Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bát phở lạnh

2025-05-05 13:20

Tác giả: Cáo Cụt Đuôi


blogradio.vn - Ở đây chẳng có khách, chẳng có nồi, chảo, chẳng có những bát phở nghi ngút khói được bê đầy ú trên cái khay nhựa, cũng chẳng có nàng vợ luôn mắng nhiếc gã. Ở đây chỉ có tuyết, trắng xóa, lạnh lẽo đến rợn, và khói thuốc, trắng mởn, bay lập lờ...

***

"2 phở lớn, 1 phở nhỏ và 2 cái bánh bao cho bàn số 9!"

"Bàn 4 chưa có ai thêm giấm với tương ớt à? Khách đang giục kìa!"

"Mẹ kiếp, nồi luộc phở lại trào rồi, thằng nào quên trông đấy?"

Cái bếp nhỏ bé ấy mà ồn đến inh ỏi. Có lẽ ít nơi trên đời mà ồn ào một cách có tổ chức được đến như cái bếp ấy. Nó nằm khuất trong tầng hầm của một tòa nhà cho thuê, nhưng mà dù vậy, vẫn có khách đến đều đặn. Vì đồ ăn ngon à? Hay chỉ đơn giản là lạ miệng? Chắc phở ở đấy ngon thật, thế nên người ta mới chịu đi cầu thang bộ xuống tầng hầm mà bỏ qua những hàng quán lộ thiên khác. Căn bếp ấy hỗn loạn, đông đúc, lao xao... Tiếng những người làm bếp liên tục, tiếng khách gọi món, nói chuyện ồn ào... tiếng đồ bếp va vào nhau leng keng của các món xào, nấu... Tất cả những âm thanh ấy hòa vào nhau, cùng mùi thơm của nước phở, làm không gian trở nên thật... hỗn độn.

Gã chủ quán thì khác. Gã vẫn bình chân như vại. Giữa cái không gian tấp nập ấy, khi mà xung quanh ai cũng tất bật chạy đôn đáo, thì gã lại ngồi nhâm nhi chén nước chè thơm. Chè này hiếm lắm. Gọi là khó kiếm thì đúng hơn. Ngoài trời tuyết rơi, ngồi trong bếp thì ấm áp vô cùng, lại nhấm nháp chén chè thì còn gì thú bằng! Gã ngồi ấy, trầm ngâm, mắt đu đưa theo cái nhịp hối hả của những đôi chân thoăn thoắt trong bếp. Chẳng ai biết gã đang nghĩ gì. Cũng chẳng ai muốn biết gã sẽ nghĩ về những gì ở cái tuổi đấy. Gã chưa già, nhưng cũng chẳng thể gọi là trẻ. Tóc gã đã ngả bạc cả rồi, trắng phớ cả mái đầu. Nhưng đừng vội nghĩ rằng, tóc gã bạc là do tuổi tác. Gã nghĩ nhiều, suy tư nhiều lắm. Suy cho cùng, nếu ở cái xứ lạnh này, cái chỗ đất khách quê người, mà cưới vợ ở đấy, đẻ con ở đấy, thành công dân ở đấy mà bán phở cho người ta ăn, thì hẳn phải nghĩ nhiều lắm.

Cái nhịp khách và nhịp bếp ngày càng hỗn loạn, chẳng tay nào biết đơn nào trước đơn nào sau nữa, họ cứ nấu loạn xạ cả lên. Khách sau lại có đồ ăn trước khách trước. Vợ gã không thích thế. Nàng ta đứng phắt dậy khỏi chỗ đối diện chồng, nói một tràng tiếng nước ngoài chỉnh đốn lại tác phong mấy tay bếp, rồi quay sang nhìn gã. Gã quay mặt đi, như nhún vai, tỏ ra rằng chẳng liên quan gì đến mình. Cái quán này của gã thật, nhưng chẳng cần gã, khách vẫn no bụng và ăn ngon đấy thôi, chẳng việc gì phải đứng dậy đích thân nấu. Nàng vợ mắng gã một tràng, rồi, như mọi lần, lại ngồi xuống, tỏ vẻ khó chịu, xé một miếng bánh mì bỏ vào miệng.

Chịu thôi, gã lấy nàng và ở đây mấy chục năm rồi, quen rồi. Nàng có mắng, có giận, cũng chẳng hề gì. Tý nữa thôi là đâu lại vào đấy, khi tối muộn và khách về hết, nàng sẽ chạy ra quầy thu ngân đếm tiền, và sẽ lại hí hửng cười tươi. Lần nào cũng vậy. Lần này thì có gì khác cơ chứ?

Với tay lấy cái áo khoác và đội lên đầu chiếc mũ tai chó, gã mở cửa bước ra ngoài. Chẳng ai buồn hỏi gã đi đâu cả, vì ai cũng biết, gã lại thèm thuốc lá. Gần đến giờ cơm rồi, cứ đúng lệ mà làm, hút điếu thuốc cho đầu óc khuây khỏa, nhanh chút khi đồ ăn còn chưa nguội. Khách sắp về bớt rồi, phải tranh thủ trước khi có đợt khách mới.

Mở cửa ra là một không khí lạnh đến cóng người. Xứ lạnh mà, quen rồi. Gã ở đây hơn nửa đời này rồi, có khi cái nắng ấm của quê nhà mới là thứ khiến gã thấy lạ lẫm. Rít một hơi thuốc và để cái thứ độc hại đấy tràn qua phổi, thật thoải mái làm sao. Ở đây chẳng có khách, chẳng có nồi, chảo, chẳng có những bát phở nghi ngút khói được bê đầy ú trên cái khay nhựa, cũng chẳng có nàng vợ luôn mắng nhiếc gã. Ở đây chỉ có tuyết, trắng xóa, lạnh lẽo đến rợn, và khói thuốc, trắng mởn, bay lập lờ...

Làm bếp mà hút thuốc là một thói quen có hại. Gã biết thế. Mà cả đời gã có cả đống thứ thói quen chẳng tốt lành gì. Nhưng biết làm sao được, quen mất rồi. Và ngày hôm nào gã cũng lại trầm mặc trong những suy nghĩ như thế này. Một cái vòng lặp vô vị. Hệt như bát phở gã bán cho khách vậy. Ngày nào cũng phải nếm nước dùng, và ngày nào cũng là cái hương vị đấy, gã quen quá rồi, dần thì thấy nó nhạt nhẽo, nó tầm thường. Mà chẳng biết, đấy có phải đúng là mùi vị của một bát phở không nhỉ? Đã bao lâu rồi, gã chưa ăn một bát phở, do người Việt nấu, trên đất Việt Nam?

Hay là về thăm quê? Không được, nghĩ thế thật ngớ ngẩn. Vợ gã chẳng thích thú gì trước suy nghĩ đến một đất nước nhiệt đới, nóng nực và người dân thì không nói cùng thứ ngôn ngữ với mình, và nàng cũng dạy con nàng y như thế. À, đúng rồi, còn quán phở này nữa, gã đâu thể bỏ kệ việc kinh doanh được. Với lại, chắc là gã cũng chẳng nhớ nhà, hay nhớ người thân gì cả đâu. Gã ở đây bao nhiêu năm rồi, cái lạnh này gã quen lắm rồi, gã quên mất cách nhớ điều gì đấy rồi.

Điếu thuốc cháy hết, gã dập đi rồi ném vào thùng rác. Đến giờ về ăn tối rồi, nhanh lên tranh thủ chưa có đợt khách mới. Gã bước vào quán, treo áo khoác và bỏ mũ xuống. Vợ gã lại mắng gã một vài câu như thường lệ. Gã mặc kệ, quen mất rồi. Nàng đã ăn xong bữa tối tự bao giờ. Trước mặt nàng là cái bát trống trơn. Bên cạnh đó là cái bát của gã, một bát phở nguội ngắt.

Gã ngồi xuống, xì xụp húp bát phở lạnh ngắt, bữa ăn đầu tiên và duy nhất trong ngày của mình.

© Cáo Cụt Đuôi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Anh, Người Ấy Và Em - Phần 1 | Blog Radio

Cáo Cụt Đuôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top