Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bao yêu thương mới đủ để sưởi ấm lòng em?

2016-11-14 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Dường như, càng lạnh, càng cô đơn, con người ta càng dễ dàng tựa vào nhau. Một nụ cười của anh đã xóa đi khoảng cách giữa hai con người vốn lạ thành thương. Giây phút ấy cả trái đất như ngừng quay, trái tim của em cũng vì anh mà lỗi nhịp.

***

Ngày dài, tháng nhớ, năm thương.

Gửi một nửa thanh xuân của em!

Mùa đông lại về, em vẫn nhớ anh. Nhớ một người đã từng là tất cả.

Thời gian vô tình lặng lẽ trôi nhanh như một cái chớp mắt của vũ trụ. Thoáng đã một năm rồi mà em cứ ngỡ như là hôm qua. Hiện thực quá tàn nhẫn đến ám ảnh, đến nỗi trong từng giấc chiêm bao đến khi tỉnh giấc, em cũng không tin rằng em đã mất anh, mất đi một người tưởng chừng là tất cả.

Mùa đông năm ấy, em gặp anh một cách tình cờ. Cái lạnh đầu mùa, từng cơn gió thổi tê tái đến buốt lòng se duyên cho hai con người gặp nhau nơi quán nhỏ đầy ấp mùi hương của sữa lẫn với vị cà phê bồng bềnh trong làn khói đến ấm lòng. Dường như, càng lạnh, càng cô đơn, con người ta càng dễ dàng tựa vào nhau. Một nụ cười của anh đã xóa đi khoảng cách giữa hai con người vốn lạ thành thương. Giây phút ấy cả trái đất như ngừng quay, trái tim của em cũng vì anh mà lỗi nhịp.

Vết xước mối tình đầu

Từ khi anh đến, thế giới của em bỗng thêm hương đổi sắc. Ngoài trời dẫu mưa rả rích, gió thổi miên man buốt giá nhưng lòng em thì ấm áp lạ thường. Cái vị của tình đầu như vị của ly capuchino, vị ngọt của sữa thoáng vị đắng của cà phê. Những vị nửa vời ấy làm nên một vị trọn vẹn da diết đến nao lòng, vị mật của tình đầu. Mùa đông năm ấy, tháng ngày lạnh giá được sưởi ấm bởi anh. Lần đầu tiên, em cảm nhận được sự che chở, sự bình yên từ một bờ lưng rộng, một bờ vai vững chắc. Chuỗi ngày đông cô đơn của em cứ ngỡ có thể đặt một dấu chấm hết.

Nhưng mọi chuyện đến một cách tình cờ nên ra đi một cách bất ngờ. Có lẽ, tất cả vẫn tươi đẹp nếu không có ngày ấy. Ngày mà em biết rằng thì ra từ trước đến nay tất cả chỉ là tạm bợ. Yêu thương tạm bợ, hạnh phúc tạm bợ, em cũng chỉ là một sự tạm bợ đối với anh. Bao hi vọng, giấc mơ, em vẽ ra mãi mãi chỉ là viễn cảnh. Một chuyện tình cứ ngỡ là không giới hạn lại kết thúc một cách quá nhanh chóng đến bàng hoàng. Có phải vì tình vội đến nên cũng vội đi?

Anh vốn dĩ chưa bao giờ là của em. Tình cảm chân thực của em là gì đối với anh? Chỉ là một sự ngu ngơ, vụng dại đến mù quáng và đáng thương? Anh nhẹ nhàng đến như một làn gió và cũng ra đi không một dấu vết. Anh mang cho em hạnh phúc của sự lừa dối, những tổn thương đầu đời mãi mãi không bao giờ quên được. Anh hạnh phúc nơi thánh đường, quây quần, ấm áp bên gia đình nhỏ khi đông về.

Còn em một mình cô đơn, lạc lõng nơi phố đông không tình. Một mình em ngồi nơi góc kỉ niệm ôm ấp lời nhạc xưa viết nên lời cuối bằng sự tổn thương. Anh vẫn là anh. Em vẫn là em. Hai con người hai nhánh rẽ chỉ là vô tình giao nhau giữa dòng đời lạnh lẽo này, gửi vào nhau chút yêu thương. Thế mà, em vẫn hoài vọng, vương vấn giăng tơ một nỗi sầu của tình đầu.

Vết xước mối tình đầu

Tất cả là tại em! Vì em đã đã ngộ nhận, đã thương một người không nên thương, đúng người nhưng chẳng đúng thời điểm nên yêu thương vỏn vẹn, tròn trĩnh như con số không. Tình cảm này vốn dĩ chỉ là đơn phương không hồi đáp. Anh ra đi gieo lại cho em một khoảng trời cô đơn không gì lấp đầy được. Đông của đất trời đến rồi qua đi còn mùa đông của em vẫn nằm yên nơi cõi lòng buốt giá.

Em rất lạnh và cô đơn!

Biết bao giờ mới có nắng nơi đây?

Đủ nắng hoa sẽ nở.

Đủ gió chong chóng sẽ quay.

Bao nhiêu yêu thương là đủ để sưởi ấm lòng em?

© Đơn. – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Chờ đợi một yêu thương





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai

Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai

Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.

Do dự trời sẽ tối mất

Do dự trời sẽ tối mất

Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."

Nhật ký những ngày hạ xanh

Nhật ký những ngày hạ xanh

Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.

5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở

5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở

Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.

Ly cocktail của ký ức

Ly cocktail của ký ức

Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.

Sao phải cưới người không yêu

Sao phải cưới người không yêu

Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…

Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi

Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi

Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.

Cha vẫn ở đây

Cha vẫn ở đây

Minh đứng đó một lát, nhìn bóng dáng gầy guộc của cha trong ánh đèn mờ, trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác khó gọi tên. Nhưng anh lập tức dựng bức tường lạnh lùng quanh tim: Mình không thể yếu lòng…

Hộp thư mùa thu

Hộp thư mùa thu

Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.

Không được bỏ cuộc

Không được bỏ cuộc

Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.

back to top