22 rồi trưởng thành đi thôi
2018-03-13 01:22
Tác giả:

Trước đây tôi từng nghĩ rằng chẳng cần phải làm gì, cứ được ở nhà với bố mẹ mãi là tốt rồi. Nhưng cái tuổi 22 đến, hai từ "ăn bám" sao bỗng dưng cảm giác nó khó khăn và nặng nề đến vậy. Thế rồi, có những ngày tháng tôi thấy sợ - Nỗi sợ mang tên tuổi 22. Và ra trường, nỗi sợ lớn nhất là đối mặt với hai từ "thất nghiệp". Rồi bắt đầu trải qua những ngày tháng khó khăn nhất với tấm bằng đại học trên tay, lao mình đi xin việc. Những ngày tháng mà ra đường lúc sáng sớm và trở về nhà khi trời đã muộn, chỉ mong tìm kiếm cho bản thân một công viêc tốt. Những ngày tháng mà nhiều khi cảm giác chỉ thở thôi cũng thấy khó khăn. Nhiều lúc muốn đi đâu đó thật xa, đi một cách vô định, không rõ ngày đi cũng chẳng cần biết ngày về. Đi mà chẳng cần biết điểm đến, rong ruổi cho quên đi những chênh vênh, những khó khăn của tuổi trẻ. Đi đâu cũng được, chỉ cần bản thân thấy được thoải mái. Lại có những ngày chỉ muốn ở nhà cuộn tròn và ngủ một giấc thật dài để không cần nghĩ ngợi gì cả.
Nhiều khi thấy nản, thấy mọi thứ khó khăn và muốn bỏ cuộc, muốn buông xuôi cho cuộc đời này nó xô đẩy. Nhưng suy nghĩ cho cùng, buông xuôi cũng chỉ là thở dài một chút chứ thực tế ai cũng phải đối mặt với mọi thứ, trải qua và học cách đón nhận những khó khăn để có thể trưởng thành hơn. Ai rồi cũng sẽ phải tự bước qua những nốt thăng trầm trong cuộc sống để biết rằng, bản thân mạnh mẽ đến nhường nào.
Ở đoạn cuối cùng của những năm tháng sinh viên, cảm giác luyến tiếc ngày một nhiều, mọi thứ bản thân trang bị được xem chừng vẫn chỉ là con số 0 tròn chĩnh.Ra trường tự mình sửa soạn, sắp xếp lại đống đổ nát từng chút, từng chút một, trong những thứ cảm xúc giống như là tuyệt vọng. Ai cũng trải qua cảm giác này, tôi tin là thế- cảm giác bơ vơ không mục tiêu, chẳng đích đến.
Cái giá của trưởng thành luôn đắt. Để trưởng thành là phải đánh đổi, phải trải nghiệm. Mọi sự chia ly, mất mát, luyến tiếc và cả nước mắt đôi khi là sự day dứt cả đời.Lo lắng, hoang mang ngày mai tỉnh dậy sẽ như thế nào đây. Kết túc những ngày tháng vô lo này là thử thách gì đây?

Vẫn biết tuổi trẻ là cứ tận hưởng, cứ sống thoải mái. Nhưng việc ta làm hôm nay kết quả lại ở ngày mai. Nếu cứ tiếp tục sống để mà không luyến tiếc có lẽ sẽ muộn mất. Khi người khác an nhàn có khi bản thân ta vẫn bươn chải cũng nên.
Cho nên thất bại này, một vài mất mát kia có lẽ cũng chỉ là một vài bước khởi đầu. Có thất bại cũng phải biết vượt qua. Có sợ cũng phải biết thay đổi, đừng ai mong rằng nó sẽ không xảy ra vì thực tế chẳng có gì là trọn vẹn. Và đánh đổi nhiều chưa chắc đã là điều kém may mắn.
Có lẽ đã đến lúc phải thay đổi rồi. Nếu chỉ ở đây luyến tiếc quá khứ, xem chừng sẽ muộn mất chuyến tàu thành công!
© Mai Thị Nga – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026
Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!
Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc
Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.
Hỏi cưới
Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.
559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông
Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.
Chúng tôi và thời đại của chúng ta
Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.
Xuân về, Tết ở hai thời
Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.
90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.
Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng
Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.
Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời
Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.
Mùa đông này lạ quá
Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.






