Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh là cả khoảng trời nhớ thương

2019-11-11 01:26

Tác giả: Viên Đạn Bạc


blogradio.vn - Có lẽ Hà Nội đẹp nhất trong mắt tất cả là mùa thu, còn với tôi, Hà Nội thật sự tỏa nắng lại là khi đông về.  

***

“Chào anh, chàng trai của em! Ngày hôm nay, thành phố thật buồn anh ạ. Có lẽ cũng giống như em, nơi này buồn vì thiếu vắng bóng anh.”

Tôi chẳng còn nhớ, chẳng còn có thể đếm được mình đã soạn tin nhắn này bao nhiêu lần, nhưng chưa một lần nào chúng được gửi tới chủ nhân mà tôi muốn. Nếu có ai hỏi vì sao tôi không gửi? Tôi chỉ biết gật đầu rồi quay đi. Vì sao nhỉ? Vì anh ấy vốn dĩ chưa bao giờ là của tôi! Anh ấy và tôi - hai con người của hai thế giới khác nhau. Chúng tôi gặp nhau bởi một sự tình cờ, chúng tôi chia xa lại do chính sự chủ động của tôi.

Có lẽ Hà Nội đẹp nhất trong mắt tất cả là mùa thu, còn với tôi, Hà Nội thật sự tỏa nắng lại là khi đông về. Không phải là do tôi khác người, mà bởi chính mùa đông đã cho tôi gặp anh - một chàng trai khiến tôi có những cảm xúc mà tôi đã mất đi từ lâu, quên đi từ thuở nào không hay.

hg

Vào một ngày đông lạnh lẽo, bước đi giữa những hàng cây bên bờ hồ Tây, gió lùa qua những kẽ lá xào xạc. Dường như cơn gió ấy cũng làm trái tim nguội lạnh của tôi thêm phần băng giá hơn. Tôi thường tự nhủ, có lẽ cả cuộc đời này, sẽ chẳng có lần nào tôi biết rung động là gì, tôi biết lo lắng là gì. Hỏi tôi tại sao ư? Đơn giản, tôi sợ! Tôi sợ cảm giác dành trọn vẹn tình yêu của bản thân cho ai đấy, sợ sự lạnh nhạt người ta dành cho tôi. Đối với một con người chọn cho mình cách sống cô đơn, liệu có thèm khát sự quan tâm ân cần? Có chứ, tôi từng rất muốn điều đó, càng hạnh phúc hơn nếu người tôi yêu dành cho tôi điều đó. Nhưng vốn dĩ, cuộc đời này đâu thể như mơ. Sau thực tại đau xót, tôi cũng dần tỉnh ngộ.

Tôi lại chìm đắm vào sự cô đơn do chính tôi tạo ra. Thật lòng, tôi thấy như vậy an toàn. Tôi sẽ không cần nói rằng tôi đang quý ai, mến ai, tôi đang thương yêu hay nhung nhớ bất kì ai cả, ít nhất điều này sẽ không khiến tôi đau lòng.

Tự nhủ với lòng mình rằng sẽ sống như vậy cả đời, nhưng đúng là cuộc sống luôn cho chúng ta những điều bất ngờ. Điều bất ngờ nhất là cho tôi gặp được anh. Từ chính khoảnh khắc nhẹ nhàng anh lướt qua đời tôi như những giọt nắng khẽ vờn qua kẽ lá ngày đông ấy lại sưởi ấm cho trái tim tôi - một lần nữa, tôi thấy mình thổn thức!

jl

Anh chưa bao giờ để ý đến tôi, cũng chẳng hề hay biết khoảnh khắc ấy tuyệt vời với tôi như thế nào. Anh chỉ biết, tôi nói rằng tôi có thích anh. Đúng vậy! Là anh biết tôi thích anh. Nhưng tôi cũng biết, anh chỉ coi tôi là một người bạn phiền toái, hay tìm anh mỗi khi rảnh rỗi, khi buồn chán và đặc biệt là lúc anh bận, tôi luôn gọi cho anh.

Trong cuộc sống này, thứ tôi sợ hãi nhất là chấp nhận một điều gì đó, tôi không giỏi được như vậy, hay đúng hơn, tôi yếu đuối vô cùng. Tôi chẳng dám cười một nụ cười tươi, một nụ cười mãn nguyện bởi tôi tự ti. Tôi không dám soi gương vì không thể chấp nhận được gương mặt xấu xí của mình. Chính vì vậy, tôi lại càng khó chấp nhận rằng chúng tôi khác nhau quá nhiều. Anh có nhiều thứ, có ngoại hình, có học vấn, có tài năng và nhất là, trong lòng anh đã có người anh muốn yêu thương che chở. Giây phút tôi biết điều này, tim tôi như nghẹn lại, có thứ gì đó như đang khiến trái tim yếu đuối ấy rỉ máu. Tôi chợt không biết vì sao điều này lại xảy ra. Vốn dĩ từ ánh mắt đầu tiên anh dành cho tôi, dường như mọi sự đã diễn ra cả rồi, nhưng chính tôi lại là người không chịu chấp nhận, là cố chấp muốn đuổi theo, ấy vậy mà giờ lại ngồi đây than vãn.

Tôi không thể trách anh, đơn giản vì tôi không được phép làm điều ấy. Cho dù tôi có bao nhiêu tình cảm với anh, thì người anh cần cũng không và sẽ không bao giờ là tôi cả. Tuy vậy, nếu anh có một lần nghĩ đến em, em hi vọng rằng anh sẽ biết rằng em luôn mong anh hạnh phúc.

Cảm ơn anh, vì đã cho em được sống lại những khoảnh khắc đong đầy cảm xúc ấy. Cảm ơn mùa đông năm ấy đã đưa anh đến cuộc đời tôi. Hi vọng, sẽ có một mùa đông, em được nói rằng : “Anh à! Em nhớ anh”

© Viên đạn bạc – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Yêu một người và không được đáp lại

Viên Đạn Bạc

Tìm kiếm một khát khao

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhân trung tốt là sâu hay nông?

Nhân trung tốt là sâu hay nông?

Nhân trung tốt là sâu hay nông? Ảnh hưởng đến hậu vận của bản mệnh như thế nào?

Tình yêu tuổi học trò, nên hay không?

Tình yêu tuổi học trò, nên hay không?

Tình yêu thuộc về mặt cảm xúc nên nó có thể được bộc lộ ra hoặc không, cái đó là tùy bản thân mỗi người có thật sự đủ can đảm thể nói ra lời yêu với đối phương.

Miền thương hoài vãng

Miền thương hoài vãng

Có khi nào trên dòng đời vội vã, ta chợt giật mình khi gặp một bóng hình như người ta đã từng thương yêu.

Nơi chào đón mỗi khi ta trở về

Nơi chào đón mỗi khi ta trở về

Trong góc phố xa kia thoang thoảng mùi hoa sữa – một mùi hương đặc trưng đã trở thành dấu hiệu khi thu về. Cảnh vật nơi đây quá đỗi quen thuộc, gợi lên trong tôi bao nỗi xuyến xao.

Anh ổn mà, ở nơi đó sống thật vui em nhé

Anh ổn mà, ở nơi đó sống thật vui em nhé

Em à, bao yêu thương của em, tình yêu của anh, cả những hi vọng của chúng ta anh sẽ thay em làm tất cả. Màu nắng hôm nay đẹp lắm rạng rỡ như nụ cười của em. Anh ổn mà. Em ở nơi đấy nhất định phải sống thật vui em nhé. Anh cũng sẽ như thế, luôn cả phần của em.

3 tướng bàn tay độc lạ cực hiếm, ai có được cả đời tiêu không hết tiền

3 tướng bàn tay độc lạ cực hiếm, ai có được cả đời tiêu không hết tiền

Nếu bạn sở hữu tướng bàn tay dưới đây thì sẽ vô cùng hạnh phúc, giàu có hơn người.

Tháng bảy oi ả nhưng ngọt ngào, thoáng qua thôi nhưng gợi nhiều nỗi nhớ

Tháng bảy oi ả nhưng ngọt ngào, thoáng qua thôi nhưng gợi nhiều nỗi nhớ

Tháng bảy oi ả nhưng ngọt ngào, thoáng qua thôi nhưng gợi nhiều nỗi nhớ. Nhịp thở của mùa làm rung từng phím cảm xúc tận sâu trong đáy lòng để ta biết yêu cuộc đời nhiều hơn nữa.

Em mệt rồi, mình buông tay thôi anh

Em mệt rồi, mình buông tay thôi anh

Em mệt rồi không cố nữa đâu anh Yêu thương mong manh chỉ riêng mình giữ lấy Cứ ngỡ cho đi nhiều đến vậy Sẽ được nhận về cũng ngần ấy quan tâm.

Thời cấp ba lưu luyến

Thời cấp ba lưu luyến

Nắng khẽ vàng trên bức tường dĩ vãng Ve gọi hè cứ xao lãng từng cơn Trách thời gian, ta không thể giận hờn

Về quê em đất Mũi

Về quê em đất Mũi

Em đưa anh về đất Mũi Cà Mau Miền Tây nắng soi dòng sông lấp lánh

back to top