Bước cùng mùa xuân (Phần 2)
2016-02-26 01:00
Tác giả:
blogradio.vn – Tôi cầm tay Diệp bước giữa lòng thành phố trong những ngày xuân ấm áp. Nắng buông rũ, mềm mại lẫn trong đám mây trôi nhẹ trên bầu trời. Xuân về. Cây cối đâm chồi nảy lộc. Tình yêu đơm hoa kết trái. Phải chăng mùa xuân là mùa của tình yêu đôi lứa?
Đọc phần 1 tại đây.
Kỳ nghỉ dài ngày bắt đầu.
Trước một ngày tôi ra bến xe, mẹ có gọi lên. Giọng mẹ hồ hởi trong điện thoại.
“Chừng nào con về?”
“Ngày mai ạ.” Tôi đáp.
“Ừ, về càng sớm càng tốt. À, con nhớ về chuyến xe buổi sáng nghe hông?”
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn liền hỏi ngay. “Có chuyện gì hả mẹ?”
“Ba con muốn giới thiệu cho con một người, nếu thấy hợp nhau thì sang năm cưới luôn.”
Tôi như không nghe vào tai mình.
“Chuyện hạnh phúc của đời con, mẹ để con tự quyết định, được không ạ?”
“Ba con sẽ không tha cho mẹ đâu. Con cũng biết tính của ba con rồi mà, con mà không nghe lời là ổng dở nhà ra luôn đấy. Con muốn ra ngoài đường sống sao?”
“Nhưng mà mẹ à, con…”
Trong tai tôi chỉ còn nghe những tiếng tút tút rồi ngưng bặt. Tôi thả phịch người xuống sofa, lòng bực bội.
“Mẹ bồ kêu bồ về lấy chồng à?” Bạn cùng phòng cất tiếng quan tâm.
“Sao lại gấp gáp, chúng ta còn trẻ chán.”
Loay hoay xếp đồ, tôi nhận được điện thoại từ thầy.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi tiến lại gần thầy. Tim đập binh binh trong lồng ngực.
“Thầy tìm em ạ?”
“Ừm. Tôi có món quà muốn tặng cho em.”
“Quà ư?”
“Cô ấy không nhận nói là không hợp, tôi nghĩ nếu vứt đi thì tiếc nên tôi tặng nó lại cho em vậy.”

Hộp quà bỗng dưng nặng trĩu trên tay. Hóa ra mình chỉ xứng đáng để nhận đồ thừa của người ta. Tôi bỗng thấy tủi thân.
Nhưng hiểu được suy nghĩ trong não tôi, thầy Hải nói. “Có phải vì thấy đây là quà của người khác bỏ nên em cảm thấy không vui?”
“Không có đâu ạ, em vui lắm. Cảm ơn thầy.”
Không gian rơi vào im lặng. Tôi cảm thấy cả hai chúng tôi giống như là một đôi tình nhân mới yêu nhau còn nhiều ngại ngùng.
Thầy Hải ngập ngừng, môi mấp máy. Hình như thầy có điều muốn nói. Rồi chợt thầy tươi tỉnh. “Ngày mai em về quê phải không, có cần tôi chở ra bến xe không?”
Tôi xua tay vì tôi không muốn làm phiền đến thầy. “Không cần đâu thầy, em nhờ Tú chở ra cũng được mà.”
“Ờ, vậy đi đường cẩn thận.”
Tôi vào phòng, tự hỏi xem có nên mở ra hay không. Chần chừ một lúc tôi quyết định tháo chiếc nơ xanh. Mở nắm hộp, nhìn vào bên trong, tôi không khỏi ngỡ ngàng. Đó là đôi giày mà tôi hằng mong ước. Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ rằng mình lại sở hữu được nó. Một đôi hài lấp lánh kim sa, đẹp như vậy sao có người lại từ chối nhận thế nhỉ?
“Sao thầy Hải lại có thể đối xử với bồ như thế chứ? Người ta không cần mới ném sang cho bồ, như vậy là không tôn trọng bồ một chút nào. Hay là bỏ đi.”
Buổi tối, tôi chong đèn ngồi ngắm mãi đôi giày mà không biết chán. Những hạt kim tuyến rắc lên mũi giày tỏa ra những tia sáng huyền ảo. Hài thì đã tìm được rồi sao mà chàng hoàng tử của lòng tôi vẫn chưa xuất hiện.
Ngồi trong xe, lòng tôi vui sướng ngất ngây. Thật ra ngay từ đầu gặp Diệp, tôi đã có cảm tình với em. Diệp là cô gái phóng khoáng, đôi lúc hơi ngờ nghệch. Những bức tranh em vẽ đầy tính sáng tạo, mới lạ. Tính tình lại thẳng thắn. Đó chính là điểm làm tôi chú ý tới em. Nhưng chúng tôi là thầy – trò, tôi chờ đợi đến bao giờ mới bày tỏ tình cảm của mình đây?
Trước kỳ nghỉ tôi muốn tặng một món quà cho em nhưng ngại nói thẳng đành nói dối rằng tôi đã có bạn gái, và nhờ em tư vấn giúp. Cũng may là em đồng ý. Nhìn trong đôi mắt em sáng ngời khi cầm đôi giày ấy lên, tôi hiểu mình cần mua gì.
Tôi để hai tay ra sau đầu, thưởng thức những bài hát sôi động của One Direction. Tôi bỗng nhìn thấy Diệp đeo ba lô, leo lên một chiếc xe có đề bảng Sài Gòn - Phan Thiết. Thật bất ngờ khi em cùng quê với tôi, điều đó làm tôi vui vẻ hơn đôi chút.

Tôi lim dim mắt. Ipad vẫn mở bên tai.
Xe vừa đến địa phận Phan Thiết, tôi đã ngửi thấy mùi gió biển đượm nồng hòa cùng những ngọn gió xuân mát lành. Thành phố năm nay ồn ào, náo nhiệt hơn. Nhà nhà, mọi người dường như tất bật và bận rộn hơn.
Về nhà, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, nhưng hình ảnh cô bé ngờ nghệch ấy vẫn luôn hiện lên trước mắt, tôi cuộn tròn trong chăn nhắn tin cho Diệp. “Năm mới vui vẻ.”
Tin nhắn được hồi âm ngay. Vẫn là bốn chữ ấy. “Năm mới vui vẻ.” Lòng tôi lâng lâng. Tim tôi rạo rực.
Buổi gặp mặt gia đình, ba tôi bảo:
“Hải à, con cũng đã đến tuổi lấy vợ rồi không còn nhỏ nhít nữa. Ba chọn sẵn cho một cô vợ rồi, con bé hiền lành, ngoan ngoãn, là con gái độc nhất của bạn ba. Vài hôm nữa nhà ta sẽ sang nhà bên ấy để cho hai đứa làm quen.”
Tròng mắt tôi mở to. “Sao đột ngột vậy ba?”
Ba tôi cười khà khà. “Thật ra bà nội con và ba mẹ đã lên kế hoạch hết rồi, chỉ còn đợi con về là tính đến chuyện cưới hỏi luôn.”
Tôi kỳ kèo. “Nhưng có chắc gì nhà bên đó đồng ý?”
“Không sao, chuyện đó con không cần phải lo đâu. Hai bên đều đã đồng ý hết rồi.” Mẹ tôi nói bằng giọng phấn khích.
Tôi vốn là người yêu tự do, hôn nhân càng thoải mái càng tốt. Gượng ép rồi có được hạnh phúc đâu.
“Phải đấy, cháu trai. Bà cũng quý con bé đó lắm.”
“Nhưng bà ơi…”
...Ngày coi mắt cũng đã đến.
Xe dừng trước một ngôi nhà mái ngói cổ kính. Sân vườn trồng rất nhiều loại hoa. Trên ban công có treo lủng lẳng mấy giỏ lan. Tôi cũng chẳng để tâm đến mấy chuyện của ngưới lớn. Nhất định phải tìm kế thoát thân thôi.
Nhưng ý định chưa kịp thực hiện, tôi bỗng thấy một cô gái từ trên lầu bước xuống. Đó là cô gái mà ba mẹ tôi đã chọn. Tôi không khỏi ngỡ ngàng khi người ấy lại chính là Hoài Diệp. Mắt Diệp mở tròn xoe. Có vẻ như em cũng ngạc nhiên không kém gì tôi.
Một lát sau ba tôi lên tiếng phá tan sự im lặng. “Hai đứa quen nhau rồi à?”
Tôi đáp:
“Diệp là học trò của con.”
Bà tôi là người vui nhất, bà cười hiền từ. “Thế mới gọi là định mệnh đấy.”
Tôi cầm tay Diệp bước giữa lòng thành phố trong những ngày xuân ấm áp.
Nắng buông rũ, mềm mại lẫn trong đám mây trôi nhẹ trên bầu trời.
“Kết hôn? Em còn chưa đồng ý.”
“Bà nội anh đã chọn em làm cháu dâu, em đừng hòng mà từ chối.”
“Em có nói là thích anh đâu.”
Diệp vùng tay ra khỏi tay tôi và chạy lên phía trước.
Xuân về. Cây cối đâm chồi nảy lộc. Tình yêu đơm hoa kết trái.
Phải chăng mùa xuân là mùa của tình yêu đôi lứa?
Hết!
© Quách Thái Di – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.



