An nhiên sống một đời hạnh phúc
2020-02-04 01:30
Tác giả: Nguyễn Hoài Thu Thuỷ
blogradio.vn - Người ta vẫn thường nói, sự việc tốt xấu quan trọng ở cách nhìn. Lạc quan không phải là tin vào những điều tốt đẹp mà là chúng ta sẵn sàng chấp nhận cuộc sống luôn chứa đựng những điều ngoài ý muốn. Bất cứ điều gì xảy đến, bất cứ ai bạn gặp trong cuộc đời này đều có ý nghĩa của nó.
***
Chúng ta thường tìm kiếm hạnh phúc ở những thứ to lớn, xa xôi, những thứ thường là kết quả, điểm đến của cả một quả trình. Bạn mua được một món đồ xa xỉ hằng ao ước, có được công việc ở nơi bạn từng mơ , đến được chân trời xa xôi mà trước giờ bạn chỉ thấy trên ti vi hay crush cũng đã chấp nhận tình cảm của bạn sau ngần ấy thời gian bạn thả mật ngọt. Những thứ đó, điều đó đúng là mang lại hạnh phúc và thậm chí là cảm giác hạnh phúc rất lớn bởi nó chứa đựng hi vọng của bạn, khát khao, niềm vui thích và cả sự nỗ lực của bạn nữa.
Hãy cứ tận hưởng hạnh phúc khi bạn có được chúng bởi bạn xứng đáng và hơn hết, khi ấy trong bạn sẽ có một nguồn năng lượng tích cực, giúp bạn thêm yêu đời, yêu cuộc sống này. Nhưng bạn à, hạnh phúc từ những điều đó thường chỉ mang tính tạm thời và vì nó là kết quả, thế nên bạn buộc phải bắt đầu lại một hành trình mới để có được hạnh phúc kế tiếp. Bạn vất vả bao ngày chỉ để tận hưởng hạnh phúc vào một ngày, sao không biến mỗi ngày đều là một ngày hạnh phúc.
Hãy sống chậm lại, tìm niềm vui từ những điều nhỏ bé. Hạnh phúc nhiều khi không phải là cái gì đó quá lớn lao. Hạnh phúc đôi khi chỉ là bạn đang thèm một cốc trà sữa, bạn bạn liền gọi mời em đi uống. Trời mưa to rất to, bạn xuống xe bus đầy e ngại vì không mang theo ô, ai đó liền che ô cho bạn vì sợ bạn ướt. Bữa cơm tối nay mẹ nấu có món sườn xào bạn thích. Bạn bật dậy vào lúc bảy giờ sáng và hốt hoảng vì tưởng muộn giờ làm nhưng lại nhớ ra hôm nay là chủ nhật. Hay nhiều khi, mặc áo ra đường, bạn thấy trong túi áo có tờ tiền năm nghìn đồng thôi nhưng cũng đủ làm em bạn cười phá lên.
Hạnh phúc không chỉ là khi nhận mà còn là lúc ta cho đi với sự vô tư. Thử mà xem, hãy thử cười thật tươi hơn mọi ngày với người mà bạn yêu quý và làm điều tương tự ngay cả với người lạ. Lúc đó, bạn sẽ thấy dường như ai cũng mỉm cười với mình, truyền cho nhau những nguồn năng lượng tích cực. Gặp các em bé, nếu có thể, bạn hãy tặng cho chúng những viên kẹo ngọt. Nếu di chuyển bằng Grab, hãy nói lời cảm ơn kèm theo tên của anh tài xế. Thấy ai đó mặc một chiếc váy đẹp, một chiếc quần xinh, đừng ngại ngần gửi tặng họ một lời khen thật lòng. Ai đó có thể vì lời khen ấy mà khiến họ vui cả ngày đấy bạn à. Đó là khi bạn cho đi, từ những điều bình dị nhất, nhưng em sẽ có được những niềm vui to lớn nhất, lâu bền nhất.
Thế nhưng, nhiều khi cuộc sống không như ta mong đợi. Có những ngày, thậm chí là chuỗi ngày với những chuyện ngoài ý muốn xảy đến. Ta hãy đặt một cái tên mỹ miều cho nó: Ngày giông tố. Trong những ngày giông tố đó, hẳn điều duy nhất bạn muốn làm là cuộn mình trong chăn ấm, nghe vài bản nhạc, xem vài bộ phim rồi lim dim nằm ngủ. Bạn còn có thể khóc òa lên hoặc khóc trong lòng đầy xót xa. Vậy những lúc như vậy, hạnh phúc ở đâu ra?
Người ta vẫn thường nói, sự việc tốt xấu quan trọng ở cách nhìn. Lạc quan không phải là tin vào những điều tốt đẹp mà là chúng ta sẵn sàng chấp nhận cuộc sống luôn chứa đựng những điều ngoài ý muốn. Bất cứ điều gì xảy đến, bất cứ ai bạn gặp trong cuộc đời này đều có ý nghĩa của nó. Có thể họ đến để cho bạn sự yêu thương và cũng có thể là để dạy cho bạn một bài học. Những ngày giông bão, bạn hãy nghĩ đến câu chuyện của thầy trò Đường Tăng phải trải qua bao nhiêu kiếp nạn mới tu thành chín quả. Những gì xảy ra với bạn cũng chỉ là thử thách, cũng chỉ là “kiếp nạn”, vượt qua được tất cả, quả ngọt sẽ tự tìm đến bạn. Đừng chỉ mong cuộc sống sẽ luôn dịu dàng với mình. Bạn cần sóng gió, bạn cần khó khăn để ngày một thêm cứng cáp. Và một khi bạn đã đủ mạnh mẽ, trưởng thành, dù bất cứ ai, sự việc nào cũng không thể ngăn cảm bạn có được hạnh phúc.
Vậy nên, nếu có lỡ làm mất một chiếc đồng hồ, bỏ quên chiếc áo mà nơi nào đó mà bạn không tìm lại được, thay vì buồn bã, trách móc mình, hãy tự nhắc bản thân cần cẩn thận hơn và nếu có thể thì cứ mua lại cái mới. Chưa có điều kiện thì chăm chỉ làm việc kiếm tiền. Gặp phải người không tốt thì hãy cảm ơn họ vì cho mình một bài học rồi để họ bước ra khỏi cuộc sống. Đừng làm những việc chỉ để giống người khác, hãy làm vì mình thấy vui. Hôm nay có thất bại thì ngày mai mình làm lại. Cười nhiều hơn, nghĩ thoáng hơn, hít thở sâu hơn và đừng quên tự tặng mình những món quà nhỏ xinh để luôn tự tạo được niềm hạnh phúc.
Một đời dài như vậy, thật lòng mong bạn sẽ hạnh phúc!
© Nguyễn Hoài Thu Thủy – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Xa nhau rồi liệu ai còn thương nhớ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kết thúc là bắt đầu...
Phụ nữ lấy chồng, ai cũng mong cầu hạnh phúc, mong cầu một gia đình ấm êm. Có ai mong cầu mình sẽ làm trụ cột gia đình? Kí ức về những tháng ngày tưởng chừng như hạnh phúc, mà không phải hạnh phúc cứ hiện ra...
Có một tôi cô đơn trong đại dương tình yêu
Có những lời muốn bày tỏ cuối cùng lại hoá thành con thuyền, bị ngọn sóng dữ cuốn đi xa, nuốt trọn xuống đáy đại dương. Con thyền ấy không bao giờ còn trở lại được nữa, như cách mà chúng ta đè nén tâm tư chôn chặt xuống đáy lòng.
Cánh cửa tình bạn
Những lúc ở bên Minh, anh cảm thấy như có một sợi dây vô hình kéo anh lại gần hơn, làm anh nhìn Minh bằng một ánh mắt khác. Quân không còn thấy Minh chỉ là người bạn thân thiết từ thuở nhỏ nữa.
Một người giữ lại, một người buông tay
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ trong lòng, như thể chỉ một câu nói của cô ấy cũng đủ làm tan biến mọi lạnh lẽo của cơn mưa ngày hôm đó.
Quay trở về nhà
Hơn ai hết thì con cũng là người buồn nhất. Bởi ước mơ dường như sắp thực hiện của con phải tạm gác lại. Giờ đây, con lại phải cô đơn và có thể lạc lõng nơi xứ người. Chuyến đi này là lần đầu tiên con xa nhau lâu đến vậy.
Sống ở đời: Bớt can thiệp, bớt nói, bớt lo - Đó mới là khôn ngoan!
Dù mối quan hệ có thân thiết đến đâu, cũng đừng áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác. Dù khó chịu đến đâu, cũng đừng tùy tiện phán xét.
Âm thầm chờ anh quay về
Tất cả kí ức về anh vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của em như ngày nào nhưng với anh thì nó sẽ là dĩ vãng nhạt nhòa trong quá khứ mà thôi.
Cho đi từ những điều nhỏ bé
Tôi nhìn thấy chính mình trong họ – những lúc tôi gặp khó khăn và nhận được sự giúp đỡ từ người khác. Tôi biết rằng, dù nhỏ bé nhưng sự chia sẻ có thể làm thay đổi cuộc sống của ai đó theo những cách bất ngờ. Và đôi khi, điều đó đủ để khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.
Về quê...
Anh đến quê em một ngày xa Cơn gió lao xao tựa đón chào Để nhìn thấy cánh đồng lúa chín Bên rặng tre lũ trẻ thường chơi
Mùa xuân sau cơn giông
Trời đổ mưa, những giọt nước lách tách rơi xuống mái tôn, tiếng mưa át cả những lời bàn tán. Bé Kiệu, trong vòng tay cha, khóc đến nghẹn cả hơi. Bà Mắm đứng lặng, ánh mắt trĩu nặng những đau đớn. Ông Tét ngước nhìn lên bầu trời xám xịt, đôi mắt đầy tuyệt vọng. Trong lòng ông chỉ còn lại một câu hỏi không lời đáp: "Đến bao giờ… cái nghèo mới thôi đè bẹp đời tôi…'"