Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bước cùng mùa xuân (Phần 1)

2016-02-25 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng tôi bước trên vỉa hè. Đường phố về đêm sầm uất và náo nhiệt. Gió thổi ào ào khiến cả người tôi như nghiêng ngả. Tôi cho hai tay vào áo ấm và lén liếc trộm thầy.

***

Tôi mơ hồ có chút lo lắng cho thời gian nghỉ dài sắp tới, vì nó đồng nghĩa với việc tôi không được gặp thầy Hải trong một thời gian. Thầy Hải là thầy dạy vẽ lớp tôi. Thầy vui tính, phóng khoáng và còn rất trẻ. Bọn con gái lớp tôi ai cũng quý thầy. Cô bạn vẽ đẹp nhất lớp tâm sự thầm kín với tôi rằng cô thầm yêu thầy từ lúc thầy nhận lời dạy vẽ cho lớp tôi. Tôi há hốc mồm, cô bạn ấy gan thật. Ngay cả thầy giáo mà cũng dám yêu trộm.

“Ngộ nhỡ thầy có người yêu hoặc có vợ rồi sao?” Tôi thắc mắc.

“Không đâu.” Cô bạn nói chắc như đinh đóng cột. “Thầy còn độc thân với lại mình có thấy tay thầy đeo nhẫn cưới đâu.

Đối với tôi, thầy Hải cũng giống như là một người anh trai vậy. Nói thật thì tôi cũng có chút tình cảm với thầy nhưng tôi lại không dám cho rằng đó là thứ tình cảm của đôi lứa. Tôi thích thầy và cũng thích lớp học vẽ. Có thể đó là tình thầy trò hoặc đơn giản chỉ là tôi đang ngưỡng mộ thầy mà thôi. Nhưng tại sao mỗi lần tiếp xúc hay nói chuyện riêng với thầy, nhịp tim tôi đập nhanh hơn thường ngày.

Những ngày cuối Đông rét mướt, buổi tối thời tiết càng lạnh hơn. Tôi khoác chiếc áo ấm dày cộm tới trung tâm mỹ thuật. Lớp học chưa có ai tới cả. Tôi đến bên góc ngồi của mình, thò một tay ra ngoài cửa sổ, lạnh buốt như chạm phải đá. Kéo chiếc áo sát vào người, tôi hà hơi cho lòng bàn tay ấm lên.

“Hoài Diệp!”

Tôi giật mình bởi tiếng gọi trong trẻo kia, quay người lại. “Ơ… thầy…!”

Thầy Hải đứng ở cửa, tay đút vô túi quần, đầu hơi nghiêng. Trong phút chốc mắt tôi mờ đi. Tôi có cảm tưởng như mình đang đứng giữa dải ngân hà, xung quanh là vô số vì tinh tú thắp sáng.

“Hôm nay tôi cho lớp nghỉ vì tôi có chút chuyện. Em có thể cùng tôi đi tới chỗ này được không?”

“Đi ạ?” Tôi ngơ ngác.

“Phải!”

 Bước cùng mùa xuân

Chúng tôi bước trên vỉa hè. Đường phố về đêm sầm uất và náo nhiệt. Gió thổi ào ào khiến cả người tôi như nghiêng ngả. Tôi cho hai tay vào áo ấm và lén liếc trộm thầy.

“Điện thoại em, tôi không liên lạc được nên đành tới tận lớp để báo.” Thầy Hải đột nhiên cất giọng làm tôi giật nảy người, vội nhìn thẳng, vờ như nãy giờ tôi vẫn đang chiêm ngưỡng cảnh sắc đêm thành phố.

“Tôi cũng nghĩ vậy nhưng tôi muốn gặp riêng em.”

Đôi chân tôi dường như không muốn cất thêm bước nào nữa, dừng hẳn lại. Rốt cuộc thì thầy có ý gì nhỉ? Tôi nghĩ không ra nhưng tôi lại khám phá được đôi mắt của thầy Hải rất đẹp. Nó sâu và trong veo như pha lê. Tại sao đến bây giờ tôi mới nhận ra nhỉ? Ánh mắt ấy nhìn tôi nồng nàn và trìu mến làm sao.

“Đừng hiểu lầm, tôi chẳng có ý gì đâu.”

“Dạ?” Sự thất vọng thoáng hiện lên trong mắt tôi. Thầy trong sáng còn tôi thì lại quá đen tối.

“Tôi định mua quà tặng bạn gái nhưng lại không biết mua gì định nhờ em tư vấn.”

“Dạ?”


Câu nói của thầy như ném tôi xuống vực sâu thăm thẳm.

“Hình như em không tập trung khi tôi nói?” Thầy Hải nghiêm nét mặt.

Tôi rất sợ bộ dạng khi thầy giận bèn xua tay rối rít. “Dạ, đâu có, chuyện thầy nhờ em tư vấn tất nhiên là được ạ.”

 Bước cùng mùa xuân

Chúng tôi vào shop lưu niệm gần đó. Những chiếc lắc tay sáng lấp lóa khiến tôi chói mắt. Nếu được diện chúng trên người chắc là đẹp và rực rỡ lắm đây. Nhưng tôi không bao giờ có đủ tiền để mua chúng đành chắc lưỡi đi qua quầy kế tiếp. Mấy chục con gấu bông chất đầy và xếp thành hàng dài. Tôi lấy xuống một con và ôm thử. Bộ lông trắng muốt, mềm mại của chú thỏ bông làm tôi chẳng muốn đặt lại vị trí cũ.

“Em nghĩ xem đa số con gái đều thích gấu bông, đúng không?” Giọng thầy sát rạt bên tai.

Tôi để con thỏ bông vào trong tủ kính, nói. “Cũng tùy vào sở thích mỗi người, thầy nên hỏi xem bạn gái của thầy thích gì rồi thầy hãy mua.”

“Vì đây là món quà bất ngờ, nếu nói ra trước thì chẳng phải là không còn gì thú vị nữa hay sao.”

“Trang sức, nước hoa, socola, váy đầm, giày cao gót…” Tôi liệt kê. “Em chỉ có thể gợi ý với thầy bao nhiêu đó thôi. Tùy thầy chọn đi ạ.”

Giọng tôi có phần hơi bực bội nhưng xem chừng thầy Hải không để ý.

Thầy vui vẻ nói. “Được rồi, cảm ơn em. À, em cũng chọn một thứ gì đó đi.”

“Tại sao ạ?” Tôi trố mắt.

“Để cảm ơn em vì đã giúp tôi tư vấn.”

Tôi nhìn theo bóng thầy, không biết nên vui hay buồn. Dù thầy bảo là muốn tặng tôi để cảm ơn nhưng tôi vẫn thấy ngại. Ồ, tôi trông thấy một đôi hài màu đen lấp lánh kim tuyến. Tôi chạy sang phía đó, cầm lên xem, xoay ngang xoay dọc, lật qua lật lại. Quả thật đôi giày rất đẹp, tôi mang thử, vừa vặn. Tôi mân mê đôi hài, ngắm nghía không chán mắt. Nhìn vào bảng giá, tôi sửng sốt vội đặt xuống.

“Em đã chọn được chưa?” Thầy Hải luôn cất giọng từ đằng sau làm tôi như muốn đứng tim.

Tôi cứ tưởng thầy sẽ nổi cáu nhưng nào ngờ thầy đáp cộc lốc. “Vậy à. Không sao. Về thôi.”

Thầy quay lưng bỏ đi.

Tôi gọi giật lại. “Thầy không mua quà tặng bạn gái thầy sao ạ?”

“Giờ thì không cần nữa.” Thầy nháy mắt và cười với tôi rồi tiến ra cửa.

Còn tiếp...


© Quách Thái Di – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top