Anh là lý do để những năm tháng ấy trở nên đáng nhớ
2021-08-17 01:30
Tác giả:
Hà Trinh
blogradio.vn - Nói anh hay, đây là ngày đầu tiên em trở lại với cuộc sống riêng của mình sau đoạn hành trình ta yêu nhau mặc dù chúng ta đã không còn là gì từ ít tháng trước. Em gọi là yêu chưa đủ sâu là để lòng này vơi cạn, gọi là không có nợ để bớt cái chờ mong.
***
Tình yêu là đoạn xúc cảm ngọt ngào nhất, dù là đến vạch đích vẫn không thể mang theo, dù là bỏ đi một đoạn thanh xuân thật dài cũng khiến người ta nguyện ý, kết thúc đoạn yêu thương ở đây chỉ vì chúng ta yêu xong rồi.
Dạo phố, uống cafe, check in một vài góc hẻm sơ thô của Sài Thành, ăn một tô phở nóng, uống thêm chai nước suối lại làm lòng em cảm thấy hôm nay cuộc đời lại là quả mận đỏ, đầy đủ cái vị ngọt ngào cho em yêu đời hơn, không vì điều gì cả, tất cả đều là vì em. Em mua vội một ly trà sữa quán bên đường, lân la ra bờ sông xem ảnh, tất nhiên em thấy ảnh em chụp tuyệt đẹp, em sẽ lưu nó vào thành một album có tên "chuỗi ngày không mùi hách dịch". Cũng như cách trước đây em gom góp ảnh chúng ta làm thành quả album vớ vẩn tên là "chúng ta giữa sài thành". Nói như vậy không mang ý niệm em hờn ghét gì người em từng say đắm, chỉ là mỗi lần qua góc hẻm cafe nào đó em thấy chúng ta thật phí hoài thời gian.

Em và anh yêu chưa trọn, nắm chưa chặt, và lòng chưa đủ lỗ hỏng để đối phương ngồi vào.Thuở ấy em muốn yêu thật nhiều, muốn dành cho anh thật nhiều và hôn anh thật nhiều, nhưng có vẻ ta chưa yêu nhau như cách em nghĩ, em vẫn yêu và anh vẫn chân thành nhưng lại vướng víu một trắc trở nào đó mà mong ước hoà quyện vào nhau lại không quá đổi nhiệt thành. Nói anh hay, đây là ngày đầu tiên em trở lại với cuộc sống riêng của mình sau đoạn hành trình ta yêu nhau mặc dù chúng ta đã không còn là gì từ ít tháng trước. Em gọi là yêu chưa đủ sâu là để lòng này vơi cạn, gọi là không có nợ để bớt cái chờ mong.
Lang thang trên phố, cửa hàng gấu bông làm em nhớ con gấu trắng có trái tim màu đỏ trước ngực anh tặng em ngày valentine bằng nửa số tiền anh còn tháng đó, đi qua ngôi nhà dân em thấy cái áo khoác ướt mưa anh che cho hai đứa khi trời chợt ngã hạt, lại gần bờ hồ lại thấy anh bảo "check in hông anh cắm cho vài cái bông lên đầu làm nàng thơ đăng facebook". Em hiểu một chuyện, rằng là thời gian qua cả em và anh không ai tốt hơn ai cả, và chuyện cuộc đời cũng chẳng có ai sống dễ dàng hơn ai cả, chỉ có là có người kêu trời kêu đất, có người lại dùng thời gian để yên lặng vượt qua.
Em về thăm ba mẹ vì đã lâu rồi em chưa dành thời gian cho họ, em cùng chị đi xem phim chỉ vì bận yêu đương mà chúng em quên dành yêu thương cho nhau, em gọi điện cho bạn bè bởi vì đau buồn vì tình yêu mà em không tha thiết nhấc máy mỗi khi chúng nó gọi thăm hỏi. Có vẻ như em đã quên được anh rồi, không phải anh là ai cũng không nhớ mà là vẫn nhớ dáng anh nhưng đã không còn đau lòng nữa. Hoàng hôn hôm nay thật đẹp, em thấy tiếc khi trước đây lại không biết nhìn ngắm. Vậy là… chúng ta đã hết yêu nhau như cách hoàng hôn tắt nắng chiều.
.jpg)
Cuộc sống vốn là do từng chuỗi từng chuỗi tiếc nuối tạo thành, quen rồi thì tự khắc sẽ không tính toán nữa. Chúng ta đã dành thời gian để yêu nhau và nó cũng đã nở hoa. Mặc dù không phải mọi công sức đều sẽ được gặt hái được thành quả tương xứng, nhưng có lẽ chính nhờ trải nghiệm đó mà ta lại được hoàn thiện mình hơn. Đoạn ký ức ấy như chiếc đĩa cũ em cất vào khe tim, vẫn là đoạn phim hay nhưng cũ rồi, vẫn là không nỡ vứt nhưng lại ít xem qua, bây giờ em cũng đã có thể nói lời cảm ơn anh, anh chính là lý do để những năm tháng ấy trở nên đáng nhớ.
Đó là ngày, mưa ngã buổi thật lâu
Cơn mưa hạ, làm đỏ ngầu đôi mắt
Chỉ muốn ước, một bàn tay chặt
Bảo "Em ơi! Em đừng sợ trời rầm
Nếu có cần, thì nép nhẹ vào anh
Anh che cho em, nửa bầu trời nặng hạt"
© Hà Trinh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.






