Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ba, hãy đợi con về

2021-10-15 01:20

Tác giả: Kiku


blogradio.vn - Ai đó đã bảo rằng càng trải qua nhiều nỗi đau thì con người ta sẽ càng trở nên mạnh mẽ, Lan tự hỏi tại sao điều đó lại không đúng với mình? Lan vẫn là một cô gái yếu đuối, dễ tủi thân và mau nước mắt… Lan vẫn sẽ thổn thức mỗi khi nghĩ về ba, về mẹ, nghĩ về gia đình nhỏ của mình.

***

Sài Gòn hôm ấy đổ mưa từ đầu giờ chiều, cơn mưa rả rích cho đến giờ tan tầm vẫn không ngớt. 8h tối, Lan bước ra khỏi chỗ làm thêm, đôi tay bất giác ghì chặt chiếc áo đang mặc để ngăn cái lạnh, kéo chiếc mũ sâu xuống, Lan chạy về phía trạm xe bus cách cửa hàng không xa mặc cho những giọt mưa lách tách rơi, đọng trên vai cô gái nhỏ.

Trạm xe bus với Lan là một nơi mang nhiều kỷ niệm. Đó là nơi Lan tiễn ba trở về sau khi làm xong thủ tục nhập học và nhận phòng ký túc xá, là khi ba dúi vội vào tay Lan hộp cơm tấm cùng 200 ngàn, dặn Lan nhớ ăn uống và học tập thật tốt, là khi Lan bật khóc nhìn theo bóng dáng ba xa dần rồi biến mất trong làn khói xe mờ mịt… Thoáng đó mà đã gần bốn năm trôi qua rồi, Lan không khỏi cảm thán vì thời gian trôi quá nhanh mang theo nhiều thay đổi…

Phía xa, một ánh đèn xe xuyên ngang màn mưa chiếu thẳng vào mặt khiến Lan giật mình khỏi những suy nghĩ, sau cơn choáng vì ánh sáng mạnh, Lan mở mắt, chiếc xe cũng vừa xịch tới. Từ trên xe bước xuống một người phụ nữ trung niên với một bên tay là những món đồ lỉnh kỉnh, Lan đỡ cô bước xuống, giúp cô sắp xếp lại đồ đạc rồi sau đó mới lên xe. Bác tài xế nhìn Lan gật đầu hỏi:

- Nay sao về trễ vậy con?

- Dạ vâng, cửa hàng xảy ra chút chuyện nên con phải ở lại xử lý ạ - Lan mỉm cười đáp.

Vì cũng đã là chuyến gần cuối rồi nên trên xe khá vắng, Lan chọn cho mình chỗ ghế đơn gần cửa sổ, ngồi phịch xuống và ngả lưng ra phía sau, cơn mệt mỏi dường như cũng theo đó mà được vơi đi một nửa, chiếc xe lao đi trong màn mưa dày đặc. Khẽ tựa đầu vào cửa kính, Lan đưa mắt nhìn những ngôi nhà bên đường đang dần lướt qua trước mặt, tưởng chừng như bản thân có thể cảm nhận được sự ấm áp từ trong những ngôi nhà ấy, thông qua chút ánh sáng hắt ra ngoài khe cửa. Bất giác, một giọt chất lỏng nhẹ nhàng rơi xuống đôi bàn tay đang ghì chặt mép áo, Lan khóc – một cách âm thầm mà nức nở. Chiếc mũ trên đầu lại được kéo xuống sâu hơn nữa để che đi đôi mắt đã ửng đỏ. Một cảm giác lạnh lẽo dội lên trong lòng cô gái nhỏ, Lan nhớ lại cuộc điện thoại với mẹ vào giờ nghỉ trưa...

Chẳng biết từ bao giờ, Lan lại có cảm giác sợ hãi mỗi khi nhận được những cuộc gọi từ mẹ… Có lẽ là bắt đầu từ năm ngoái, cũng trong một ngày Sài Gòn mưa như trút, Lan nhận được tin mẹ báo rằng ba bị bệnh nặng. Mẹ bảo ba không cho mẹ nói với Lan vì sợ Lan suy nghĩ rồi lại ảnh hưởng đến việc học. Lúc đầu tưởng là bệnh vặt thôi, cho đến khi những cơn ho cứ ngày một nhiều lên và ba không thể thở được nữa. Lúc ấy, mẹ mới nhờ cậu đưa ba đi bệnh viện khám, bác sĩ kết luận ba bị ung thư phổi giai đoạn hai… Chiếc điện thoại trên tay Lan khi ấy rơi xuống, đôi mắt nhòe đi và trái tim như bị bàn tay ai đó siết chặt lại.

Đã hơn một năm trôi qua kể từ ngày nhận được tin dữ, cuộc sống của Lan và gia đình đã có nhiều thay đổi. Ba Lan vốn làm thợ xây, còn mẹ Lan thì theo ba đi làm phụ hồ. Cuộc sống gia đình trước nay cũng chỉ đủ ăn, đủ mặc và đủ để ba mẹ lo cho hai chị em Lan học hành. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng chưa bao giờ Lan cảm thấy xấu hổ hay ngại ngùng khi nói về ba mẹ của mình mà ngược lại, họ luôn là niềm tự hào và là nguồn cảm hứng bất tận cho Lan về sự vươn lên trong cuộc sống. Niềm an ủi lớn nhất của ba mẹ đó là việc hai chị em Lan đều rất chăm chỉ học tập và đạt được những kết quả tốt. Lan từng là học sinh giỏi tỉnh trong suốt ba năm học cấp ba và đạt danh hiệu thủ khoa đầu vào của ngành mà Lan chọn khi thi đại học. Những tưởng cuộc sống sẽ mãi bình yên như thế cho đến ngày mưa hôm ấy… Lan sẽ không bao giờ quên được sự bàng hoàng, đau đớn của bản thân khi nhận được tin dữ từ mẹ. Và cũng kể từ đó đến nay, trái tim Lan chưa một ngày nào thực sự được bình yên. Nó luôn trong trạng thái lo sợ, thấp thỏm như đang bị treo bởi một sợi tóc mà Lan không biết đến lúc nào thì sợi tóc ấy sẽ đứt.

Khi ấy, bác sĩ nói tình hình của ba Lan vẫn còn rất nhiều hy vọng, chỉ cần kết hợp tốt các phương pháp điều trị với đời sống sinh hoạt lành mạnh thì tình hình sẽ rất khả quan. Câu nói ấy như một hạt giống gieo xuống cho gia đình Lan rất nhiều niềm tin về một ngày mai không xa, ba sẽ khỏe lại. Nhưng vấn đề đặt ra đó là việc chi phí điều trị không hề nhỏ. Mẹ đã dồn hết số tiền mà gia đình tích cóp được trong bấy nhiêu năm nay vẫn không đủ, lại gắng chạy vạy mượn thêm người thân trong nhà để lo chi phí bước đầu điều trị cho ba… Và Lan, cũng từ một cô gái dành hết sức lực mình có cho việc học như lời ba dặn bắt đầu lao vào đi làm thêm để phụ giúp gia đình. Vì trước đó lực học của Lan rất tốt nên thường xuyên nhận được học bổng, ba mẹ vì thế cũng không phải lo tiền học phí hay tiền sinh hoạt cho Lan, mà Lan vừa không phải lo chuyện đi làm thêm, lại vừa có nhiều thời gian hơn để đầu tư cho việc học.

Cứ thế, cô gái nhỏ lao mình vào những buổi làm thêm được sắp xếp kín hết thời gian trong một tuần và rất nhanh, Lan gầy đi trông thấy. Ba Lan cũng đã được về nhà theo dõi, mỗi tuần đều đặn hai lần lên bệnh viện để thăm khám và xạ trị theo lịch của bác sĩ. Mỗi lần gọi điện về cho ba, Lan đều nói rất nhiều và cười rất tươi, lí lác kể cho ba nghe về cuộc sống của mình vẫn rất ổn, nói ba không phải lo và dặn dò ba phải giữ gìn sức khỏe, khi nào rảnh Lan sẽ về thăm ba. Thế nhưng, sự hồ hởi cùng nụ cười tươi rói và chiếc áo rộng thùng thình mà Lan mặc ấy cũng không thể đánh lừa ba được. Trước khi tắt máy, ba đều nhắc Lan phải biết chăm sóc cho bản thân, phải ăn nhiều lên cho có sức khỏe và phải đi ngủ sớm, con gái mà mắt thâm quầng như thế là không có được… Tắt máy, Lan chỉ biết ngồi ôm mặt khóc!

Trong suốt hơn một năm qua, Lan không biết bản thân đã khóc bao nhiêu lần và vì những lý do gì, nhưng có một điều chắc chắn mà Lan biết đó là việc bản thân Lan trở nên vô cùng nhạy cảm. Ai đó đã bảo rằng càng trải qua nhiều nỗi đau thì con người ta sẽ càng trở nên mạnh mẽ, Lan tự hỏi tại sao điều đó lại không đúng với mình? Lan vẫn là một cô gái yếu đuối, dễ tủi thân và mau nước mắt… Lan vẫn sẽ thổn thức mỗi khi nghĩ về ba, về mẹ, nghĩ về gia đình nhỏ của mình. Vẫn không thể kìm được lòng khi nhìn thấy ánh đèn ấm áp từ những ngôi nhà hạnh phúc trên phố mà Lan lướt qua. Và nhất là mỗi khi nhận được những cuộc điện thoại từ mẹ nói về tình hình sức khỏe của ba như ngày hôm nay…

- Alo? Con nghe! Ba sao rồi mẹ? – Lan nén giọng hỏi

- Bắt đầu từ hôm qua bác sĩ yêu cầu ba con nhập viện lại rồi, tình hình có vẻ không tốt lắm.

- Tại sao lại như thế? Hôm trước con điện ba vẫn còn nói chuyện với con bình thường mà? Sao đột nhiên lại trở nặng?

- Mẹ cũng không biết nữa. Tối qua sau khi ăn xong thì ba con lên cơn ho và khó thở, cả người tím tái, mẹ sợ quá nên nhờ cậu đưa ba lên viện. Bác sĩ bảo là phổi của ba bị tổn thương hơn phân nửa rồi…

- Mẹ, vậy ba có làm sao không? – Lan nói khi nước mắt đã trực trào

Mẹ Lan im lặng một lúc lâu rồi đáp:

- Lan à, nếu được ngày mai con sắp xếp về với ba được không? Mẹ không biết phải nói như thế nào nhưng mẹ nghĩ ba rất muốn gặp con…

- Dạ, vậy ngày mai con sẽ về. Mẹ nói ba ráng ăn vô nha, nói ba ngày mai con sẽ về thăm ba!

- Ừ, vậy con sắp xếp công việc rồi về nhé, đi đường nhớ giữ cẩn thận nghe con?

- Dạ, con biết rồi mẹ.

...

Cuộc gọi kết thúc trong sự ngơ ngác của Lan, cô gái nhỏ vẫn chưa chấp nhận được những gì có thể xảy đến với ba của mình. Và lại một lần nữa, Lan khóc! Khóc vì thương ba và cũng là khóc vì thương mình.

...

Rời khỏi những suy nghĩ miên man, Lan trở về với thực tại, với cơn mưa rả rích ngoài phố. Đồng hồ lúc này đã điểm hơn 9h tối, Lan đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính đã bị làm mờ bởi những giọt nước mưa lạnh ngắt. Qua trạm này là đến trạm ký túc xá của Lan rồi. Khẽ lau đi những giọt nước còn đọng lại bên khóe mắt, Lan xốc lại mũ áo, chuẩn bị đứng dậy. Tiếng chuông thông báo đến trạm vang lên, Lan đi về phía cửa xe, bấm chuông và nói với bác tài cho mình dừng ở trạm phía trước. Cửa xe mở, Lan nhanh chân bước xuống, đôi giày trắng đã sờn màu cứ thế mà dậm nước lao về phía trước, bóng cô gái nhỏ cũng dần khuất sau màn mưa một cách vội vã...

"Ba, hãy đợi con về..."

© Kiku - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 453: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con

Kiku

Sống một đời tự do.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

back to top