Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng có một nỗi buồn riêng

2016-06-14 01:28

Tác giả: Nguyễn Sen

blogradio.vn - Tôi buồn. Tôi buồn vì một ai đó. Ai đó lại buồn vì một người khác nữa. Như một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Có lúc buồn mà chẳng hiểu lí do vì sao. Có những lúc biết một người buồn. Song ta ta lại chẳng biết phải làm gì để giúp người đó hết buồn. Dẫu biết cuộc sống loanh quanh luẩn quẩn, thì nỗi buồn vẫn cứ đến rồi đi, chẳng ai biết phải làm gì, âu cũng chỉ là sự chấp nhận.

Nỗi buồn thì cứ như trò chơi trốn tìm - và mỗi chúng ta, ai cũng mải miết đi, chỉ dừng lại khi nỗi buồn tìm đến. Sẽ chìm đắm, bế tắc, sẽ vô vọng hay là sẽ vui vẻ chấp nhận, đứng lên và vượt qua nó. Trái đất tròn, đi mải miết, cuối cùng thì cũng gặp lại nhau. Những kí ức trong đời bắt đầu bằng niềm vui, chỉ ngang qua vội vã bằng những nụ cười bất biến, như nghịch lí ngắn ngủi, chẳng đủ để xóa đi nỗi buồn hiện tại.

***

Tôi buồn. Tôi buồn vì một ai đó. Ai đó lại buồn vì một người khác nữa. Như một vòng luẩn quẩn không nối thoát. Có lúc buồn mà chẳng hiểu lí do vì sao. Có những lúc biết một người buồn. Song ta ta lại chẳng biết phải làm gì để giúp người đó hết buồn. Dẫu biết cuộc sống loanh quanh luẩn quẩn, thì nỗi buồn vẫn cứ đến rồi đi, chẳng ai biết phải làm gì, âu cũng chỉ là sự chấp nhận.

Nỗi buồn thì cứ như trò chơi trốn tìm - và mỗi chúng ta, ai cũng mải miết đi, chỉ dừng lại khi nỗi buồn tìm đến. Sẽ chìm đắm, bế tắc, sẽ vô vọng hay là sẽ vui vẻ chấp nhận, đứng lên và vượt qua nó. Trái đất tròn, đi mải miết, cuối cùng thì cũng gặp lại nhau. Những kí ức trong đời bắt đầu bằng niềm vui, chỉ ngang qua vội vã bằng những nụ cười bất biến, như nghịch lí ngắn ngủi, chẳng đủ để xóa đi nỗi buồn hiện tại.

Vì sao ư? Vì có những khoảng trời khác nhau trong cuộc sống, những mảng màu trầm bổng khác nhau. Còn ai trong chúng ta cũng có những nỗi cô đơn riêng, tìm đến nhau, gặp nhau trong những giờ phút ngắn ngủi nhất định. Mà có khi chỉ có thể đứng cạnh nha, nhìn nhau, thậm chí kề sát bên cạnh nhau mà vẫn chẳng thể xóa mờ cái ranh giới của những nỗi buồn.

Ai cũng có cho mình một nỗi buồn riêng

Tôi nhớ tới một hình bóng đã xa, ngồi cạnh bên tôi trong khoảng trời có riêng mình tôi với người. Tôi đọc tặng người một bài thơ, song lại chẳng thể xóa đi cái ranh giới: nỗi buồn của tôi với người. Chợt nhận ra bài thơ tôi viết tặng người, có quá buồn chăng, như tôi vừa vẽ lên thêm một bức tranh đượm buồn giữa tôi với người…

Phải rồi! Đi miết cả đời, ai chẳng tìm đến cho mình những nỗi buồn riêng. Lại mỉm cười nói với người đối cạnh là “Là tôi, tôi có một nỗi buồn thật đẹp” - cũng tự hào lắm chứ. Nỗi buồn tôi chọn, nỗi buồn người chọn, tất cả đều là dư âm của những khát khao, mong muốn còn dang dở giữa chốn nhân gian mà thành, tất cả đều gặp lại nhau giữa giao điểm của những nếp nhăn đã xếp chồng lên nhau…

Giữa chốn nhân gian, giữa chốn đời còn nhiều bộn bề lo toan, tôi nên nghĩ gì, chọn lấy nụ cười luôn thường trực trên môi, hay là chọn lấy một nỗi buồn “thật đẹp” để mà ngấu nghiến giữa chốn nhân gian, là riêng mình ta buồn, nhưng là cảm xúc thực, không hoài nghi, không giả tạo… Song không phải ta lạc loài, mà vì ta buồn dài quá, hay vì ta buồn giữa nỗi buồn của nhân gian quá ngắn. “Là một nốt trầm, nốt trầm biết tỏa hương”… Là điểm tựa, nơi riêng mình ta nương náu, nuôi dưỡng cho tâm hồn mình than thản, bình an giữa bao bon chen dối trá, cười giả tạo ở đời…

© Không Thích Bon Chen – blogradio.vn

Nguyễn Sen

Ước mơ được sống trong một thành phố không có sự bon chen

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sulli – ‘Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn’

Sulli – ‘Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn’

"Tên tôi là Sulli, 'sul' có nghĩa là tuyết và 'li' có nghĩa là bông hoa lê. Nên tôi có lẽ sẽ được tái sinh thành một bông hoa nhỏ nhưng tràn đầy sức sống mạnh mẽ" – Sulli từng chia sẻ.

Bài học hôn nhân từ 'Hoa hồng trên ngực trái', người phụ nữ của gia đình

Bài học hôn nhân từ 'Hoa hồng trên ngực trái', người phụ nữ của gia đình

Trên đời này, cái gì cũng đều có hạn sử dụng của nó, một chiếc bánh có thời hạn một tuần, một lon nước ngọt là một năm... Vậy thời hạn của một tình yêu, một cuộc hôn nhân là bao lâu?

Hoa sữa gọi thu về rồi đấy

Hoa sữa gọi thu về rồi đấy

Những cơn gió se lạnh mang theo hương thơm của hoa sữa làm Hà Nội thêm buồn. Con đường này đi rồi cũng phải dừng lại và ngày mai tự hứa với bản thân sẽ sống khác hơn, sẽ thử làm những điều mới mẻ, sẽ yêu bản thân và yêu người ấy nhiều hơn. Phải sống sao cho trọn vẹn thanh xuân. Thì ra cuộc sống nó không hề tẻ nhạt như mình nghĩ đâu.

Những phụ nữ sinh vào năm này mang bản mệnh vượng phu ích tử

Những phụ nữ sinh vào năm này mang bản mệnh vượng phu ích tử

Vừa biết vun vén gia đình lại biết cách chia sẻ gánh nặng với người mình yêu thương, quả thực, người có phúc lớn mới lấy được nữ Canh Ngọ làm vợ.

Những tín hiệu cho thấy mối quan hệ 'friendzone' của bạn đang dần trở thành 'crush zone'

Những tín hiệu cho thấy mối quan hệ 'friendzone' của bạn đang dần trở thành 'crush zone'

Hai bạn từng là bạn thân chí cốt hoặc chỉ là những người bạn xã giao. Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc và trò chuyện, bạn cảm thấy có điều gì đó nhiều hơn và khác hơn.

Nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng

Nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng

Trong tình yêu, chia tay không phải là điều tồi tệ nhất, mà sớm rời đi để dành cho nhau những cơ hội mới, khi mà chúng ta đã chẳng còn thật sự phù hợp với nhau nữa. Buồn thì hãy cứ buồn, đau thì cứ khóc, nhưng cô nên nhớ rằng, nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng.

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên không phải tìm quên, bởi càng quên càng nhớ

Có những kẻ thèm hơi ấm mùa đông

Có những kẻ thèm hơi ấm mùa đông

Mình là kẻ thèm hơi ấm mùa đông thèm cái siết tay, thèm những lần ghì chặt

Có chút gì đó chơi vơi ở tuổi 28

Có chút gì đó chơi vơi ở tuổi 28

Có ai đó đã đùa với tôi rằng tuổi 28 giống như một quả đu đủ sắp già. Vỏ vẫn còn xanh nhưng lòng đã chín. Nghe có vẻ buồn cười mà ngẫm thật hay. Nó gom mọi thứ lại vừa đủ giữa lưng chừng.

Hết thương rồi nỗi nhớ cũng hóa hư không

Hết thương rồi nỗi nhớ cũng hóa hư không

Sau này chúng ta sẽ lại là chúng ta như trước đây, không vướng bận và liên quan gì tới cuộc sống của nhau. Đôi khi tôi nghĩ rằng, trong tình yêu đến được với nhau hay không vốn dĩ là chuyện của duyên phận, nhưngrồi tôi nhận ra, bởi lòng người đổi thay nên duyên hóa mỏng, phận bạc màu. Tôi không còn khóc lóc như trước đây, tôi trở nên tĩnh lặng, mặc kệ những đợt sóng lòng cứ ngút ngàn gào thét.

back to top