Ba ơi với con ba là người ba rất tuyệt vời
2021-01-06 01:22
Tác giả:
Val Phan - Uyên Phương
blogradio.vn - Dù ba im lặng nhưng tôi hiểu tất cả. Ba tôi không giàu có như những ông bố thành đạt khác, ngôn từ ba dùng không hoa mỹ như những ông bố khác. Trong tâm trí, ba tôi hiện lên một vóc người rắn rỏi, chân chất, thật thà. Với tôi, ba là cả một kí ức đẹp, một người cha - người mẹ tuyệt vời.
***
Bạn đã từng nghe “Cuộc sống giống như một cuốn sách. Một vài chương khá buồn, một số chương hạnh phúc và một số chương rất thú vị. Nhưng nếu bạn chưa bao giờ lật thử một trang bạn sẽ không bao giờ biết được những gì ở chương tiếp theo”.
“Tuổi thơ” hai tiếng gọi thân thương mà mỗi chúng ta ít nhiều đều có. Tuổi thơ êm đềm bên gia đình, tuổi thơ dữ dội cùng lũ bạn đồng trang lứa, tuổi thơ nay đây mai đó của bao người.
Tuổi thơ của tôi, tôi có một người ba “khắt khe”, gắn với những lần chuyển trường tiểu học, cũng chưa có lấy một người bạn thân. Nhưng tôi đã ý thức được bản thân mình cần cố gắng vượt qua tất thảy. Bởi lẽ hình ảnh ba vất vả đẩy xe bao tải điều, nét nhọc nhằn pha lẫn nét buồn trong đôi mắt vì kết quả học tập khá tệ của đứa con cứ thôi thúc tôi cố gắng không ngừng.
Khi đó trong thâm tâm tôi, tôi thực sự thấy hối lỗi. Từ đó, tôi đã cố gắng học bài chăm chỉ sáng, tối. Đêm đến ba kèm tôi học, ba nghiêm khắc chỉ bài. Vốn khả năng tính nhẩm hơi chậm, hay nhầm lẫn, đôi lúc ngủ gật trong lúc ba giảng, ba bắt đi rửa mặt cho tỉnh táo trước khi tiếp tục vào bài.
Cho đến khi lớn lớn một chút, tôi vẫn không hiểu sao ba tôi vẫn ở vậy một mình, một mình gà trống nuôi tôi. Dù ba đi làm xa, nhưng không khi nào ba hết trách nhiệm với con mình. Ba hỏi thăm tôi qua cô giáo chủ nhiệm lớp 5.
Mỗi khi có dịp, ba thường về thăm tôi. Ba mua nào bánh kẹo, nào sữa chua, thạch rau câu, trái cây làm quà. Đâu mấy khi ba ở lại được lâu, hai ba con dần ít có cơ hội tâm sự. Tôi ít nói đi từ đó, có thể nói, tôi đã khép mình lại, chỉ một mình tôi chịu đựng những nỗi niềm riêng, cất giấu một nơi không ai chạm đến được.
Ở một nơi xa lạ với một cô bé 11 tuổi như tôi, tôi trải qua rất nhiều lần cái cảm giác thiếu vắng hơi ấm của ba mẹ. Ba tôi đi làm xa, nỗi nhớ ba cứ ăn mòn kí ức mình. Thèm lắm những lúc tôi làm sai, ba ở bên chỉ cho tôi thế này là không phải, thế kia mới là hay, cứ như vậy thủ thỉ hàng giờ.
Thèm lắm cảm giác ba ôm vào lòng âu yếm “Con gái nhỏ của ba”. Khi xa ba rồi, chẳng biết tự bao giờ tôi biết tủi thân cho chính mình, gặp lỗi bị mắng xíu thôi là y như rằng đêm lại ôm gối khóc thầm.
Trong tiềm thức trẻ con, ba là người tôi nghĩ đến đầu tiên, khi buồn tủi gọi thầm trong tiếng khóc cũng là ba. Được dịp ba về thăm tôi, hai ba con cũng có những giờ ngồi quán cà phê tâm sự, ba dặn dò dạy bảo tôi sống sao cho phải, ba nói phải ưu tiên việc học.
Thương ba mà tôi tự dặn lòng mình phải cố gắng thật nhiều. Và từ khi nào giữa tôi với ba lại có một bức ngăn vô hình. Thời điểm ấy, tôi cảm nhận rằng không một ai hiểu mình cả. Tôi tự hỏi, tự chất vấn và bằng cách nào đó tôi chọn cách ghi chép nhật kí và giấu kín ở nơi mình nghĩ nó an toàn.
Khi tôi đủ lớn để nhận thức đúng về trách nhiệm bản thân, tôi quyết định thử làm ban cán sự lớp với tất cả lòng nhiệt thành của mình dành cho lớp. Kể từ khi “nhậm chức” tính nghiêm túc và sự nghiêm khắc dần bộc lộ ra thái độ làm việc, điều đó khiến cả lớp không thích, nhiều đứa bạn còn xì xầm phía sau.
Người bạn thời cấp ba đúng nghĩa cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay là chân thật với tôi. Dẫu sao tôi vẫn không hối hận khi mình đã cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ bổn phận, mình khó khăn cũng chỉ là hết lòng vì lớp.
Thời điểm thi tốt nghiệp, Đại học khóa 2017 cận kề. Một lần nữa tôi lâm vào trạng thái khủng hoảng tinh thần, lại nhớ đến hình ảnh ba ngày nào, dáng hình cúi đầu đẩy xe hiện lên mà tự nhủ với mình “Mày học chưa đủ, mày phải học, ba mày khổ sở vất vả thế vì ai, vì mày đấy”.
Sau đó, tâm trí tôi quay lại trách ba “Ba ơi, con mệt mỏi quá rồi. Ba đừng ép con nữa, ba để cho con lựa chọn đi mà”. May mắn thay, trong lúc khó khăn tưởng chừng không gì vực nổi tôi dậy thì cô giáo chủ nhiệm cấp ba của tôi trở thành nguồn sống tắm tưới khu vườn tâm hồn tôi.
Cô vốn là giáo viên chuyên Văn nên với tư cách của một người cô, người mẹ, một người bạn lớn, những lời khuyên của cô sẽ làm tôi vững tin hơn. Cuốn sổ lưu bút cuối cấp vinh dự được lưu nét mực xanh thân thương của cô.
“Cánh cửa cuộc đời đang rộng mở ở phía trước. Ở đó sẽ có rất nhiều, rất nhiều những điều mới lạ, kể cả những điều chúng ta không hề mong muốn, nhưng cho dù thế nào đi nữa, cô tin rằng cô học sinh bé bỏng, đáng yêu trong mắt cô sẽ vượt qua tất cả, đón nhận cuộc sống như một món quà em nhé.
Em có để ý những bông hoa tươi thắm trên sa mạc khô cằn không? Sẽ chẳng một ai để ý những bông hoa chưa từng mọc lên, chưa từng vượt qua khô cằn cát sỏi. Chỉ còn lại trong trí nhớ của mọi người là những bông hoa xinh tươi trước mắt. Cô muốn bất cứ lúc nào trong cuộc sống, em luôn là bông hoa đầy sức sống, nhỏ bé, khiêm nhường nhưng kiên cường em nhé”.
Nhận lại cuốn lưu bút, tôi xúc động, vỡ òa trong tiếng khóc, hi vọng về tương lai không xa - tương lai ấy tươi đẹp vô cùng, nó ở ngay trước mắt thôi. Nhờ có cô mà tôi nhận ra được nhiều giá trị cuộc sống quanh mình.
Điều đó nhắc nhở tôi không được quên những bài học ba dạy dỗ. Tôi dần hiểu được giá trị của sự hi sinh một cuộc đời lớn, thay vì đi tìm nửa hạnh phúc chân thật, ba dành cả cuộc đời ấy chăm lo cho tôi.
Dù ba im lặng nhưng tôi hiểu tất cả. Ba tôi không giàu có như những ông bố thành đạt khác, ngôn từ ba dùng không hoa mỹ như những ông bố khác. Trong tâm trí, ba tôi hiện lên một vóc người rắn rỏi, chân chất, thật thà. Với tôi, ba là cả một kí ức đẹp, một người cha - người mẹ tuyệt vời.
© Uyên Phương - blogradio.vn
Xem thêm: Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về
Val Phan - Uyên Phương
Tớ là Val Phan, hiện đã kết thúc ngành học ngành Ngôn Ngữ Anh, ra trường được 4 năm và gắn bó với nghề giáo viên Tiếng Anh - Đối tượng học của mình từ các bạn nhỏ thật nhỏ ở nhà trẻ, trường mẫu giáo, đến các đối tượng người học lớn hơn là thanh thiếu niên và người đi làm. Tớ dần yêu thích cái nghề mình đang đi, nơi cho mình đầy ắp những tiếng cười mỗi giờ lên lớp. Chỉ đơn giản là niềm đam mê ngoại ngữ trong mình luôn ngút ngàn, ngoài ra còn có viết lách, làm thơ, ca hát, đọc sách, mua sắm, làm đẹp, thời trang và tìm hiểu văn hóa thế giới, nên tớ hay trau dồi thêm những “góc còn trống trơn” trong lòng mình để tận hưởng thêm những cái hay ho của cuộc sống.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.







