâu rồi?”
“Em hỏi kỳ vậy, Bội Trà đang tiếp khách ở các bàn đó”
“Dạ không có, chú rể cũng đang tìm”
“Hay nó thay áo, tìm trong phòng thay đồ nhanh lên”
“Dạ không có, cô dâu chỉ mặc đúng một chiếc váy trắng thôi cô, nên không thay áo đâu”
Tôi mặc kệ, tôi biết tính Bội Trà, tôi chạy vào phòng thay áo quần thì y như rằng con bé đang ở đó, nó đang khóc
“Mẹ ơi, hôm nay con hạnh phúc lắm, hôm nay là ngày vui của con, nhưng mẹ ở đâu?”
Tôi nghẹn cứng, nhưng phải cố gắng làm mặt vui. Tôi ôm nó
“Mọi người đang chờ con ngoài kia, con đang làm cô dâu, nín đi con”
Cô chuyên viên phải dậm lại phấn, nhưng mắt nó đỏ hoe
Nó khóc vì anh vừa lên sân khấu hát, tôi biết vậy, và chắc chắn mọi người biết anh chị cũng đều rưng rưng trong lòng khi anh cất tiếng
“Ngàn năm thương hoài một bóng hình ai”
Mọi người đều biết là chị muốn anh tìm cho anh người mới sau khi chị đi, chị nói anh đã quen với sự chăm sóc của chị, nếu trong nhà không có bàn tay phụ nữ, không có người kề cận bên anh thì chị sẽ không yên tâm mà đi
Nhưng mọi người cũng biết, không bao giờ có chuyện đó, vì anh không thể quên chị, vì tim anh chỉ có mỗi chị. Anh nói chuyện với chị mỗi sáng thức giấc và mỗi tối trước khi đi ngủ, hình chị được đặt ngay ở đầu giường ngủ anh chị
“Bây giờ ba con vẫn vậy à cô, vẫn nói chuyện với mẹ mỗi ngày, nhưng ba đã cười vui lại, đã làm việc, đã tiếp xúc với mọi người nên tụi con yên tâm rồi”
Bội Trà nói với tôi vào đúng một trăm ngày của chị
.jpg)
…
“Ba con còn nói chuyện với mẹ con không?”
Tôi hỏi lúc Bội Trà đưa thiệp cưới
“Con bận nhiều việc nên cũng quên mất chuyện đó, chỉ lúc nào cứ tình cờ hay bắt buộc lên phòng ba mẹ là con thấy ba hay ôm hình mẹ nhưng ba im lặng chứ không nói”
Còn anh, vào ngày giỗ đầu của chị, anh nói với tôi
“Anh chị vẫn bên nhau mỗi ngày em à, cứ nhìn hình chị là lòng anh quặn đau, ước gì cuộc đời này đừng có quy luật đó, sinh ly tử biệt”
“Anh cần gì cứ gọi vợ chồng em, bất cứ lúc nào, em là em của chị, anh đừng quên điều đó. Em cũng có trách nhiệm chăm sóc anh theo cách của vợ chồng em, trong khả năng của vợ chồng em, anh đừng sợ phiền anh nhé”
Còn con tôi cứ chỉ tay lên tủ bếp
“Mẹ ơi, sao mẹ không nấu chai dầu kia mà đi mua chai khác, con thấy mẹ cứ đặt chai dầu ở đó, coi chừng bị quá hạn sử dụng”
“Đó là chai dầu bác Trà đã tặng gia đình mình, mẹ muốn đặt ở đó và nhìn nó mỗi ngày để nhớ về bác. Cứ để vậy, có quá hạn cũng không sao”
“Con hiểu rồi, con cũng thấy nhớ bác”
Tạm biệt đám cưới, tạm biệt Bội Trà, tôi ra về mà tim cứ văng vẳng lời hát của một vị khách nào đó, người hát cuối cùng trong đám cưới
“Vì ngày em đến, là ngày tuyết rơi mùa hè
Bầu trời lấp lánh, muôn ánh sao lung linh tỏa bay
…
Vì màu nơ trắng em cài, là hoa tuyết không tàn”
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy trân trọng những người thân yêu đi vì không biết lúc nào chúng ta sẽ mất họ đâu | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”






