Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Cho những yêu thương ngược lối

2020-03-17 01:30

Tác giả: thùy linh


blogradio.vn - Bạn quan niệm thế nào về một tình yêu toàn vẹn, có bao giờ bạn tự hỏi đến khi nào thì nó sẽ đến bên mình chưa. Có lẽ trong những tháng ngày của tuổi trẻ còn bận chinh chiến với đống bài vở, những chuỗi ngày đi thực tập hay những ngày deadline đuổi tới tấp cùng những bộn bề của cuộc sống của cái tuổi trưởng thành khiến con người ta quên đi. Để rồi có những lúc bất chợt có những khoảng lặng ta mới để ý tới nó.

***

Anh - chàng trai sinh năm 94, ngoại hình tạm ổn. Hàng ngày tới văn phòng, anh chọn riêng cho mình bộ sơ mi trắng theo đúng chất “dân văn phòng”. Có lẽ chưa mấy khi thấy anh mang trong mình những bộ áo quần hay những phong cách khác. Anh bảo mặc thế nhìn cho chín chắn. Chắc cũng bởi vì thế mà nhìn anh tronng có vẻ “chững” hơn so với tuổi thực của mình. Từ khi còn ngồi trên giảng đường đại học, anh đã cố gắng chăm chỉ, tích cực tham gia các dự án mà mỗi khi có cơ hội tham gia để trau dồi thêm nhiều kiến thức khi học trên trường lớp.

Cho những yêu thương ngược lối

Anh là một “gã có ý chí cầu tiến”. Có lẽ đối với anh thì công việc dường như đứng vị trí số một sau gia đình. Cứ thế bằng đó năm trôi qua, sau khi tốt nghiệp anh nộp CV tại một công ty với đúng ngành mình học. Quả đúng không phụ bao công lao nỗ lực, sau mấy tháng làm việc anh đã được đề bạt lên vị trí trưởng phòng tại công ty trước bao ánh mắt ngưỡng mộ của đồng nghiệp và bạn bè. Cứ thế anh vùi đầu vào công việc và dường như chẳng đoái hoài tới những thứ khác xung quanh mình, cho tới một ngày khi anh gặp cô. Cô là một sinh viên năm cuối tới công ty anh với vai trò là một thực tập sinh.

Lần đầu khi hai người gặp nhau cũng không có nhiều ấn tượng gì. Trong một lần sau khi quen biết nhau được một thời gian cô mới bày tỏ rằng: lần đầu khi đến văn phòng cô để ý tới anh nhiều hơn người khác vì một  lẽ rằng anh không có gì để để ý tới: không đẹp trai, gương mặt lạnh lùng, từ khi bước vào văn phòng chỉ đăm đăm làm việc, lại còn rất nghiêm túc. Cũng vì bởi như thế mà có lẽ anh khiến cô quan tâm anh nhiều hơn.

Cho những yêu thương ngược lối

Trong quá trình làm việc cả hai đều thấy rằng cả cô và anh đều mang trong mình hình bóng của mẫu người lý tưởng mà bản thân đang theo đuổi trong đầu bấy lâu nay. Cứ thế cả anh và cô và những đồng nghiệp trong công ty đều thấy rõ tình cảm mà hai người dành cho nhau. Dường như chuyện tình cảm đó có thể phát triển hơn thành những thứ tốt đẹp nhưng không, sau sáu tháng bên nhau cô và anh cũng nhận ra rằng khoảng cách giữa hai người phải chăng quá lớn về địa vị: trong khi anh là một trưởng phòng với thành tích doanh số bán hàng quá tốt, luôn được đồng nghiệp tán khen, xung quanh anh có biết bao cô gái xinh đẹp và tài giỏi vây quanh, còn cô chỉ là cô gái còn chưa học xong, thành tích bán hàng cũng chỉ đạt hạng trung bình.

Trong khi cả hai đều nghĩ bản thân hiểu đối phương nhiều hơn mình trong quãng thời gian đó nhưng không cả hai đều có điểm chung là cứng đầu không chịu bày tỏ quan điểm với nhau. Giá như khi đó cô nói lên hết những suy tư của mình, còn anh có thể dành thời gian ngồi lắng nghe những suy tư ấy thì mọi chuyện sẽ khác hơn .Nhưng dường như khi con người ta không có quá nhiều điểm chung thì không còn có thể bên nhau lâu dài được.

Cho những yêu thương ngược lối

Để rồi cuối cùng cô quyết định rời đi. Sự rời đi trong im lặng, nó giống như cách mà khi mà hai người gặp nhau lần đầu, lặng lẽ, vô hình và xa xăm. Có một lời nguyền nào đó rằng khi con người ta chia tay ngày đó trời sẽ đổ mưa. Và hôm đó cũng tới với cô và anh - trời cũng đổ mưa như cái hôm mà anh chở cô về lần đầu tiên chỉ khác là những hạt mưa có vẻ nặng hạt hơn và giờ hai người tuy vẫn đi chung trên một con đường nhưng là ngược hướng nhau mà thôi.

Có lẽ rằng trong chuyện tình cảm không chỉ cần hiểu nhau mà còn cần đến sự chia sẻ và lắng nghe nhau nhiều hơn thì mối quan hệ đó mới có thể tiến xa hơn nữa. Và vào một ngày đó nếu như tình yêu thực sự đến bên bạn và cho bạn những cảm xúc lạ kì, cũng từ đó mà rời xa bạn như cái cách mà nó tới bên bạn như chàng trai hay cô gái trên thì đừng có buồn nhé vì cuộc sống này sẽ chẳng tươi đẹp nếu như  thiếu đi tiếng yêu và niềm tin cho nó mỗi ngày. Hãy cứ yêu và yêu hết mình nhé tuổi trẻ.

©Thùy Linh – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

thùy linh

gia đình là nơi bắt đầu yêu thương và tình yêu không bao giờ kết thúc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top