Yêu thương thật ra đơn giản lắm!
2015-05-11 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Yêu thương đâu cần gì lớn lao, chỉ là ăn bữa cơm với gia đình, tụ tập nói chuyện với bạn bè, giúp đỡ một ai đó trên đường, đọc một cuốn sách hay nghe một bản nhạc vui tươi...chỉ vậy cũng đủ để ta thấy độc thân chẳng là gì lớn lao. Tôi vẫn đang yêu thương theo cách đó và chờ đợi một người nào đó tôi cần và cần tôi.
Tôi ngồi lặng trong quán cafe nhìn dòng người nhộn nhịp qua tấm kính mờ ảo khi thành phố đã lên đèn. Cả ngày làm việc bận rộn khiến tôi mệt mỏi. Những đồng nghiệp của tôi chỉ chờ đợi giờ tan làm để về nhà thật nhanh với gia đình nhỏ của mình, hay hào hứng chuẩn bị cho buổi hẹn hò. Còn tôi lại chọn một góc nhỏ trong quán cafe quen thuộc để ngắm nhìn cuộc sống từ một góc độ khác. Tôi độc thân, tôi không muốn về nhà đối mặt với nỗi cô đơn cứ ẩn hiện quanh bốn bức tường phòng lạnh tanh. Tôi ngồi đây nhìn những bóng hình xa lạ, dù không quen biết những con người bên ngoài tấm kính kia nhưng họ lại làm tôi bớt cô đơn. Cách họ nói cười, chờ đợi, dạo bước bên nhau...cho tôi được thấy hình ảnh quen thuộc của mình trong quá khứ. Khi tôi có anh bên cạnh.
Tôi của kí ức ngày đó vui vẻ, tràn đầy sức sống. Nhưng khi anh nói lời chia tay vì quyết định sẽ sang nước ngoài du học và làm việc ở đó thì tôi như chết lặng. Anh nói không muốn tôi phải suy nghĩ nhiều, anh chưa chắc chắn tương lai của mình nên lo rằng không thể che chở cho tôi được, tất cả những gì anh làm bây giờ đều là muốn tốt cho tôi. Lời chia tay đến quá vội và anh cũng đi quá nhanh nên tôi không kịp níu giữ anh, hai năm yêu nhau không đủ để giữ anh ở lại bên tôi.

Nỗi đau ập đến như cơn lũ không báo trước, nó cuốn anh đi chỉ sau một cái ôm nhẹ, nước mắt tôi chưa kịp rơi xuống, còn đọng trên mi mắt. Không có cuộc cãi vã, xung đột nào, chỉ đơn giản là anh không chọn tôi cùng đi tiếp con đường phía trước. Nỗi đau đến đột ngột khiến tôi ngỡ ngàng nhưng lại chẳng biết khi nào mới rời đi, nó ăn mòn tâm hồn tôi suốt tám tháng qua. Tôi ra trường, làm một nhân viên mới luôn chăm chỉ, nỗ lực. Vùi đầu vào công việc khiến tôi có ít thời gian để nghĩ đến anh hơn.
Điện thoại tôi đổ chuông, là mẹ gọi đến.
Tôi đứng dậy, bước chân vội vàng, cùng hòa vào dòng người trên phố. Tôi muốn về phòng thật nhanh để thu xếp đồ đạc. Những lời nhắc nhở, mong ngóng của mẹ làm tôi thấy mình thật vô tâm với chính bản thân mình và gia đình, bạn bè. Tôi nhận ra đã lâu lắm rồi mình chưa về nhà - nơi có gia đình thân yêu luôn bên cạnh, tôi cũng đã lâu rồi không còn cười nói ríu rít cùng bạn bè vì lý do công việc bận rộn, vì nỗi buồn gặm nhấm con người làm tôi luôn trầm tư, sống như một cỗ máy được lập trình sẵn. Còn hai ngày nữa mới đến cuối tuần nhưng tôi đã xin nghỉ phép để về nhà.
Khi bạn yếu đuối, không biết tựa vào ai, không biết phải đi đến đâu để thoát khỏi không khí ngột ngạt đang vây quanh thì vẫn có một nơi luôn chào đón bạn quay về, có những người sẵn sàng cho bạn tựa vào, nơi đó được gọi tên là nhà. Bạn đừng cố gắng chạy khi biết bản thân quá mệt mỏi để bước đi, hãy dừng lại nghỉ ngơi để được tiếp thêm sức mạnh bước đi hết con đường mình đã chọn.
Tôi bắt chuyến xe sớm nhất để về nhà, trong lòng ngổn ngang những cảm xúc đã ngủ quên bấy lâu nay. Cảm giác nôn nao được về nhà bên bố mẹ và đứa em trai, sự hào hứng muốn vào bếp nấu một bữa ăn thật ngon khoe với gia đình, nhớ mấy em mèo nhỏ bà nuôi...tất cả cảm xúc đó làm tôi thấy mình như đang sống đúng nghĩa.

Dù đi ra ngoài tôi cố tỏ ra mạnh mẽ đến đâu thì về nhà chỉ là đứa con gái non nớt của bố mẹ, còn phải dạy bảo nhiều điểu. Tôi luôn tạo cái vỏ bọc sắt đá đó để mẹ không phải lo lắng nhiều về tôi, để em trai noi gương mà học tập. Tôi sợ mẹ phát hiện ra cái vỏ bọc đó lại lo lắng cho tôi nên thời gian qua tôi chỉ về nhà đôi lần, ăn một bữa cơm, ngủ một giấc dài rồi lại đi. Nhưng mẹ đã từng nói: “Con bé này ngồi xem phim, diễn viên chưa khóc thì nó đã khóc sưng hết cả mắt rồi”. Và giờ đây, tôi biết là mẹ đã phát hiện ra và mẹ đang giúp tôi tháo bỏ vỏ bọc đó để mạnh mẽ từ bên trong bản thân mình. Tôi hít căng lồng ngực không khí trong lành của quê hương, dang tay muốn ôm trọn sự yên bình nơi đây vào lòng, muốn gói hết yêu thương ấm áp của gia đình mình lại. Tôi thấy lòng nhẹ bẫng, thoải mái và tràn đầy sức sống. Tôi mỉm cười, vẫy tay chào cả nhà để lên xe tiếp tục cuộc hành trình đang dang dở. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má vì tôi nhận ra suốt thời gian qua mình thật ngốc nghếch.
Tôi chưa quên được anh nhưng tôi biết mình đã thay đổi, vì giờ đây anh không còn ở vị trí quan trọng nhất trong trái tim tôi nữa. Nghĩ đến anh làm tôi nhớ lại những kỉ niệm đẹp đẽ nhưng đó chỉ là quá khứ mà thôi. “Đôi khi ng ta cứ ngỡ vẫn còn yêu nhưng thực ra có lẽ chỉ là nuối tiếc quá khứ một thời bên nhau”. Chính những ngày quý báu bên gia đình đã làm tôi nhận ra điều này. Tôi cần một người sợ mất tôi chứ không cần một người yêu tôi nhưng vẫn rời bỏ tôi rồi lại nói là muốn tôi được hạnh phúc. Vì vậy tôi phải cảm ơn anh đã cho tôi biết mình thực sự cần gì, cho tôi biết gia đình luôn dõi theo tôi để yêu thương và che trở, bạn bè luôn sẵn sàng lắng nghe tôi, có nhiều người quan tâm đến tôi... để tôi biết rằng mình độc thân nhưng không cô đơn.
Tôi chọn bước một mình để dễ dàng quan sát được mọi người xung quanh để có thể trao yêu thương khi họ cần. Yêu thương đâu cần gì lớn lao, chỉ là ăn bữa cơm với gia đình, tụ tập nói chuyện với bạn bè, đồng nghiệp, giúp đỡ một ai đó trên đường, đọc một cuốn sách hay nghe một bản nhạc vui tươi để nuôi dưỡng tâm hồn mình tốt đẹp...chỉ vậy cũng đủ để ta thấy độc thân chẳng là gì lớn lao.
Tôi vẫn đang yêu thương theo cách đó và chờ đợi một người nào đó tôi cần và cần tôi. Tôi không vội vàng tìm kiếm người đó vì tôi đang bận độc thân. Tôi không muốn mắc lại sai lầm rằng đã bỏ quên yêu thương của những người luôn dõi theo và yêu thương tôi chân thành nên giờ đây tôi đang bận nhấm nháp yêu thương và trao lại yêu thương.
Tôi của thực tại khi nghe ai đó hỏi: “Có người yêu chưa? Định khi nào lấy chồng?” đã không còn chạnh lòng như trước mà luôn vui vẻ trả lời: “Cuộc sống của tôi vẫn ổn nên chưa quan tâm đến chuyện đó”.
© Thao Anh Mai – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.


