Phát thanh xúc cảm của bạn !

Biết ơn tuổi thanh xuân, chúng ta gặp nhau và cùng nhau bước đi

2024-02-19 05:55

Tác giả: An Thanh Hạ


Sáng sớm đầu hè, những tia nắng chiếu xuyên qua bóng cành lá như thủy ngân vỡ, rải rác trên đại lộ rợp bóng cây xanh.

Văn bản được viết vào tháng sáu, vào thời điểm các học sinh cuối cấp sắp bước vào xã hội, nụ cười xen lẫn nước mắt, lý tưởng và bụi bặm trên đường đi, cùng niềm tin tích lũy, hai mươi năm qua lại là một mùa nữa. Nơi những giấc mơ bắt đầu.

Trên đỉnh cao của tuổi trẻ, tình bạn chân thành chạm đến năm tháng thoáng qua.

Tốt nghiệp là từ tôi sợ nhất phải nghe trong năm tới. Nói lời tạm biệt là điều tôi sợ nhất phải làm trong năm tới. Lễ tốt nghiệp là một bài hát hay và đầy thăng trầm của sự ra đi, có khúc dạo đầu mơ hồ, phần đệm nồng nàn, điệp khúc chia tay và cái kết lặng lẽ.

Quỹ đạo cuộc đời, những người bạn học ngày đêm bên nhau bốn năm mà không có sự động viên của nhau, liệu họ có cảm thấy cô đơn? Liệu có ai sẽ cổ vũ bạn khi bạn dấn thân vào con đường mới trong tương lai không? Có lẽ chỉ khi ngày tốt nghiệp đến, chúng ta mới hiểu rằng mình đã ra đi vội vàng, thậm chí còn không có thời gian để chào tạm biệt mọi người một cách nghiêm túc… Sự ngây thơ và thiếu hiểu biết của sinh viên năm nhất, sự kiêu ngạo và lười biếng của sinh viên năm thứ hai,  quyết tâm của đàn em vẫn kiên trì. Giờ đây, tôi đã là sinh viên năm cuối, nhìn lại những ngày đã qua chúng ta đã cùng nhau bước đi, hiện tại chúng ta cùng tiến về phía trước về những ngày tương lai chúng ta...

Không ai có thể đoán trước được tương lai sẽ như thế nào nhưng chúng ta có thể phác họa rõ ràng về kiếp trước của nó. Tôi nhớ người bạn cùng phòng đã từng nói với tôi rằng: Hãy lưu giữ những kỷ niệm thời sinh viên, gấp chúng thành những con hạc giấy và đặt bên cạnh gối của bạn. Kể cả sau khi tốt nghiệp, bạn cũng sẽ không cô đơn trong những ngày tháng cô đơn. Tôi đang điên cuồng theo đuổi những ký ức thời đại học của mình, và đột nhiên tôi phát hiện ra rằng nó thực sự chứa quá nhiều kỷ niệm về bạn - đó là tất cả tình yêu và sự rung động mà bạn đã dành cho tôi.

Buổi sáng tự học vội vã đến lớp đuổi kịp nhau để ổn định chỗ ngồi. Thầy điểm danh trong giờ học chuyên môn, em trông còn lo lắng hơn anh vì anh không thể trả lời. Sự kiêu ngạo như răng và móng vuốt khi lấy đồ ăn ở căng tin vào buổi trưa, sự phân công lao động và hợp tác trong việc đóng khung, ngôn từ trong cuộc thi nhiếp ảnh và cái nắng lười biếng vào buổi chiều. Những cuộc rượt đuổi gay cấn, lộn xộn khi chơi bóng chuyền trong nhà, tốc độ lao về nhà với tốc độ đáng kinh ngạc. Ký túc xá tắm nước nóng vào buổi tối rồi cả những trò đùa tâm tình khi đi dạo vào ban đêm. Rồi cái sự quan tâm, chăm sóc lẫn nhau khi cãi vã và bướng bỉnh hay những hành vi bất hảo khó chịu khi lười biếng... Tôi nhớ tất cả điều này.

Tình bạn chân thành nhất giữa những người bạn cùng lớp không cần lời nói nhưng nó làm tôi nhớ đến câu chuyện về tuổi trẻ đầy ắp những kỷ niệm vui vẻ.

Tháng 6 tới, khi hoa dành dành nở hoa, tôi sẽ dùng khung ảnh để bao bọc những nụ cười đẹp nhất của nhau, nhốt chúng vào chiếc hộp thời gian, lồng chúng bằng sợi dây tuổi trẻ, bảo vệ và trân trọng chúng. Cho đến một ngày, khi già đi, tôi vuốt ve những bức ảnh ghi lại quá khứ, buồn cho những năm tháng đã qua, và hồi tưởng lại từng đoạn đường chúng ta đã cùng nhau đi qua.

Bạn cùng lớp trở thành bạn, bạn bè trở thành người quen cũ, trong khoảng thời gian ngắn có thể trải nghiệm những thăng trầm của thế giới, trong thời gian và không gian, người ta có thể cẩn thận tìm hiểu sự trao đổi giữa mùa đông và mùa hè trên thế giới; họ là bạn bè, và tình yêu vẫn không thay đổi ngay cả khi các vì sao thay đổi; họ là một người bạn tri kỷ, và họ được ghi nhớ trong trái tim mọi nơi trên thế giới.

3a79b2dc38d6076dc81e915babbe07d4

Năm tháng trôi qua và những kỷ niệm hạnh phúc lại ùa về.

Trên đỉnh cao của tuổi trẻ, tình yêu non trẻ còn đọng lại trong khao khát

"Yêu em là định mệnh của anh. Dù bắt đầu từ khi nào, tiếp tục hay kết thúc như thế nào, đó cũng sẽ là một loại hạnh phúc..." Tình yêu trong những năm hoàng kim như nước xanh, có chút xanh. Màu đỏ đáng để ghi nhớ suốt đời.

Tình yêu trong khuôn viên trường đại học mang lại kết quả của sự thiếu hiểu biết và những nỗ lực tự do trong tình yêu. Tagore từng nói: Trên bầu trời không có dấu vết của đôi cánh nhưng chúng ta đã bay rồi. Đôi khi tôi cảm thấy mình nên trưởng thành nhanh hơn, đôi khi tôi lại trân trọng những điều trong quá khứ hơn.

Về tình yêu, anh mong em cũng như trước, điều quan trọng nhất là em có thể sống hạnh phúc, đừng nghĩ cuộc sống quá phức tạp, bởi vì bộ mặt thật của cuộc sống có lẽ là màu sắc đơn giản nhất.

Bạn có nhớ những năm tháng đó chúng ta đã nỗ lực hết mình để có được những cảm xúc dịu dàng trong trái tim mình? Bạn có nhớ những năm tháng đó chúng ta đã khắc những lời tuyên ngôn tình yêu dành cho nhau trên những chiếc ghế gỗ trong khuôn viên trường không? Bạn có nhớ những năm tháng đó chúng ta đã dựa vào nhau không? Chúng ta ngồi đợi bình minh trên ghế đá ở sân điền kinh, em có nhớ những năm ấy chúng ta cùng nhau chạy từ ký túc xá đến thư viện trong đêm mưa rồi ôm nhau cười khúc khích, em có nhớ không? Rằng những năm ấy chúng ta chúc nhau ngủ ngon trong từng đêm yên tĩnh? Rồi anh bước vào cánh đồng mộng mơ với nụ cười ngọt ngào.

Bạn có bao giờ nhớ... Ngày nay, trong tâm trí chúng ta vẫn còn rõ ràng nhiều điều, nhưng chúng ta dần dần rời xa nhau, và nhau cũng dần trưởng thành, lý trí hơn. Chúng ta đã từng còn trẻ và phù phiếm, và chúng ta đã từng chỉ coi mình là trung tâm. Vào mùa hoa nở và mùa mưa, nở rộ lộng lẫy như những bông hoa mùa hạ.

Tôi đã từng nghĩ nắm tay con trai mình và cùng nhau già đi sẽ là vĩnh cửu. Thời gian trôi qua, chúng ta buông đôi bàn tay siết chặt, nhìn lại không gì có thể quay lại. Quá khứ không thể quay lại. Mọi lời nói đều trở nên nhạt nhẽo. Anh sẽ không còn theo bước chân em nữa và em cũng vậy.

Vào năm cuối cấp, khi mặt trời tắt dần ánh sáng cuối cùng, màn đêm tĩnh lặng như nước, trăng non như lưỡi câu bạc.

Năm tháng trôi qua và những kỷ niệm hạnh phúc lại ùa về.

Ở đỉnh cao của tuổi trẻ, ước mơ của chúng ta sắp ra khơi: "Cuộc đời không đủ hào phóng thì cũng không cần phải keo kiệt đáp lại. Tại sao phải tính toán kỹ lưỡng? Chúng ta phải cho đi và nhận lại nhiều như nhau".

Mặc dù trường đại học của tôi là một cơ sở giáo dục đại học độc lập nhưng tôi không hề nản lòng vì tôi hiểu rằng đại học là một con đường khác cho mỗi sinh viên đang theo học trên hành trình đó. Không nên ghen tị một cách mù quáng với những người chạy bên lề, việc được chạy trên con đường của riêng mình và trở thành nhân vật chính tích cực trong cuộc sống cũng tuyệt vời không kém.

© An Thanh Hạ - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

An Thanh Hạ

Bản thân là người hướng nội, thích được đi du lịch, đọc sách, nghe nhạc và nấu ăn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top