Đi qua mùa yêu dấu (P1)
2017-07-30 01:22
Tác giả:
Thiện chưa hề mảy may suy nghĩ, hoặc mong một ngày nào đó sẽ gặp lại An. Cuộc sống trôi đi từng ngày lặng lẽ cho đến khi những hoài niệm ngọt ngào sống lại chầm chậm trong anh. Niềm vui và xao động tuổi trẻ dần phai nhạt. Thay vào nét hồn nhiên ngày nào là sự cứng cỏi và điềm đạm của một người đàn ông trưởng thành. Thảng hoặc Thiện nghĩ, ở cái tuổi hai mươi chín như anh chẳng ai lại dám nói mình trẻ cả. Từ khi An trở về, anh biết những điều êm dịu thậm chí còn có sức sống mãnh liệt hơn nhiều so với vết sẹo trong lòng. Ai cũng khao khát cuộc đời hạnh phúc bên cạnh người mình yêu thương, nhất là khi chúng ta thấy mình đã già và cần một chốn dừng chân. Những vết thương cần được chữa lành, quá khứ cần được ngủ yên, và thứ duy nhất cần nắm giữ là hiện tại. Anh mỉm cười và nhịp nhịp mấy ngón tay xuống bàn. Những âm thanh rời rạc vang lên rồi lọt thỏm vào bầu không gian yên ắng của trưa tháng bảy. Tự nhiên anh muốn hỏi: My có buồn không nếu anh buông bỏ ký ức ấy?
An rót cốc nước mát và mỉm cười, cô ngồi xuống cạnh Thiện:
- Nắng quá, giá mà có cơn mưa anh nhỉ!
- Dạo này ít mưa lắm, không giống hồi em còn ở đây đâu. – Anh uống một hơi cạn ly, thấy thật dễ chịu.
- Vẫn vậy mà, có tụi mình già đi thôi. – Cô đưa mắt nhìn ra con phố phía trước với dòng người thưa thớt, chú bán bánh khoai vừa chạy xe ngang qua và tiếng rao rơi hẫng vào trưa. Giọng An nhỏ hẳn:
- Mà cũng khác nhiều quá, bây giờ chẳng còn ai rao bán đồ ăn như trước.
- Trường cấp ba mình học bây giờ đã thành cao đẳng nghề rồi.
Tiếng thở dài của nuối tiếc nhẹ đến nỗi chính anh còn không cảm thấy. Họ ngồi im lặng cho đến khi sinh viên ra về gần hết và những vệt màu đỏng đảnh của hoàng hôn rớt xuống trên nhánh bằng lăng. Thiện lấy áo khoác vắt trên ghế định bước ra ngoài. Khi đến cửa anh chợt quay lại nhìn cô:
- Đi ăn tối nhé… chỗ cô Bảy bán cơm gà hồi trước em còn nhớ không?

Tháng bảy, mưa ngâu, và nỗi nhớ. Khi ảo ảnh của My hiện ra và tan đi nhẹ nhàng như những bóng mưa thì hình bóng An lại ngày càng sống động và rõ rệt. An không còn là cô bé cau có lì lợm ngày xưa. Chiếc váy màu trắng điểm vài bông hoa li ti nhỏ xíu làm cô toát lên vẻ thanh thoát và dịu dàng. Ngày trở về cô đứng trước mặt anh, mỉm cười và chìa tay ra. Bàn tay nhỏ xíu nằm ngoan ngoãn trong tay Thiện. Cô có những ngón tay thon dài yếu ớt khiến anh muốn chở che, y hệt cảm giác khi họ còn là hai đứa trẻ. Thiện nhận ra cô đã lớn phổng phao và xinh đẹp. Đường nét cuốn hút của cơ thể được phô bày khéo léo một cách nhã nhặn. Mái tóc cuốn lên để lộ chiếc ổ cao đầy khiêu khích, cổ tay trắng với chiếc lắc bé tí làm điểm nhấn, vòng eo nhỏ nhắn e ấp sau làn áo như đốt mắt người đối diện. Thiện thích vẻ đẹp tinh tế ấy. Anh thích như đã từng thích trước kia.
Cùng làm việc chung nên họ có nhiều thời gian gặp gỡ nhau. Những xúc cảm ngày xưa trở về và càng lúc càng dồn dập trong tâm hồn anh. Đôi lúc Thiện day dứt như kẻ có tội khi nghĩ đến My.
Vậy nhưng mỗi khi nói chuyện với An, anh lại thấy lòng thanh thản. Ở cạnh một người khiến mình thoải mái và an tâm là điều mà người đàn ông nào cũng mong muốn. Thiện không ở ngoài phạm vi ấy. Anh nhận ra có thể mình sẽ vẫn yêu như đã từng trước đây. Dĩ nhiên tình yêu khi người ta đã đi chùn chân mỏi gối không lãng mạn và dễ thương như khi họ hai mươi. Cả An, anh đều là những người trẻ đã lớn khôn và chín chắn. Hai người sẽ đến bên nhau không chỉ vì yêu mà còn vì thấu hiểu cho nhau. Thiện mong An sẽ bao dung với anh như chính cách My đã từng.
Và cả anh đối với cô cũng vậy.
An đưa tay nhẹ nhàng vén mấy sợ tóc lòa xòa bên thái dương. Cô nhìn Thiện đang nhấp một ngụm cà phê và mắt vẫn dán vào màn hình vi tính. Khác thật, chẳng giống chút nào cậu thiếu niên lêu lổng ngày trước mà cô biết. An không nghĩ sẽ gặp và xao động trước anh. Mỗi cử chỉ, lời nói, cái chau mày đều khiến cô thấy tim rộn rã. Có một quãng thanh xuân mà hai người chưa bao giờ nhung nhớ người kia. Bẵng đi hơn mười năm không gặp họ lại về bên nhau như những người bạn, người anh em hoặc có thể là điều gì đó khác hơn. Bồi hồi, thổn thức và vui tươi.
Những cơn sóng ngầm trong lòng An ngày càng mạnh mẽ, rõ rệt đến mức có thể đưa tay chạm đến. Khi Thiện giúp cô soạn lại mớ tài liệu lộn xộn, khuyên cô nên bỏ bớt vài chỉ tiêu trong dự án hay khi đem cho cô cốc cà phê ở quán quen bên đường thì An đều thấy ấm cúng. Khoảng trống cô đơn khi gia đình tan vỡ dần thu hẹp lại bởi nụ cười của anh.
An chưa bao giờ là tình đầu, người yêu hay điều gì đại loại như thế. Đối với anh, cô gái ấy là những rung động đầu đời của một chàng trai mười tám tuổi. Thiện thích An như một người yêu mến cuốn sách của họ. Lặng lẽ ngắm nhìn, lật giở từng trang, nâng niu và rồi khép lại. Thứ xúc cảm bâng khuâng đầy lạ lẫm chớm nở khi anh nhìn thấy An mặc bộ áo dài lần đầu tiên. Vì quen nhìn cô trong bộ đồ tây áo trắng hồi cấp hai nên khoảnh khắc ấy anh thấy đẹp lạ lùng. Mỗi khi An bước qua cửa phòng học, anh len lén nhìn theo và tự hỏi, con gái độ tuổi trăng tròn sao lại nhiều thay đổi đến vậy? Những lần như vậy Hải đều huých vai anh rồi cay cú:
- Mày nhìn gì đấy, cấm mà đụng đến em tao?

Nếu không phải vì Hải là bạn thân thì có lẽ anh đã tìm cách tán tỉnh cô. Thiện và anh trai An trở thành chiến hữu trong một lần đánh lộn rùm beng khắp khu phố. Chơi bời, lêu lổng, quân mất dạy, đồ phá làng phá xóm… là những cụm từ quen thuộc mà bà con vẫn gán cho hai thằng. Thế đấy, Hải thừa biết anh chẳng tử tế gì cho cam, An dính vào thì có mà khổ thân. Cái thời học sinh ấy nhanh chóng qua đi, những phút động lòng anh dành cho An cũng bị lãng quên. Hay nói đúng hơn, Thiện không muốn đánh mất tình cảm đẹp đẽ với Hải. Vả lại, đối với thằng con trai mười tám tuổi thì có khối đứa xinh hơn, yêu em gái của bạn phức tạp và lằng nhằng phải biết. Anh nghĩ thế. Bây giờ thì Thiện trưởng thành hơn. Khi đặt lên bàn cân so sánh giữa trái tim và lý trí, giữa việc gìn giữ mối quan hệ và làm tổn thương nó, anh thấy mình đủ bản lĩnh để chịu trách nhiệm.
An về quê sau nhiều năm vào Nam sống với mẹ. Ngày An đi cũng là ngày Hải theo ba sang Mỹ định cư. Sự đổ vỡ của người lớn giáng lên đầu những đứa bé cú sốc nặng nề. Anh đọc được trong đôi mắt Hải nỗi đau và luyến tiếc. Những tia đỏ vằn lên trong ánh nhìn khiến Hải nhỏ bé và đáng thương vô cùng. Họ tiễn nhau bằng cái ôm của hai thằng con trai từng thân thiết như anh em. Có lẽ khi máy bay cất cánh Thiện đã khóc, bây giờ anh không còn nhớ rõ nữa. Nhiều năm trôi đi, kỷ niệm cũng theo vòng xoáy thời gian bị cuốn tụt vào quá khứ. Nhanh như một giấc mơ. Mãi đến khi gặp lại An thì cuốn phim cũ mới chầm chậm quay ngược lại và anh nhận ra, bản thân đã quá lạ lẫm với thằng nhóc loi choi ngày nào.
Còn tiếp!
© Giao Yên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.







