Bố ơi, con gái yêu bố lắm
2023-09-14 06:35
Tác giả:
Bùi Nhung
blogradio.vn - Tôi tin là bố cũng hiểu được điều này và vui với những niềm vui bình dị mà con gái có được. Mặc dù chẳng bao giờ tôi nói một câu tình cảm với bố, nhưng thắm sâu trong trái tim mình, tôi luôn muốn nói rằng “Bố ơi, con yêu bố lắm”.
***
Trong kí ức của tôi, tuổi thơ là một bức tranh nhiều màu sắc. Mỗi lần mệt mỏi trước cuộc sống xô bồ, nhiều lo toan của tuổi 30, tôi thường ngắm lại bức tranh ấy để được chìm đắm trong miền cổ tích tươi mát, để nhận ra mình thật may mắn khi được cuộc đời ban tặng cho một món quà thật kì diệu. Và quan trọng, tôi luôn tìm ra động lực để có thể bước tiếp trên con đường có không ít chông gai của mình. Người đã thổi hồn vào bức tranh tuổi thơ, hô biến nó trở lên thật đẹp không ai khác chính là bố tôi.
1 tuổi. Bố là người ngày hai chiều đưa tôi đi nhà trẻ. Khi ấy, tôi còn quá nhỏ để có thể nhớ lại rõ nét từng chi tiết. Nhưng cho đến tận bây giờ, hình ảnh chiếc lưng to, vững chãi của bố trên chiếc xe đạp Thống Nhất băng qua con đường làng râm mát bóng tre đến trường vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi.
4 tuổi. Tôi hãnh diện vô cùng với bọn trẻ con trong xóm, cảm giác giống như một người nổi tiếng có nhiều “fan” hâm mộ như bây giờ. Đơn giản vì chúng thèm thuồng được thử món đồ chơi xa xỉ của tôi - một chiếc xe cút kít “made in bố” chính hiệu. Có bố là thợ máy sướng thế đấy. Bố đã gom sắt phế liệu lại, chọn đi chọn lại các bộ phận. Và rồi bằng đôi bàn tay khéo léo và tình yêu dành cho cô con gái bé nhỏ, bố đã hàn xì cho tôi một chiếc xe 3 bánh. Khỏi phải nói, tôi đã sung sướng đến dường nào.
5 tuổi. Tôi chán đi xe cút kít và muốn chinh phục chiếc Thống Nhất của bố. Chiếc xe quá to lớn so với tuổi và thân hình còi cọc của tôi. Nhưng được bố cổ vũ, tôi bắt đầu tập dắt và giữ thăng bằng chiếc xe. Dần dần, tôi leo lên ngồi lọt thỏm trên chiếc khung và đập dập dình bằng một chân, còn một chân vẫn phải chống xuống đường cho khỏi đổ. Dù bận đến mấy, chiều nào bố cũng dành thời gian đưa tôi ra chiếc sân ủy ban rộng rãi để tập cho thoải mái.
Có bố giữ đằng sau, tôi đưa cả hai chân lên đạp vòng tròn. Cứ như vậy, bố buông tay ra và tôi tự đi được xe đạp lúc nào không hay. Tất nhiên, việc tập xe không phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái như thế, không ít lần tôi ngã túi bụi, xây xát hết cả đầu gối. Những lúc đó, bố xót con gái lắm nhưng tuyệt nhiên bố không cấm tôi đi xe đạp. Bố bảo dần dần sẽ quen hết. Việc tôi biết đi xe đạp khiến lũ trẻ trong xóm cũng háo hức tập theo. Phong trào đi xe đạp của chúng tôi cùng những kỉ niệm ngọt ngào cứ thế đi theo tôi mãi mãi.
Mùa đông năm 6 tuổi. Để thưởng cho những điểm 10 đỏ chót trên những trang vở lớp 1, bố dẫn con gái đi lên tỉnh mua một chiếc áo lông thật ấm như đã hứa trên chiếc xe ba-bet-ta đi mượn. Chiếc áo chùng đến đầu gối, có hai lớp, một lớp kaki bên ngoài màu xanh rêu kéo khóa với hai cái túi vuông to đùng và một lớp lông ấm áp bên trong. Chiếc áo theo tôi đến tận năm tôi học lớp 6. Giở những tấm hình ngày xưa có chiếc áo ấy, lòng tôi ấm áp đến lạ. Nếu như xu hướng thời trang bây giờ quay trở lại thập kỉ 90, chiếc áo lông Đức lại xuất hiện một lần nữa, chắc chắn tôi sẽ diện một cái cho mốt.
Tôi ảnh hưởng nhiều từ tính cách của bố, vui vẻ và cởi mở. Bố yêu văn nghệ và hay hát. Bố gieo vào trong trí óc của tôi những bài ca dao tục ngữ rất hay và ý nghĩa. Mỗi tối trước khi đi ngủ, bố vừa dắt màn vừa hát cho tôi nghe.
Bố thường cho tôi chơi trò cất vó trên đôi chân nhịp nhàng và uyển chuyển của bố. Thích nhất mỗi lần đi chơi về, tôi thường nũng nịu bắt bố cõng. Hai bố con có rất nhiều sở thích giống nhau, nhất là về khẩu vị ăn uống. Cứ mỗi lần mẹ vắng nhà, thế nào bố cũng xúc trộm gạo nếp của mẹ nấu cho tôi ăn, hoặc được thoải mái ăn cơm trộn với mỡ lợn mà không bị mẹ phàn nàn….Cứ như thế, tôi lớn lên trong vòng tay thương yêu của bố và mẹ, đặc biệt là bố.
Lớn lên rồi trưởng thành, hai bố con không còn thân thiết như lúc tôi còn nhỏ nhưng không phải vì thế mà tình yêu bố dành cho tôi bị vơi đi. Tôi biết điều đó. Chỉ có điều, tôi không thể trở thành người như bố kì vọng, khiến cho bố không thể tự hào, hãnh diện mà khoe với mọi người như hồi tôi còn bé.
Tôi chỉ là một người bình thường, có một công việc bình thường với mức lương còn thấp so với mặt bằng chung của xã hội, lấy một người chồng bình thường và đôi khi hai vợ chồng tôi vẫn còn cần rất nhiều sự trợ giúp của bố mẹ. Tôi ước mình có thể làm được nhiều hơn thế để cho bố vui. Nhưng dù cố gắng đến mấy thì hiện tại tôi vẫn không thay đổi được gì. Tôi chưa có nhà, chưa trả hết nợ với đồng lương ít ỏi của mình, chưa thể báo hiếu bố mẹ bằng kinh tế. Tuy vậy, tôi vẫn luôn tự hào rằng mình sống tốt, mình là người tử tế và sẽ luôn như vậy.
Tôi tin là bố cũng hiểu được điều này và vui với những niềm vui bình dị mà con gái có được. Mặc dù chẳng bao giờ tôi nói một câu tình cảm với bố, nhưng thắm sâu trong trái tim mình, tôi luôn muốn nói rằng “Bố ơi, con yêu bố lắm”.
© Bình An - blogradio.vn
Xem thêm: Mưa Tạnh Tình Tan
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
















