Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta là kí ức của nhau

2016-02-16 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Yêu thì là yêu thôi, đã yêu rồi hãy giữ lấy nhau kẻo lạc mất giữa cái vòng rộng lớn nhưng “không tròn lắm” đó. Bởi vì khi mất đi rồi bạn lại phải dối lòng rằng đã quên, đã vô tình như hai người xa lạ. Giữa ngần ấy con người trên đường dài tấp nập, đôi chân chúng ta dừng lại để cùng đi chung hướng. Nhưng cớ sao lại không đi hết con đường, có phải Trái Đất không tròn lắm nên lòng người cũng góc cạnh, nói đi là đi.

***

Trái Đất cũng không tròn lắm, chỉ tại chúng ta tin vào lẽ hội ngộ, trong cái vòng tròn ấy, được mấy khi ly biệt trở thành khúc tương phùng. Khi con người chia xa, Trái Đất tròn cũng trở nên méo mó, gặp nhau đã là cái “duyên”, giữ được nhau bởi một chữ “nợ”, rồi khi quanh quẩn giữa nếp gấp của sự đời, chia ly vẫn là xa nhau mãi mãi. Có điều, mỗi người chúng ta mang trong mình một vết thương khác nhau mà thôi!

Viết cho kí ức của tôi, cho tình đầu vụng dại, cho người thương chưa nói, và cho những ai cất giấu một khoảng trời ký ức riêng.

Ký ức – thứ đã trôi về phía cũ.

Ký ức – thứ trong lòng ta vẫn hoang hoải nhớ về.

Ký ức – thứ không thể sờ nếm, nhưng lại khiến con người đau đớn hay hạnh phúc đấy thôi!

Ký ức - là một cái gì đó nhỏ nhoi nằm trọn trong vòng tròn rộng lớn của thế gian, vừa đủ để trân trọng, để nhớ, và để quên.

 Chúng ta là kí ức của nhau

Gửi tình đầu như vừa mới hôm qua...

“Vì Trái Đất không tròn lắm đâu, nên gặp nhau rồi đừng vội buông lời chào biệt. Yêu thì là yêu thôi, đã yêu rồi hãy giữ lấy nhau kẻo lạc mất giữa cái vòng rộng lớn nhưng “không tròn lắm” đó. Bởi vì khi mất đi rồi bạn lại phải dối lòng rằng đã quên, đã vô tình như hai người xa lạ. Giữa ngần ấy con người trên đường dài tấp nập, đôi chân chúng ta dừng lại để cùng đi chung hướng. Nhưng cớ sao lại không đi hết con đường, có phải Trái Đất không tròn lắm nên lòng người cũng góc cạnh, nói đi là đi.

Ngày chia tay, anh quay lưng bỏ em ở lại. Đôi lúc, nước mắt bỗng dưng rơi xuống trên môi em đắng ngắt. Gió đêm lùa qua gáy lạnh, nhưng cái lạnh ấy có đáng gì nỗi đau trong lòng.

Là chúng ta không đủ can đảm giữ lấy nhau, và năm tháng qua kỉ niệm dần trôi về một phía. Tìm nhau không dễ, mất rồi cũng không nên cố tìm, nhất là khi mọi thứ của cả hai đã nguội lạnh. Anh, em, và cả đoạn tình đầu giờ chỉ là hồi ức.

Có ai đó đã nói rằng “tình đầu chỉ là để nhớ”. Vì làm sao người ta có thể quên đi chính tình cảm của mình, bất luận tình cảm ấy có vĩnh hằng hay không. Khi kết thúc một mối tình, có lẽ thứ tồn tại lâu nhất chính là đoạn hồi ức yêu thương của cả hai. Với em, anh là một khoảng trống mà bất cứ ai cũng không thể lấp đầy. Buông tay, đâu có nghĩa là chấm hết. Có điều, nên cất đoạn hồi ức ấy vào một ngăn khóa riêng, tồn tại cùng năm tháng. Thời gian đi qua chúng sẽ chịu nằm im mà không phải khiến lòng ta gào thét trong đau đớn. Rồi sau đó con người ta mỉm cười cho tất cả những gì đã qua.

Cảm ơn anh – người đã cho em đoạn hồi ức không thể quên, và em chưa bao giờ muốn quên nó cả!”

Gửi người thương - người trước mắt, của hôm nay và hôm sau nữa...


“Ký ức là những gì đã đi qua cuộc đời ta, nó tựa như một giấc mơ không bao giờ có lại lần hai. Người ta nói: khôn ngoan phải biết trân trọng hiện tại. Nhưng cơn gió thoảng qua rồi cũng để lại hơi lạnh, huống hồ, trái tim con người là máu thịt, nó biết đau và dễ bị trầy xướt. Em sẽ kể về mối tình đầu của em cũng với những cái nắm tay vụng về, về những đêm dạo phố, về những gì được trân trọng.

Yêu thương không nên rẽ lối vì nếu tình cảm của cả hai rẽ đi một hướng khác ta sẽ mất nhau. Người lạ có thể thành người thương, nhưng người thương thành người lạ thì đau lắm anh à!

Vậy nên, hãy yêu khi còn kịp có nhau! Tình cảm vốn đã như vay mượn, con người bên nhau, được khắc nào hay khắc ấy, trân trọng người trước mắt, xứng đáng hay không đâu phải một giờ minh chứng. Yêu thì là yêu thôi, giữ lấy nhau trong cái thế giới ngần ấy người, vì ta là người thương của nhau. Trái Đất không tròn lắm đâu anh, buông tay một lần, e rằng mất nhau là mãi mãi. Là con gái, em cho đi yêu thương và đợi người đáp trả. Cứ như một quy luật, cho đi là sẽ nhận lại, nhưng nếu đến một ngày nào đó anh không còn ở bên em, thì yêu thương đó cũng vẫn là yêu thương, không chút méo mó hay tàn phai. Và em biết, Trái Đất không tròn lắm đâu anh, gặp nhau, xa nhau ai biết trước?”

 Chúng ta là kí ức của nhau

Cuối con đường,

nắng nhạt màu,

Bóng chiều tàn ôm trọn dáng người dưng.

Người đi một hướng, ta đi về một hướng

Chỉ là lướt qua, chỉ là ngược lối,

Nhưng đắng cay đánh thức vết sẹo dài.

Nhắm mắt đi nhanh, đôi chân dù mỏi mệt,

Nín chặt, cắn môi, mặc chiếc bóng đổ dài.

Không phải người dưng, cũng chẳng phải người thương

Từng khắc cốt ghi tâm chứ chẳng mang thề hẹn.

Vậy nên cứ bỏ mặc, vậy nên cứ làm ngơ,

Vì đã qua bao nhiêu mùa lá rụng.

Mùa gió,

Đất rắn, con người ta cũng rắn,

Vết sẹo lành nhưng dễ bị tổn thương.

Đường hai lối, gặp nhau rồi xa mãi

Từng bên nhau thì không thể quên nhau.

Bình yên nhé

Nửa yêu thương!


Từng chữ một vang lên trong cái chập chờn, lơ lửng. Nó giật mình tỉnh giấc, nước mắt vẫn còn đây. Hiểu biết và cảm nhận là hai chuyện không giống nhau, nếu có thể, con người ta đã chẳng phải dối lòng mà cố quên đi ký ức. Có những chuyện càng muốn quên lại càng nhớ. Cũng như khi ăn phải thứ gì có mùi khó chịu, suốt đời này ta sẽ nhớ mãi cái mùi vị đó.

Nó muốn nói với người yêu cũ rất nhiều điều, nhưng chưa kịp buông lời thì lối đi ngày ấy đã rẽ hướng chia lìa mãi. Xa nhau rồi, gặp nhau giữa vòng tròn lẩn quẩn của thế gian càng khó hơn. Nhưng nó sẽ không quên, đoạn hồi ức quan trọng và đẹp đẽ, đâu đó trong tim có một khoảng trống tình đầu.

Ngoài trời, mưa nhẹ hạt rơi trên tàn cây trơ trọi giữa đông. Có ánh mắt dõi ra phía ngoài cửa đợi bước chân của người thương...

Trái Đất không tròn lắm, thế nên con người trở thành kí ức của nhau.

Trái Đất không tròn lắm, chia ly rồi, bạn sẽ thấy nó méo mó ra sao....

© Tường Hy - blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top