Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ba, hãy đợi con về

2021-10-15 01:20

Tác giả: Kiku


blogradio.vn - Ai đó đã bảo rằng càng trải qua nhiều nỗi đau thì con người ta sẽ càng trở nên mạnh mẽ, Lan tự hỏi tại sao điều đó lại không đúng với mình? Lan vẫn là một cô gái yếu đuối, dễ tủi thân và mau nước mắt… Lan vẫn sẽ thổn thức mỗi khi nghĩ về ba, về mẹ, nghĩ về gia đình nhỏ của mình.

***

Sài Gòn hôm ấy đổ mưa từ đầu giờ chiều, cơn mưa rả rích cho đến giờ tan tầm vẫn không ngớt. 8h tối, Lan bước ra khỏi chỗ làm thêm, đôi tay bất giác ghì chặt chiếc áo đang mặc để ngăn cái lạnh, kéo chiếc mũ sâu xuống, Lan chạy về phía trạm xe bus cách cửa hàng không xa mặc cho những giọt mưa lách tách rơi, đọng trên vai cô gái nhỏ.

Trạm xe bus với Lan là một nơi mang nhiều kỷ niệm. Đó là nơi Lan tiễn ba trở về sau khi làm xong thủ tục nhập học và nhận phòng ký túc xá, là khi ba dúi vội vào tay Lan hộp cơm tấm cùng 200 ngàn, dặn Lan nhớ ăn uống và học tập thật tốt, là khi Lan bật khóc nhìn theo bóng dáng ba xa dần rồi biến mất trong làn khói xe mờ mịt… Thoáng đó mà đã gần bốn năm trôi qua rồi, Lan không khỏi cảm thán vì thời gian trôi quá nhanh mang theo nhiều thay đổi…

Phía xa, một ánh đèn xe xuyên ngang màn mưa chiếu thẳng vào mặt khiến Lan giật mình khỏi những suy nghĩ, sau cơn choáng vì ánh sáng mạnh, Lan mở mắt, chiếc xe cũng vừa xịch tới. Từ trên xe bước xuống một người phụ nữ trung niên với một bên tay là những món đồ lỉnh kỉnh, Lan đỡ cô bước xuống, giúp cô sắp xếp lại đồ đạc rồi sau đó mới lên xe. Bác tài xế nhìn Lan gật đầu hỏi:

- Nay sao về trễ vậy con?

- Dạ vâng, cửa hàng xảy ra chút chuyện nên con phải ở lại xử lý ạ - Lan mỉm cười đáp.

Vì cũng đã là chuyến gần cuối rồi nên trên xe khá vắng, Lan chọn cho mình chỗ ghế đơn gần cửa sổ, ngồi phịch xuống và ngả lưng ra phía sau, cơn mệt mỏi dường như cũng theo đó mà được vơi đi một nửa, chiếc xe lao đi trong màn mưa dày đặc. Khẽ tựa đầu vào cửa kính, Lan đưa mắt nhìn những ngôi nhà bên đường đang dần lướt qua trước mặt, tưởng chừng như bản thân có thể cảm nhận được sự ấm áp từ trong những ngôi nhà ấy, thông qua chút ánh sáng hắt ra ngoài khe cửa. Bất giác, một giọt chất lỏng nhẹ nhàng rơi xuống đôi bàn tay đang ghì chặt mép áo, Lan khóc – một cách âm thầm mà nức nở. Chiếc mũ trên đầu lại được kéo xuống sâu hơn nữa để che đi đôi mắt đã ửng đỏ. Một cảm giác lạnh lẽo dội lên trong lòng cô gái nhỏ, Lan nhớ lại cuộc điện thoại với mẹ vào giờ nghỉ trưa...

Chẳng biết từ bao giờ, Lan lại có cảm giác sợ hãi mỗi khi nhận được những cuộc gọi từ mẹ… Có lẽ là bắt đầu từ năm ngoái, cũng trong một ngày Sài Gòn mưa như trút, Lan nhận được tin mẹ báo rằng ba bị bệnh nặng. Mẹ bảo ba không cho mẹ nói với Lan vì sợ Lan suy nghĩ rồi lại ảnh hưởng đến việc học. Lúc đầu tưởng là bệnh vặt thôi, cho đến khi những cơn ho cứ ngày một nhiều lên và ba không thể thở được nữa. Lúc ấy, mẹ mới nhờ cậu đưa ba đi bệnh viện khám, bác sĩ kết luận ba bị ung thư phổi giai đoạn hai… Chiếc điện thoại trên tay Lan khi ấy rơi xuống, đôi mắt nhòe đi và trái tim như bị bàn tay ai đó siết chặt lại.

Đã hơn một năm trôi qua kể từ ngày nhận được tin dữ, cuộc sống của Lan và gia đình đã có nhiều thay đổi. Ba Lan vốn làm thợ xây, còn mẹ Lan thì theo ba đi làm phụ hồ. Cuộc sống gia đình trước nay cũng chỉ đủ ăn, đủ mặc và đủ để ba mẹ lo cho hai chị em Lan học hành. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng chưa bao giờ Lan cảm thấy xấu hổ hay ngại ngùng khi nói về ba mẹ của mình mà ngược lại, họ luôn là niềm tự hào và là nguồn cảm hứng bất tận cho Lan về sự vươn lên trong cuộc sống. Niềm an ủi lớn nhất của ba mẹ đó là việc hai chị em Lan đều rất chăm chỉ học tập và đạt được những kết quả tốt. Lan từng là học sinh giỏi tỉnh trong suốt ba năm học cấp ba và đạt danh hiệu thủ khoa đầu vào của ngành mà Lan chọn khi thi đại học. Những tưởng cuộc sống sẽ mãi bình yên như thế cho đến ngày mưa hôm ấy… Lan sẽ không bao giờ quên được sự bàng hoàng, đau đớn của bản thân khi nhận được tin dữ từ mẹ. Và cũng kể từ đó đến nay, trái tim Lan chưa một ngày nào thực sự được bình yên. Nó luôn trong trạng thái lo sợ, thấp thỏm như đang bị treo bởi một sợi tóc mà Lan không biết đến lúc nào thì sợi tóc ấy sẽ đứt.

Khi ấy, bác sĩ nói tình hình của ba Lan vẫn còn rất nhiều hy vọng, chỉ cần kết hợp tốt các phương pháp điều trị với đời sống sinh hoạt lành mạnh thì tình hình sẽ rất khả quan. Câu nói ấy như một hạt giống gieo xuống cho gia đình Lan rất nhiều niềm tin về một ngày mai không xa, ba sẽ khỏe lại. Nhưng vấn đề đặt ra đó là việc chi phí điều trị không hề nhỏ. Mẹ đã dồn hết số tiền mà gia đình tích cóp được trong bấy nhiêu năm nay vẫn không đủ, lại gắng chạy vạy mượn thêm người thân trong nhà để lo chi phí bước đầu điều trị cho ba… Và Lan, cũng từ một cô gái dành hết sức lực mình có cho việc học như lời ba dặn bắt đầu lao vào đi làm thêm để phụ giúp gia đình. Vì trước đó lực học của Lan rất tốt nên thường xuyên nhận được học bổng, ba mẹ vì thế cũng không phải lo tiền học phí hay tiền sinh hoạt cho Lan, mà Lan vừa không phải lo chuyện đi làm thêm, lại vừa có nhiều thời gian hơn để đầu tư cho việc học.

Cứ thế, cô gái nhỏ lao mình vào những buổi làm thêm được sắp xếp kín hết thời gian trong một tuần và rất nhanh, Lan gầy đi trông thấy. Ba Lan cũng đã được về nhà theo dõi, mỗi tuần đều đặn hai lần lên bệnh viện để thăm khám và xạ trị theo lịch của bác sĩ. Mỗi lần gọi điện về cho ba, Lan đều nói rất nhiều và cười rất tươi, lí lác kể cho ba nghe về cuộc sống của mình vẫn rất ổn, nói ba không phải lo và dặn dò ba phải giữ gìn sức khỏe, khi nào rảnh Lan sẽ về thăm ba. Thế nhưng, sự hồ hởi cùng nụ cười tươi rói và chiếc áo rộng thùng thình mà Lan mặc ấy cũng không thể đánh lừa ba được. Trước khi tắt máy, ba đều nhắc Lan phải biết chăm sóc cho bản thân, phải ăn nhiều lên cho có sức khỏe và phải đi ngủ sớm, con gái mà mắt thâm quầng như thế là không có được… Tắt máy, Lan chỉ biết ngồi ôm mặt khóc!

Trong suốt hơn một năm qua, Lan không biết bản thân đã khóc bao nhiêu lần và vì những lý do gì, nhưng có một điều chắc chắn mà Lan biết đó là việc bản thân Lan trở nên vô cùng nhạy cảm. Ai đó đã bảo rằng càng trải qua nhiều nỗi đau thì con người ta sẽ càng trở nên mạnh mẽ, Lan tự hỏi tại sao điều đó lại không đúng với mình? Lan vẫn là một cô gái yếu đuối, dễ tủi thân và mau nước mắt… Lan vẫn sẽ thổn thức mỗi khi nghĩ về ba, về mẹ, nghĩ về gia đình nhỏ của mình. Vẫn không thể kìm được lòng khi nhìn thấy ánh đèn ấm áp từ những ngôi nhà hạnh phúc trên phố mà Lan lướt qua. Và nhất là mỗi khi nhận được những cuộc điện thoại từ mẹ nói về tình hình sức khỏe của ba như ngày hôm nay…

- Alo? Con nghe! Ba sao rồi mẹ? – Lan nén giọng hỏi

- Bắt đầu từ hôm qua bác sĩ yêu cầu ba con nhập viện lại rồi, tình hình có vẻ không tốt lắm.

- Tại sao lại như thế? Hôm trước con điện ba vẫn còn nói chuyện với con bình thường mà? Sao đột nhiên lại trở nặng?

- Mẹ cũng không biết nữa. Tối qua sau khi ăn xong thì ba con lên cơn ho và khó thở, cả người tím tái, mẹ sợ quá nên nhờ cậu đưa ba lên viện. Bác sĩ bảo là phổi của ba bị tổn thương hơn phân nửa rồi…

- Mẹ, vậy ba có làm sao không? – Lan nói khi nước mắt đã trực trào

Mẹ Lan im lặng một lúc lâu rồi đáp:

- Lan à, nếu được ngày mai con sắp xếp về với ba được không? Mẹ không biết phải nói như thế nào nhưng mẹ nghĩ ba rất muốn gặp con…

- Dạ, vậy ngày mai con sẽ về. Mẹ nói ba ráng ăn vô nha, nói ba ngày mai con sẽ về thăm ba!

- Ừ, vậy con sắp xếp công việc rồi về nhé, đi đường nhớ giữ cẩn thận nghe con?

- Dạ, con biết rồi mẹ.

...

Cuộc gọi kết thúc trong sự ngơ ngác của Lan, cô gái nhỏ vẫn chưa chấp nhận được những gì có thể xảy đến với ba của mình. Và lại một lần nữa, Lan khóc! Khóc vì thương ba và cũng là khóc vì thương mình.

...

Rời khỏi những suy nghĩ miên man, Lan trở về với thực tại, với cơn mưa rả rích ngoài phố. Đồng hồ lúc này đã điểm hơn 9h tối, Lan đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính đã bị làm mờ bởi những giọt nước mưa lạnh ngắt. Qua trạm này là đến trạm ký túc xá của Lan rồi. Khẽ lau đi những giọt nước còn đọng lại bên khóe mắt, Lan xốc lại mũ áo, chuẩn bị đứng dậy. Tiếng chuông thông báo đến trạm vang lên, Lan đi về phía cửa xe, bấm chuông và nói với bác tài cho mình dừng ở trạm phía trước. Cửa xe mở, Lan nhanh chân bước xuống, đôi giày trắng đã sờn màu cứ thế mà dậm nước lao về phía trước, bóng cô gái nhỏ cũng dần khuất sau màn mưa một cách vội vã...

"Ba, hãy đợi con về..."

© Kiku - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 453: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con

Kiku

Sống một đời tự do.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top