Cậu là mùa hạ của tớ
2020-06-30 01:10
Tác giả: Dương Thị Diễm Hằng
Tháng sáu rồi, bé hạ
Nói một câu chào nhau
Nhìn sân trước sân sau
Phượng chen nhau rực đỏ.
Bỏ lại chút vấn vương,
Tình đầu còn trong gió
Để hạ nữa lại về
Nhớ ngày còn chúng ta.
Ve miệt mài ngân nga
Bài đồng ca đón hạ
Chỉ cần gió đưa lá
Cũng gợi nhớ gợi nhung.
Chúng mình có gì chung
Phải chăng là trường, lớp
Chung cả những thương nhớ
Vẫn chưa bật thành câu.
Từ lúc phượng chưa bung
Tình đầu đã chớm nở
Tớ e ngại, mắc cỡ
Cậu biết nhưng làm ngơ.
Vài ý nghĩ trẻ thơ
Vài mùa thi dẫn lối
Vài rung động, bối rối
Vậy là mình thành đôi.
Rồi bàn tay phải khẽ rung
Đôi mắt ngó thẹn thùng
Hai bàn tay làm một
Đôi môi chung nụ cười.
Chung nhau cả điểm mười
Toán, Văn, Sinh, Sử, Hóa
Những bài tập dù khó
Có đôi cùng vượt qua.
Hoa phượng kẹp giữa vở
Mở mùi giấy thơm tho
Những điểm tốt tròn vo
Giấy khen to cùng lấy.
Hạ năm nay lại thấy
Cơn mưa giông đầu mùa
Có cô bé, cậu bé
Cùng vui đùa dưới mưa.
Làm tớ nhớ ngày xưa
Có cơn mưa đầu hạ
Và nhớ cậu đến lạ
Nhớ về chuyện đôi ta.
Cậu học trò cấp ba
Cùng học, chơi, ca múa
Đóa hoa phượng mùa hạ
Và cậu là thanh xuân.
© Dương Thị Diễm Hằng – blogradio.vn
Xem thêm: Buông bỏ không đau níu giữ mới đau
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một tình yêu kéo dài suốt một đời
Tình yêu của họ ngọt ngào, đáng yêu và chân thành, nhưng họ không còn là những con người như khi họ mới gặp nhau. Cô yêu Alex hết lòng, nhưng cô không thể phủ nhận rằng con đường của họ đang rẽ hướng.
Mong tình ta bắt đầu khi mùa thu còn trở lại…
Khi thu một lần nữa quay về, cô đã mười tám, lứa tuổi dễ bị rung động trước những điều nhỏ nhặt nhất. Lúc này cô nhận ra mình đã yêu anh từ lúc nào.
Viết cho tuổi mười tám
Khủng hoảng tuổi đôi mươi đến thật nhanh, nhiều khi, việc giao tiếp với người khác mỗi ngày cũng làm chúng thấy cạn kiệt năng lượng, lạc lõng. Thì ra, cái giá phải trả cho ước mơ cũng rất đắt, những thứ tốt đẹp, lung linh thì chưa bao giờ " miễn phí".
Đôi tay người bạn
Bạn hiền ơi! Cho tôi mượn đôi tay Để tôi nắm đôi bàn tay người bạn Dẫu mai đây có xa thì vẫn nhớ Nhớ đến lúc này, tay xiết chặt lấy tay…
Chưa từng bỏ lỡ nhân duyên
Chuyện của gia đình anh hoàn toàn không phải lỗi của cô ấy, nhưng đâu đó cái bóng của toàn bộ câu chuyện vẫn bao phủ lấy cả anh và cô. Họ sẽ làm gì để bước qua cái bóng của quá khứ kia?
Mùa hoa cải năm ấy
Câu chuyện kể về cảm xúc của nhân vật Tôi nhớ về ký ức tuổi thơ bên triền đê, nơi cô đã lớn lên cùng một cậu bạn. Họ cùng chơi đùa, thả diều và học tập bên nhau. Khi cậu bạn đỗ đại học và rời quê, mối liên hệ giữa họ dần phai nhạt. Sau một thời gian, cậu trở về quê cùng một cô gái mới, khiến cô gái cảm thấy hụt hẫng và nỗi buồn lấn át kỷ niệm đẹp. Dù thời gian trôi đi, hình ảnh mùa hoa cải vẫn gợi nhớ về tình yêu thầm kín mà cô không thể quên. Cô chấp nhận rằng tình cảm đó sẽ mãi ở lại với cô, giống như những mùa hoa cải vẫn nở rực rỡ.
Viết cho người đã cũ
Đã cũ khiến ta bất giác hồi tưởng lại những ngày đầu làm quen để rồi tự gượng cười nhìn lại những gì đã cũ, cảm giác đó, rung cảm đó tưởng như sẽ trở nên sợi dây kết nối với nhau dài lâu; ấy thế lại vội vàng đến, rồi vội vàng lướt qua cuộc đời của nhau tựa như gió thoảng, tựa đám mây ghé qua rồi vội bay về phía cuối chân trời
Mưa nào mà không tạnh?
Mưa tầm tã, rào rạt. Mãi khi bình minh ló rạng cũng là lúc em nhận ra mình đã khóc lâu đến nhường nào. Chín mươi chín cuộc gọi nhỡ từ mẹ.
Ai bán
Ai bán cho tôi nửa trò đời Tôi về ủ thành rượu uống chơi Nhăm nhi từng chút hồn tản mạn Trở lại tuổi thơ thấy mẹ cười
Tía là quê hương
Năm đó nếu không có tía, nếu tía không ôm con về thì con đâu được như hôm nay. Tía vừa là ba vừa là mẹ của con, tía là những gì yêu thương thân thuộc nhất của quê mình mà con chỉ có thể nói tía là quê hương. Tía là cả vùng quê của mình đã thấm vào con đã thành máu chảy trong con ba