Cái miệng hại cái răng
2020-07-15 01:05
Tác giả:
blogradio.vn – Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.
***
Tôi có tham gia một lớp Toán tư duy ở trung tâm gần nhà. Hôm đó là ban đêm, theo trí nhớ ngắn hạn của tôi thì đó là một đêm rất nhiều sao, chúng tôi đi học bù vì đợt nghỉ khai giảng đầu năm.
Tôi là người đến sớm nhất, đứng trước cánh cửa kéo lấp ló chờ bóng dáng mấy đứa bạn.
Khi được hơn 5, 6 đứa vất vưởng chơi đuổi bắt thì vẫn chưa đến giờ học, chưa có ai lên lầu bật đèn phòng cho chúng tôi.
Vốn có máu gan từ nhỏ lại thêm cái tính bướng bỉnh chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, tôi rủ bọn nó sắp hàng cùng lên lầu tự bật, thể nào cũng được cô khen.
Mấy đứa con nít đó vừa thích lại vừa sợ. Tất nhiên là thích được khen nhưng nào dám lên cái chỗ tối om như hũ kẹo mứt rỗng thế.
Đứa nào cũng dè chừng không muốn, chỉ có tôi lại cất tiếng dũng cảm: “Mấy cậu không lên thì để tớ lên”.
Thế là tôi lên thật. Lại đi với tâm trạng vô cùng hứng khởi.
Nhưng chỉ mới bước được mấy bước thì đã bị kéo lại bởi một đám hành khách đã chừng cả chục đứa xin theo cùng. Đứa này xin theo lại cả đứa khác xin theo vì chả đứa nào muốn bị bỏ lại.
Tôi lại càng thích, cầm đầu đoàn tàu tiến lên lầu.

Mở cửa phòng, bật đèn xong xuôi, tôi lùa đám nhóc vào lớp như lùa đàn cừu cái, vịt đực, còn mình thì oai phong như một ông chủ.
Lúc này thằng nhóc ngồi kế bàn tôi là đứa cuối cùng bước vào, bọn tôi rất thân nên tôi biết là cậu nhát gan vô cùng.
Đợi cậu bước vô vừa thở một hơi nhẹ nhõm tôi liền nhanh trí tắt đèn cái rụp.
Tôi quên sao được cảnh tượng đám nhóc tì chạy rầm rầm trong phòng học, đứa này đâm sầm đứa nọ, la hét hú hò vui đến nỗi khiến tôi cười khoái chí.
Vui là thế nhưng dại cũng không ai bằng.
Tôi như lựa nhầm ngày nghịch vui chỉ vì hồi ấy rất thịnh hành thứ đồ chơi yoyo, và cậu bạn tôi cậu ta cũng mang theo một cái.
Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.
Chậc, một câu chuyện buồn.
Vì tiếng hét kinh dị của đám nhóc kia mà rất nhanh các cô đã lên bật đèn cho chúng, và cũng rất nhanh khi tôi phát hiện ra chiếc răng cửa bị mẻ đến hơn nửa của mình.
Răng thì nhức lòng thì quặn thắt đau, nước mắt cứ chảy ròng ròng, lỗ mũi lại phình ra. Thế mà tôi không ngăn được bản thân mình ngừng cười ha hả khi thấy một phần ba đám nhóc đang mặc cái quần đã ướt nhẹp.

Cậu bạn may thay chưa đến nỗi nhưng nước mắt nước mũi thì cũng tèm nhem cả, thế là hai đứa nhìn nhau cười.
Vì lý do cá nhân nên lớp học bị hoãn chỉ hơn 10 phút. Sau đó, các cô tất bật dỗ dành đám nhóc, gọi điện cho phụ huynh, đến tôi thì đặc biệt được quan tâm hơn cả.
Vì cái răng mẻ của tôi giờ trở thành vật đáng tự hào hơn hết đến nỗi tôi tự tin cầm đi khoe với cả bác lao công quét lá bên đường trong khi đang chờ tới lượt mình.
Các cô không biết nguyên nhân vì sao, tôi cũng vậy. Chỉ mãi cho đến khi cậu bạn la oai oái lên vì chiếc yoyo yêu quý bị mất tích và khi tìm lại được thì trên đấy vẫn còn dính tí nước bọt và một vết lõm nhỏ phía rìa bên.
Thế là cô giáo đưa ra mô phỏng, thế là tôi điên lên và rượt cậu bạn cả con vỉa hè trong lúc chờ mẹ đến đón.
Tự hào thật đấy nhưng răng mẻ thì ai vui cho nổi? Tôi rượt cậu với cái guốc của cô giáo trên tay và miệng cậu thì cứ lặp lại câu xin lỗi như niệm kinh vậy.
Dì đến đón cậu cũng vừa lúc mẹ tôi tới.
Vừa thấy dì và mẹ ở đằng xa chúng tôi đã lập tức thi nhau ùa về tổ.
Cậu thở hổn hển trong khi tôi đang lật lại 36 kế tôn tử lấy lòng người lớn bằng nước mắt.
Dì thì nào có quan tâm gì cậu, thấy tôi vừa khóc ở đằng xa đã liền chạy tới dỗ dành, để cậu đứng đó ngơ ngác.
Dì với mẹ tôi là bạn thân hồi cấp hai, mỗi lần hai người đến đón chúng tôi đều nói chuyện rất vui vẻ, cũng vì thế mà bọn tôi có chút thân thiết hơn trong lớp và dì cũng thương tôi vô cùng, thương có khi hơn thằng quý tử đang đứng đờ đực ra ở đấy.

Tôi được phen kể lể vật vã, khóc chật khóc vật.
Mẹ tôi thì vốn “quen bài” nhưng dì thì thương con gái, lại tưởng tôi đau thật nên nước mắt dì cũng rưng rưng: “Ôi, thôi, con ngoan, đừng khóc nữa, để dì kêu thằng Hiếu xin lỗi con, đừng khóc nữa”.
Thế là cậu bị lôi cổ lại, mặt mũi hằm hằm vì cũng đã “quen bài”, cậu bị bắt vòng tay lại xin lỗi, tôi thấy tâm trạng cũng vui hơn.
“Chỉ xin lỗi thôi sao? Mẹ đã dặn con phải thế nào nhỉ?”, dì nhắc nhở.
Cậu vốn thông minh, lại giỏi nhớ, liền nói ngay: “Bạn Hoa khóc phải biết ôm, bạn Hoa đau ở đâu hôn ở đấy”.
Tôi chưa kịp ngừng khúc khích vì vẻ bất mãn của cậu đã liền bị ôm chặt, cậu vỗ vỗ lên vai tôi, hôn chụt lên môi tôi một cái, niệm đi niệm lại một câu mà tôi chắc chắn đó là thần chú dì đã dạy cậu: “Hết đau, hết đau, tôi thương bà nhé”. Thế là tôi ngượng chín cả mặt.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Xem thêm: Dòng tin nhắn phân vân hỏi: ‘Có Chắc Yêu Là Đây?’
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.






