Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bình minh

2024-01-02 01:05

Tác giả:


blogradio.vn - Nó vẫn không ngủ được, tự nhiên hai ngày nay nó thấy nhớ nhà kinh khủng, cái ngôi nhà mà nó muốn bỏ đi và đã bỏ đi cách đây mấy năm rồi. Không biết ba mẹ nó sống ra sao, không biết ba mẹ nó còn hay chửi nhau nữa hay không?

***

Nó quay qua quay lại trên cái phản gỗ, mấy hôm nay trời cứ nóng dữ quá làm nó không ngủ được. Mà cái xóm trọ nhỏ này sao cứ như chẳng yên tĩnh được một lúc, người ta cứ đổ xô về đây rồi sinh sống bằng đủ nghề buôn bán với đủ các loại kiểu buôn bán và đủ kiểu hàng hóa khác nhau. Nó nghĩ cũng đúng, vì gần như ai gặp khó khăn hay muốn có một cuộc sống tốt hơn là đều tấp đến thành phố này, rồi tìm một chỗ trọ ổn định và rẻ tiền là công việc đầu tiên của họ, cũng giống nó vậy. Và sau đó là lao đi kiếm sống, với bất cứ nghề nào với bất cứ công việc nào mà họ tìm được và làm được.

Nó năm nay chỉ hơn hai mươi tuổi, quê nó ở một thành phố nhỏ của miền trung đất nước, nó chỉ học xong hết lớp mười hai là bỏ vào đây. Ngay từ những năm vào cấp ba nó đã xác định là sẽ không học lên đại học, vì bản thân nó không thích, vì gia đình nó không đủ điều kiện và cái chính là nó chán không muốn học nữa. Nó chỉ mong mau mau học cho xong và thi tốt nghiệp cho đậu rồi sẽ đi xa, đi đâu thì nó chưa biết, nó chỉ mong thoát được khỏi cái nhà đó, ngôi nhà suốt ngày chỉ làm nó đau đầu và mệt mỏi.

Người ta nói ai cũng thích cũng mong được có một nơi chốn một chỗ để đi về, ai cũng mong có một ngôi nhà của riêng mình. Để được dừng chân để được nạp thêm năng lượng và sức lực, để được biết thế nào là hạnh phúc. Còn nó, nó chỉ mong được đi khỏi ngôi nhà của chính mình càng nhanh càng tốt, để không phải nghe những trận cãi nhau tóe lửa của ba mẹ nó, để không phải nghe mày tao suốt ngày của những người mà nó gọi là ba là mẹ.

Từ lúc nó lớn lên và hiểu được chút ít về cuộc sống thì cũng là lúc nó bị khủng hoảng vì ba mẹ nó. Ba nó đi làm thợ mộc trong một xưởng gỗ tư nhân, ba nó cũng là thợ rất chuyên nghiệp nên có lương mỗi tháng cũng khá cao, nhưng ba nó lại hay nghiện ngập uống rượu. Một ngày mà ba nó không uống là không chịu được, rồi mẹ nó chắc đã khuyên răn nhiều rồi mà ba nó không nghe nên đâm ra cáu gắt và chửi ba nó. Lúc đầu còn ông ông tôi tôi, sau dần là mày tao luôn, có lẽ sức chịu đựng của mẹ nó đã cạn kiệt, nó nghĩ vậy. Rồi tiếp theo là mỗi tháng ba nó chỉ đưa đủ tiền đóng tiền học cho nó, còn bao nhiêu là bia rượu hết, mẹ nó phải nai lưng ra. Đó là từ mà nó nghe nhiều thứ hai sau từ mày tao trong ngôi nhà nó, mẹ nó phải nai lưng ra để lo cho cả gia đình.

Nó vẫn đi học đều và cố học cho xong chứ thật sự nó chẳng thiết tha gì nữa đến học hành. Nó cứ nhìn thấy nghe thấy thầy cô nó nói bao nhiêu lời tốt đẹp về cuộc sống về gia đình, rồi nó thấy ba mẹ của các bạn nó đưa đón hay đi họp phụ huynh là nói năng đàng hoàng, xưng ba xưng mẹ và con đàng hoàng chứ không như ba mẹ nó, cứ gọi nó là thằng kia rồi gọi nhau chửi nhau như cơm bữa. Riết dần nó uất lên nó cũng chẳng xưng con với ba mẹ nó nữa, nó xưng là tui.

Nó có một đứa bạn thân trong lớp cũng không thích học tiếp đại học như nó. Bạn nó nói sẽ vào thành phố này để đi làm vì có nhà người thân trong đây nên rủ nó đi, nó mừng rỡ gật đầu ngay tắp lự. Rồi ngày nó đi nó cũng chẳng nói cho ba mẹ nó biết, nó chỉ lấy của mẹ nó một triệu và ghi mấy chữ để lại:

“Tui mượn đỡ một triệu và sẽ trả lại sau, chưa biết khi nào, khi nào tui làm đủ tiền sẽ trả lại. Tui muốn đi khỏi đây lâu rồi, ba mẹ đừng tìm tui.”

Từ đó nó đi luôn, nó chỉ mang theo mấy bộ đồ và cái máy nghe nhạc nhỏ xíu là đồ dùng mà nó quý nhất. Mà ba mẹ nó chắc cũng chẳng quan tâm xem nó sống ở đâu hoặc sống chết ra sao, nó nghĩ vậy. Nó theo bạn nó vào đây và chỉ hơn tuần sau là chú của bạn nó xin được công việc phụ bếp cho hai đứa nó cùng làm trong một nhà hàng khá lớn của thành phố này, vì chú của bạn nó làm bảo vệ ở đó. Thời gian đầu nó còn sống chung với gia đình chú, rồi sau hai tháng bạn nó và nó thấy bất tiện nên tìm được chỗ trọ này, rồi hai đứa nó tự lo tự đi làm và gắn bó với nhau đến tận giờ.

Nó thấy một tia sáng rất nhỏ đang le lói ngoài cánh cửa nên biết là trời gần sáng, nó cố nhắm mắt lại để ngủ tiếp. Vì công việc của nó mỗi ngày cũng khá nặng nên nó cần ngủ để có sức làm suốt một ca, có lúc khách đông là phải ở lại suốt một ngày đến gần tối khuya mới về. Mà cái phản gỗ này là do cái ông ở trọ trước hai đứa nó cho lại nên nó không phải ngủ dưới đất, chỉ là đau lưng quá đi.

Nó vẫn không ngủ được, tự nhiên hai ngày nay nó thấy nhớ nhà kinh khủng, cái ngôi nhà mà nó muốn bỏ đi và đã bỏ đi cách đây mấy năm rồi. Không biết ba mẹ nó sống ra sao, không biết ba mẹ nó còn hay chửi nhau nữa hay không? Không biết những con tàu còn suốt ngày suốt đêm cứ rùng rùng ầm ầm ngang qua nhà nó hay không, không biết người ta có còn inh ỏi gọi nhau và chào mời buôn bán rần rần khắp con đường nhà nó hay không? Vì nhà nó sống trong một xóm toàn người lao động có thu nhập thấp và không ổn định, và ngay sát với đường ray xe lữa nên gần như mọi người ở đó sống chủ yếu bằng nghề buôn bán và cứ bám lấy những con tàu để sinh sống.

Nó đã gởi về trả cho mẹ nó một triệu qua đường bưu điện, chắc mẹ nó đã nhận được rồi mà sao cũng chẳng gởi lại cho nó dù chỉ một từ. Nhưng nó biết mẹ nó đã nhận được, vì nếu không thì bưu điện đã gọi nó rồi. Nó không thấy giận không thấy trách ba mẹ nó, nó chỉ quá nhức đầu khi ngày nào cũng nghe ba mẹ nó chửi nhau. Mà nó tự ra đi tìm cuộc sống mới cho nó cũng chẳng có gì sai, biết đâu mẹ nó còn mừng nữa là khác, vì đôi lúc nó cảm nhận như vậy. Nó cảm nhận nó như cái gai như một sự khó chịu trong nhà với ba mẹ nó, nó chỉ nghĩ nó đi để ba mẹ nó tha hồ chửi nhau, khỏi phải lo ai nghe khỏi phải lo ai biết.

Hôm nay nó làm ca chiều nên cố ngủ thêm một lát, thằng bạn nó thì được nghì bù nên bạn nó nói hôm nay bạn nó sẽ nấu cơm. Nó nằm thêm một lát mà nghe cái bụng sôi lên òng ọc nên ngồi dậy gấp chăn màn gọn gàng rồi vệ sinh để còn ăn sáng.

Nó chạy xe về trên con đường thật vắng, bây giờ đã gần mười một giờ khuya chắc người ta đã vào giấc ngủ hết rồi. Nó nhìn thấy lác đác bóng những người công nhân của công ty vệ sinh cứ lặng lẽ làm công việc của họ, nó lại thấy nôn nao trong lòng cái cảm giác muốn gặp lại ba mẹ nó. Đã mấy năm rồi, chắc ba mẹ nó vẫn khỏe, mà ba mẹ nó có mong nó về hay không? Mà nó đã quyết liệt muốn ra đi lắm mà sao bây giờ lại thấy nhớ ba mẹ lại thấy nhớ gia đình. Nó không trả lời được, nó chỉ biết nó đang muốn quay về thật để được gặp lại ba mẹ nó. Nó muốn nhìn lại ngôi nhà nó, ngôi nhà sát với những đường ray những con tàu và những tiếng ồn mà nó đã quá thân quen. Chắc là do mấy ngày trước nó tình cờ nghe được trong ti vi nói câu này, đó là một bộ phim thì phải, vì nó không xem ti vi và không chú ý lắm, vì nó đang lên ca.

Đó là giọng của một người phụ nữ đã lớn tuổi:

“Con nên biết là chỉ có con cái bỏ ba mẹ chứ ba mẹ chẳng khi nào bỏ con cái của mình.”

Có đúng vậy không, nó chỉ biết câu nói đó đã ám ảnh nó suốt mấy ngày nay, và lòng nó cứ cồn cào cứ như sôi lên một điều gì đó rất khỏ tả. Nó cứ muốn được bay về lại ngôi nhà cũ năm xưa, dù là có ồn ào có nhức đầu hơn vậy nó vẫn chịu. Nó muốn được bay về lại để nhìn lại những đường ray với những con tàu cứ đều đều chạy qua trước nhà nó. Nó muốn về lại để nhìn xem thử cái xóm nhỏ đó có còn ngày giống đêm và đêm giống ngày không, là luôn ồn ào luôn khua rộn những tiếng động những âm thanh đủ kiểu khác nhau. Nó muốn xem thử bóng đêm và ánh sáng của xóm nhỏ, nó muốn xem hoàng hôn và bình minh của xóm có còn giống nhau không.

Nó về nhà trọ và đêm đó nó ngủ được ngon giấc, nó mơ thấy một giấc mơ tuyệt đẹp. Mẹ nó đang âu yếm gọi nó và đưa cho nó một cái áo mới, còn ba nó đang đứng nhìn nó và cười rất tươi. Nhìn ba mẹ nó rất khỏe mạnh, nó cũng nhìn thấy bình minh đang phủ đầy lên ngôi nhà nó và bình minh cũng dịu dàng ôm nó.

Nó chìm sâu vào giấc ngủ mà còn kịp nghe tiếng lòng nó đang gọi rất nhỏ ba mẹ và tim nó tràn ngập hình ảnh của ánh bình minh. Lúc mờ lúc hiện, lúc màu này lúc màu khác, nhưng chắc chắn nó sẽ nhìn thấy lại được bình minh và cả hoàng hôn nữa ở xóm nhỏ thân thương đó, nơi có ngôi nhà và có hai người thân ruột thịt của nó.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Giáng Sinh Này, Ai Là Người Nắm Tay Anh? | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top