Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu một người thật nhiều

2014-05-26 01:22

Tác giả:


Truyện Online -   Nếu em yêu Giấc Mơ thì anh còn yêu em nữa không? Màn hình im lặng một lúc. Rồi hiện lên một dòng ngắn ngủi. - Anh vẫn sẽ yêu em.

***
 Phía sau một giấc mơ   
 
 
 
                                                "Tình ngỡ đã quên đi, như lòng cố lạnh lùng.
                                                Người ngỡ đã xa xăm, bỗng về quá thênh thang."
                                                                                                              
                                                        Lời bài hát “Tình nhớ” – “Trịnh Công Sơn”
 
"Rùa con, em đang làm gì vậy. Chúng ta gặp nhau một chút nhé".

Tin nhắn của Hoàn đến lúc 6h30phút làm tôi bừng tỉnh. Chính xác là tôi vừa mơ, một giấc mơ kỳ lạ không thấy rõ hình hài, luôn xuất hiện mỗi đêm. Nhưng không hiểu sao tôi lại có một cảm giác rất thân thiết với Giấc mơ. Tôi tạm gọi anh như vậy, giấc mơ hằng đêm của tôi.

Hoàn lại đến, anh chào tôi bằng một nụ cười tươi, thật tươi. Chẳng biết từ bao giờ nụ cười ấy lại ám ảnh tôi đến thế, có lẽ nụ cười ấy trông thật gần gũi và thân thiện hoặc có lẽ nụ cười ấy đã giúp tôi nhận ra mình không phải là người vô hình. Tôi cũng nở một nụ cười tươi như vậy, hy vọng là nó đủ tự nhiên trước Hoàn. Anh vẫn thường gọi tôi là Rùa con đơn giản bởi tôi rất giống một con rùa, chiếc cổ nhỏ nhắn lúc nào cũng rút gọn vào sâu trong áo. Khi nghe anh bảo sẽ gọi mình như thế, tôi chỉ cười, còn tỏ vẻ thích thú vì được làm con rùa con dễ thương của anh, dù tôi có cái tên khá đẹp "Vũ Thanh Nguyên".

Tôi và Hoàn yêu nhau đã gần ba năm. Anh là người Hà Nội, dù giọng nói có hơi khó nghe một chút nhưng với tôi đó vẫn là một giọng rất trầm và ấm. Tôi gặp anh trong mùa thu, mùa của khí trời mát mẻ và rất đỗi dịu dàng.Thời tiết và con người như đáng yêu hơn. Khoảnh khắc đặc biệt mà tôi thích nhất của mùa là lúc lá của cây bằng lăng chuyển màu vàng tươi và rơi rụng. Sắc màu ấy tươi tắn, ấm áp và đẹp hơn bất kỳ màu sắc nào mà tôi từng biết. Hồi đó, hồi còn học cấp ba, tôi rất thích mỗi chiều tan học đạp xe trên con đường rụng đầy lá và hoa bằng lăng. Có khi tôi nhặt luôn cho mình vài chùm mây bằng lăng đem về nhà rồi ngắm cho đến khi chúng héo khô. Nhưng từ khi vào Sài Gòn, tôi không nhìn thấy sắc tím của loài hoa đó nữa. Có thể ở Sài Gòn không có bằng lăng hoặc có nhưng tôi không biết. Tôi chỉ thấy ở đây những hàng me trút lá, những cơn mưa chợt đến chợt đi và những ngày nắng tan rất nhanh. Vào mùa thu, Sài Gòn cũng ấm áp, dịu dàng nhưng không tươi tắn mát mẻ như ở phố biển quê tôi. Nhưng tôi vẫn thích. Và trong một buổi sáng nhận được tin nhắn của Hoàn, tôi và anh lại lang thang đâu đó, bất kể là nơi nào. Có vẻ hơi kỳ lạ một chút nhưng hành động ấy đôi khi lại rất thú vị và đầy cảm hứng. Đặc biệt là vào mùa thu. Mùa này luôn tạo cho ái đó một cảm giác buồn buồn nhưng cũng mát dịu và thoải mái. Gió, lá bay, lũ chim sẻ cứ ríu rít trong mấy khóm lá khuấy động sự yên tĩnh vốn có thường ngày. Lại mưa rồi. Cơn mưa mùa thu đến không báo trước. Mưa lớn thế này mất hết lãng mạn. Phải chi mang theo áo khoác thì bây giờ đâu có lạnh thế này. Đột nhiên Hoàn kéo tôi sát vào người anh, cảm giác ấm áp len nhẹ vào lòng, bình yên, tin cậy. Với tôi cơn mưa mùa thu vào buổi sớm thế này còn lãng mạn hơn nhiều so với những con đường đầy lá vàng rơi. Mỗi lần đi với anh trong mùa thu lòng tôi lại rộn lên những rung cảm, đôi lúc thật giản dị, đôi lúc dễ thương đến lạ và đôi lúc lại lãng mạn đến bất ngờ. Tất cả tạo thành một cảm giác nôn nao khó tả. Tôi yêu mùa thu và yêu anh nữa. Nhưng có lẽ chẳng bao giờ Hoàn đọc được những điều tồn tại trong ý nghĩ của tôi. Giấc mơ đêm, tin nhắn ấy lại được gửi đến vào lúc tôi đang chập chờn bước vào cõi mơ. Như mọi lần, mọi đêm.

    - Tôi đã chờ đợi em. Từ rất lâu. Chúng ta đang tìm kiếm nhau. Giờ thì đã tìm thấy.

Tôi giật mình nhìn về phía Giấc Mơ nhưng tôi hoàn toàn không thấy gì cả. Giấc Mơ là ai, sao lại biết số điện thoại của tôi, điều gì tôi đang tìm kiếm. Tất cả trở thành mơ hồ trong tôi. Nhưng không hiểu sao Giấc Mơ luôn khiến tôi không ngừng nhớ tới anh. Tôi reply cho Giấc Mơ. Từ đó tôi có thói quen nhắn tin đêm với Giấc Mơ, có khi nói những điều không ai hiểu, câu văn vụng về, nỗi lòng không thể gọi tên. Giấc Mơ reply bằng những tin nhắn tôi mong chờ. Tôi có cảm giác lòng tôi đang trải ra trên trang giấy trắng trước mặt anh, không tên tuổi, không biết gì về nhau. Chỉ là một giấc mơ. Nhiều lần tôi nghĩ, mình đã yêu Giấc Mơ mất rồi. Yêu cái cách nói chuyện dí dỏm của anh, tôi nhớ da diết những tin nhắn đêm, nhớ Giấc Mơ. Lẽ nào tôi yêu người vô hình ư. Giấc Mơ có tồn tại không? Tôi không biết. Mọi thứ cứ trôi qua và lặp lại như thế mỗi đêm.
giấc mơ, yêu

Sáng nay. Tôi vô tình gặp Hoàn ở nhà sách, anh tặng tôi một cuốn sách của một tác giả tôi chưa từng biết nhưng anh chắc rằng tôi sẽ thích. Và đúng thật, nội dung cuốn sách ấy đã hấp dẫn tôi ngay lần đọc đầu tiên. Hoàn nhìn tôi cười đùa.

   - Rùa con yêu sách còn hơn cả anh nữa đấy!

 Tôi lắc hai bím tóc.

   - Không phải, em yêu cả hai.

Ngồi sau xe Hoàn, nghe anh khe khẽ hát .Tôi nhận ra mùa thu Sài Gòn cũng đẹp đấy chứ. Lẩn khuất sâu trong nó là một điều gì đó gần như là một cảm giác tinh khôi trong trẻo như sương rơi ướt đẫm khi mặt trời còn chưa thức dậy.

Mấy đêm sau cái đêm tôi gặp và nói chuyện với Giấc Mơ, chính xác là mười sáu đêm. Nick Hoàn sáng. Mười hai giờ khuya. Tôi ngạc nhiên, có bao giờ Hoàn online khuya vậy đâu. Chần chừ một lúc, tôi cũng cho nick mình sáng. Tôi lướt đọc mấy tin tức nhưng chẳng có gì quan trọng. Kỳ lạ là Hoàn lại biết được giấc mơ đêm của tôi, tôi sững sờ khi thấy dòng chữ hiện trên màn hình.

    - Em có yêu Giấc Mơ không ?

 Tôi bối rối, im lặng một hồi lâu rồi lại lắp bắp.

     - e....... m. Sao anh....... biết......em.....

Một icon nụ cười xuất hiện.

     - Không sao đâu, em cứ nói ra những suy nghĩ của em, anh không giận đâu. Chia sẻ một điều gì đó khó nói với một ai đó sẽ khiến mình thấy dễ chịu hẳn.

Lâu rồi chúng tôi không chia sẻ cuộc sống của nhau như thế. Có lẽ Hoàn nói đúng, tôi yêu anh và tôi không muốn giấu anh bất cứ chuyện gì .Tôi gõ từng phím.

     - Giấc Mơ yêu em.
     - Còn em thì sao.
     - Em không biết, em vẫn chưa trả lời Giấc Mơ.
     - Có thể Giấc Mơ đã hiểu. Nhưng đôi khi không nghe được câu trả lời rõ ràng, người ta vẫn cố gắng tự cho mình một hy vọng.
 
Chẳng hiểu sao tôi có cảm giác Hoàn nói về Giấc Mơ mà cứ như đang nói cho chình mình .Tôi chợt thấy nhói lòng.

     - Nếu em yêu Giấc Mơ thì anh còn yêu em nữa không?

Màn hình im lặng một lúc. Rồi hiện lên một dòng ngắn ngủi.

     - Anh vẫn sẽ yêu em.
     - Uhm, anh không giận em sao.
     - Không có lý do gì để anh giận em cả, đơn giản vì anh yêu em. Nếu một ngày nào đó em phát hiện ra Giấc Mơ là ai thì em sẽ hiểu được những lời anh nói hôm nay.

Tôi đọc đi đọc lại những dòng đó trên màn hình sáng đến chói cả mắt. Nhưng vẫn không hiểu, một ẩn ý gần như là rất mơ hồ.

giấc mơ, yêu

Tôi tắt máy tính và chìm vào giấc ngủ ngon lành. Giấc Mơ lại đến, anh nắm tay tôi dạo quanh trên những con đường mùa thu Hà Nội đầy lá vàng rơi. Cái nắm tay siết nhẹ ấm áp .Tôi và Giấc Mơ. Chỉ là những SMS đêm. Chỉ là giấc mơ và tôi chưa thấy rõ mặt Giấc Mơ bao giờ. Ngay cả lúc này đây, tôi dựa vào vai Giấc Mơ, cảm nhận được sự yên bình từ bờ vai vững chãi ấy. Xung quanh tôi con đường mùa thu Hà Nội vàng mênh mông màu của lá và trắng tinh khiết, dịu ngọt của hương hoa sữa nồng nàn quyến rũ như đang mời gọi. Tôi và Giấc Mơ. Tôi không biết vì sao mình đang ở giữa chốn xa lạ này nhưng tôi không muốn rời xa Giấc Mơ. Có lẽ tôi đã yêu anh, yêu Giấc Mơ đêm ấy. Cảm giác quay quắt khi có lỗi với Hoàn ùa về lòng. Bất chợt Giấc Mơ nhắm mắt vòng tay qua ôm tôi. Khuôn mặt Giấc Mơ hiện lên rõ dần, đây là giây phút tôi chờ đợi đã lâu .Trong bóng đêm, Giấc Mơ nhìn tôi, khuôn mặt đó, đôi mắt đó làm sao tôi quên được. 

Thì ra Giấc Mơ là anh, là người tôi yêu. 

Có những điều bất ngờ lại ngọt ngào và hạnh phúc như thế . Tôi gọi to tên Giấc Mơ. Giấc Mơ của tôi, điều tôi đã đi tìm bấy lâu. Tôi giật mình tỉnh giấc. Sáng hôm ấy tôi thức dậy sớm hơn bình thường và thấy buổi sáng thật đẹp. Nắng dịu dàng ấm áp len nhẹ từng hạt nhỏ qua tấm rèm cửa, bầu trời xanh biên biếc và cảnh vật cũng đáng yêu hơn.

Tôi mở ipod và đeo headphone vào, nghe đi nghe lại bài hát " Tình nhớ " của Trịnh Công Sơn. Buổi sáng cũ kỹ và yên tĩnh.

Tôi suy nghĩ thật lâu, thật rõ ràng về giấc mơ kỳ diệu ấy. Và quyết định gửi mail cho Hoàn, về những gì tôi đã ngẫm ra khi giai điệu đẹp đẽ mà buồn bã của Tình nhớ thấm đẫm trái tim tôi.

Hoàn lại đến. Hôm nay không có tiết học, anh cũng không đến công ty, tôi và anh được phép lang thang đâu đó. Tôi nhìn thấy một cây bằng lăng trên đường chạy vụt qua cửa kính xe. Sắc lá bằng lăng mùa thu vàng ươm, tươi tắn và ấm áp. Sài Gòn cũng có bằng lăng, vậy mà đến bây giờ tôi mới biết. Hoàn thì thầm vào tai tôi, vẫn là giọng Hà Nội trầm và rất ấm " anh yêu Rùa con nhiều lắm ". Tôi mỉm cười. Có nên nói cho Hoàn biết anh chính là Giấc Mơ đêm của tôi không nhỉ. Nhưng điều đó giờ không quan trọng nữa vì tôi vừa phát hiện ra, yêu một người thật là nhiều vậy mà đến bây giờ tôi mới biết!

  • Phong Lin



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

back to top