Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu em một cách bình yên

2017-12-28 10:05

Tác giả:


blogradio.vn - Người ta thường hay nói vượt qua hết mọi cách trở để có thể bình yên mà yêu nhau. Nhưng với anh, hạnh phúc mong manh như là một cái chớp mắt. Anh biết mình không thể giữ nó lâu đến mãi mãi. Thế nên, không có những tranh giành hay đeo đuổi. Không có những toan tính hay quyết liệt. Anh chọn yêu em một cách bình yên như thế.

***

Anh tì ngón trỏ lên thân cây bút, rồi dùng ngón giữa đỡ lấy thân dưới, ngón áp út và ngón út của anh xiên vẹo cố gắng giữ cho bàn tay bớt run rẩy. Rồi anh nắn nót từng chữ cái một... Anh… Yêu… Em. 

Chỉ viết có vài chữ thôi mà trán anh mướt mồ hôi. Anh dùng bàn tay đang chụm lại như cái hoa loa kèn của mình quẹt nhẹ, miệng mỉm cười mặt nhăn rúm lại vì vui sướng. Nhìn những con chữ nằm thẳng hàng ngay ngắn đang nói hộ lòng mình, anh vui lắm muốn cười thật là to nhưng mà miệng chỉ có thể ê a vài tiếng méo mó. Nhưng mà âm thanh thoát ra ngoài được là anh cũng đã vui lắm rồi.

Anh nghe tiếng cô đang từ xa đi lại. Lúc này anh đang ngồi ở dãy ghế đá ven đường. Vội vàng, anh vơ lấy tờ giấy và xé nát nó thật nhanh mặc dù những ngón tay viên vẹo chẳng khi nào nghe lệnh anh hoàn toàn. Cô vỗ vỗ vai anh: “Hù, nè, Nhân đợi tui lâu chưa?”

Anh quay lại, nhìn cô cười, đôi mắt híp lại, khuôn mặt tiếp tục nhăn nhó như rất khổ sở mặc dù anh đang rất vui. Anh lắc đầu nguầy nguậy, số lần lắc đầu có nhiều hơn số lần anh mong muốn, giữa những cái lắc đó đầu anh hơi giật giật ra phía sau.

Cô không hề cảm thấy sợ hãi hay khó chịu trước những hành động kỳ quặc của anh. Cô cũng cười lại rồi khoác tay anh đứng dậy. Rồi hai người cứ tung tăng đi về phía tiệm ăn gần đó.

Yêu em một cách bình yên

***

Anh bị dị tật bẩm sinh từ khi mới ra đời. Lúc ấy ba mẹ ôm lấy anh vào lòng, anh chỉ là một khối thịt tím tái cựa quậy, cả người co rúm lại khóc mà không ra tiếng. Ba mẹ anh cũng khóc, nhưng nuốt ngược nước mắt vào trong lòng mà xót thương cho đứa con nhỏ chẳng có tội tình gì. Anh được đặt tên là Thành Nhân, cái tên nói lên một ước nguyện lớn nhất của hai đấng sinh thành với anh, chỉ mong anh có một cuộc sống bình thường như biết bao con người khác.

Anh lớn lên với một hình hài méo mó và những tiếng ú ớ không nên lời. Ông trời lấy đi hình dáng bên ngoài và giọng nói của anh, nhưng không lấy đi nhận thức và trí óc. Anh cũng không biết đó là một quà tặng hay một trừng phạt nữa. Dù anh có vẻ hơi chậm nhưng anh có thể hiểu hết tất cả những chuyện xảy ra xung quanh mình, từ những cái nhìn cười cợt, chê bai đến những thái độ đồng cảm, thương xót hay chân thành. Anh nhận ra hết, và anh cũng chấp nhận hết tất cả những điều đó như một lẽ thường tình trong cuộc sống của anh.

Cô là cô giáo trẻ chuyển về khu phố được gần năm nay. Cô dạy ở một ngôi trường tiểu học gần đó. Cô mở một lớp dạy thêm tại nhà cho những người dân nghèo mù chữ và những đứa trẻ học chậm ở xung quanh khu phố. Cô tự trang bị sách vở, bút viết cho từng học trò và kèm cặp từng người theo khả năng riêng. Ai trong khu phố cũng quý mến và thường hay gọi cô là cô giáo.

Nhà anh sát gần nhà cô. Có một hôm anh ngồi trong nhà và nghe tiếng mọi người ê a tập đọc. Anh thấy vui quá nên lân la lại gần. Rồi anh cứ đứng bên ô cửa sổ, nhìn vào bên trong nơi cô đang dạy học, ngấu nghiến từng câu từng chữ.

Anh chưa bao giờ được đi học cả, và anh cũng chưa bao giờ được đến trường hay đến lớp để biết cái cảm giác đó là như thế nào. Ngày còn nhỏ anh cứ thấy những đứa trẻ đồng trang lức với mình mặc áo trắng quần xanh đeo cặp đi đâu đó mỗi ngày mà không hiểu chúng làm gi. Đến khi lớn lên và hiểu chuyện, anh cũng biết là mình đã quá chậm để theo người ta. Anh không hề trách ba mẹ đã không cho anh thử đến trường, anh biết là ba mẹ sợ anh bị bạn bè trêu chọc, sợ anh sẽ bị tổn thương. Người ta sẽ cười cái tướng đi mà hai chân như hai dấu ngoặc ra bên ngoài, rồi cười những âm thanh rên rỉ và kỳ cục mỗi khi anh cố gắng phát âm líu cả lưỡi. Người ta sẽ e ngại khi thấy anh thỉnh thoảng lại co giật, và biết đâu một số phụ huynh sẽ lo sợ anh lây bệnh cho con của họ. Tất cả những điều đó, anh đều đã từng trải qua ngoài đời hết rồi chứ đâu cần phải đến trường lớp làm gì.

Đến một ngày cô phát hiện ra vị khách không mời. Cô đã đến tận nhà anh để thuyết phục ba mẹ anh cho cô được dạy anh viết chữ. Dưới sự chân thành của cô giáo trẻ và cả sự nhõng nhẽo của anh, ba mẹ anh cuối cùng đã gật đầu đồng ý.

Và anh trở thành học trò của cô từ ngày đó.

Yêu em một cách bình yên

***

Thời gian đầu tập viết quả là một cực hình. Anh có thể dễ dàng học thuộc và nhận ra mặt chữ nhưng để điều khiển bàn tay luôn không nghe lời mình của là thử thách gian khó nhất đời anh. Mặc dù ở nhà anh đã có thể tự làm một số việc cơ bản nhưng nó chưa bao giờ đòi hỏi sự tỉ mỉ cao như là viết chữ. Anh có thể tự ăn cơm nhưng một nửa số cơm đó sẽ rơi ra khỏi bát. Anh có thể tự rửa mặt nhưng thường thì sẽ ướt cả nửa áo trên. Anh vẫn có thể làm mọi việc tuy rằng nó sẽ để lại một ít vấn đề không thể kiểm soát.

Nhưng chữ viết thì không. Anh không thể viết chữ a thành chữ o mà mọi người vẫn đọc được là a. Anh cũng không thể viết nét cong và hy vọng người ta sẽ đọc thành nét thẳng. Và anh càng không thể viết một câu mười từ thành một câu ba từ rồi hy vọng là người ta vẫn hiểu đầy hiểu đủ.

Cô kiên nhẫn rèn cho anh từng nét chữ. Cô tập cho dùng phấn viết bảng đen, chữ to như quả hột gà trước. Khi anh đã thành thạo từng nét chữ đó, cô chuyển sang dạy anh cách cầm viết, rồi nắn tay anh, chỉ anh cách dùng những ngón tay bất trị ấy cầm thật chặt cây viết trên nay, rồi bắt đầu gò những nét đầu tiên. Cả hai mặc cho bao nhiêu vất vả vẫn luôn mỉm cười khi anh hoàn thành một nét chữ. Cái ngày mà anh viết được hết cái tên Thành Nhân của mình, dù rằng chưa được thẳng thớm rõ ràng, nhưng anh và cô đã vỡ òa vì sung sướng. Thậm chí anh thấy khóe mắt mình cay cay khi thấy mắt cô cũng hoe đỏ. Cô nói cô rất cảm động và tự hào vì có người học trò như anh. Sau lần đó, anh tự hứa sẽ phải tập viết cho thật giỏi để viết tặng cô một bài thơ. Anh sẽ không phụ lại những tâm huyết mà cô đã bỏ ra cho mình.

***

Thời gian thấm thoát trôi. Anh viết chậm nhưng chữ nào đã ra nét nấy. Tình thầy trò của cả hai cũng dần chuyển thành tình bạn thân thiết. Xét về tuổi, anh lớn hơn nhưng lại là học trò của cô. Cô tuy là cô giáo nhưng chỉ xưng tui và gọi anh bằng tên.

Cô và anh vẫn thường hẹn nhau lang thang khắp nơi, nhưng khác với những đôi bạn khác, cô sẽ là người chở anh. Cả hai đi ngang dọc trong thành phố, kiếm ra những chỗ kỳ lạ có khi là trong hang cùng ngõ tận nhưng vô cùng thú vị. Chẳng hạn như anh và cô phát hiện ra một cửa hàng bán gốm có hướng dẫn khách tự làm sản phẩm trong một con hẻm cụt nhỏ. Anh và cô hì hụi cả mấy tiếng đồng hồ mà vẫn không ra được một tác phẩm trông ổn tí nào. Anh phát hiện ra cô cũng có những nét hậu đậu và cười hề hề khoái chí. Cô biết là anh đang cười mình nên quẹt thẳng miếng gốm sét lên mũi anh. Cả hai đùa giỡn như là những đứa con nít, sau trận chiến ấy là mặt mũi tay chân đều lấm lem.

Hay lại có lần cô và anh tìm ra ngôi nhà kín cổng cao tường có một dàn hoa giấy ba màu trắng, hồng, cam khổng lồ trước cửa. Dưới tán cây ấy, chủ nhà còn hào phóng đặt cả một cái xích đu nhỏ. Anh và cô để ý rằng ngôi nhà rất thường xuyên đóng cửa, xung quanh hàng xóm lại chẳng có ai, thế là rất nhiều lần cả hai cùng ngồi chơi trên cái xích đu ấy. Anh rất thích nghe cô đọc sách, đặc biệt là những cuốn tiểu thuyết văn học. Và thế là giữa giàn hoa giấy lấm tấm nắng xuyên qua, có một người con gái dáng người nhỏ nhắn ngồi đọc sách, còn người con trai to xác thì chăm chú ngoan ngoãn ngồi bên cạnh lắng nghe…

Cô đã bước vào đời anh một cách lặng lẽ và đẹp như thế. Cô đẹp. Đẹp một cách hoàn hảo. Anh luôn luôn tự nhủ với bản thân mình như vậy. Thậm chí là anh rất muốn nói cho cô nghe mà không thể nào nói hết suy nghĩ của mình được.

Yêu em một cách bình yên

Chưa có một người con gái nào gần gũi và tốt với anh như thế.

Chưa có một người con gái nào nụ cười lại đẹp và tỏa nắng như cô.

Cũng chưa có một người con gái nào hay xuất hiện trong những giấc mơ của anh, khi thì là giữa những đám mây trắng mịn trên nền trời xanh ngắt, khi lại là hình ảnh in trên một dòng suốt mát mà lúc anh chạm tay vào, dòng suốt vuốt ve lấy lòng bàn tay anh. Ngọt ngào. Bình yên đến khó tả.

Anh chưa bao giờ biết yêu là gì. Anh cũng không bao giờ nghĩ rằng mình có thể yêu ai. Nhưng bỗng một hôm, khi anh nhớ đến cô, trong đầu anh bỗng hiện ra chữ yêu ấy. Chữ yêu như bật lên thành tiếng từ con tim bên góc trái trong lồng ngực của mình. Chữ yêu không ai dạy mà như đã được gieo mầm trong anh từ bao giờ chỉ chờ cô đến và tưới nước nên nay đã đâm chồi.

Vậy là, anh yêu cô.

Anh đã viết ra dòng chữ đó rất nhiều lần. Anh chỉ viết xong, rồi nhìn nó, mỉm cười và xé đi.

***

Đã từng có lần anh muốn đưa cho cô đọc. Anh đã nắn nót từng con chữ, gấp mảnh giấy lại thật thẳng, và nắm chặt nó trong lòng bàn tay của mình. Khi ấy, anh và cô đang nằm trên một bãi cỏ giữa công viên trong một chiều lộng gió. Mùi cỏ ươn ướt, mùi gió trong lành, mùi nắng chiều hanh hao làm cho lòng bất cứ ai đang nằm đấy và ngắm nhìn bầu trời đều sẽ thấy bình yên vô cùng.

Mà có lẽ không phải vì những điều đó đâu, anh thầm nghĩ và quay sang nhìn cô. Chỉ cần có người con gái này nằm bên cạnh mình, thì ở đâu anh cũng sẽ có một vùng trời bình yên.

Vào lúc mà anh định đưa cho cô mảnh giấy thì cô cất lời:

“Nhân biết không? Tui nhớ anh ấy lắm. Anh người yêu của tui đó. Ảnh đang đi du học, ở Mỹ, cách chỗ mình ở rất là xa đó Nhân. Hai đứa cứ thay phiên nhau thức khuya dậy sớm để có thể nói chuyện với nhau qua mạng, để được nhìn thấy mặt nhau. Hai đứa nhớ nhau lắm, mà không thể gặp nhau được. Cả hai cứ hay giận và cãi nhau vì chuyện đó. Đôi lúc tủi thân lắm Nhân à. Có nhiều lúc đi chơi với Nhân, mà trong lòng tui buồn lắm, tui cứ nghĩ ước gì anh ấy cũng ở đây lúc này…”

Anh nhìn cô. Giọng cô run run. Một giọt nước mắt của cô từ khóe mí lăn xuống rồi chạm vào cỏ.

Một cảm xúc rất lạ trong anh. Anh mơ hồ nhận ra có gì đó vừa vỡ ra bên trong mình. Rồi hình như, một giọt nước mắt của anh cũng tràn ra và rơi vội xuống cành cỏ nhỏ. Anh đã cười cùng cô, và giờ anh khóc cùng cô…

Và tờ giấy với ba con chữ nắn nót ấy, chưa bao giờ cô được nhìn thấy.

Yêu em một cách bình yên

***

Anh đã từng đọc về rất nhiều câu chuyện lãng mạn. Anh cũng từng đọc qua rất nhiều câu chuyện cổ tích. Kể từ ngày ngày anh biết mặt chữ, một thế giới mới đã mở ra trong cuộc đời của anh. Nhưng anh cũng biết, thế giới đó viết về rất nhiều người mà trong đó sẽ không có mình.

Có những câu chuyện mà nam chính và nữ chính sẽ yêu nhau thật bình yên, mặc kệ cho biết bao phong ba bão táp ập đến, mặc kệ những trái ngang hay đắng cay gì sẽ giáng xuống cuộc đời họ. Họ vẫn yêu và bên nhau suốt cuộc đời này.

Anh là nam chính, còn cô là nữ chính trong cuộc đời của anh. Anh đã xác định như thế từ rất lâu rồi. Nhưng nam chính và nữ chính trong câu chuyện này sẽ không bao giờ đến với nhau. Nam chính yêu nữ chính, nhưng nữ chính sẽ yêu một người con trai khác, xứng đáng hơn và có thể đem lại hạnh phúc nhiều hơn cho cô.

Mặc dù thế, nam chính vẫn một lòng yêu nữ chính. Mặc cho những ghen tuông, giận hờn, buồn bã hay đau đớn sẽ giày vò con tim nam chính như thế nào. Vì sẽ luôn có một thế giới bình yên trong tình yêu của anh dành cho cô, như một mặt hồ yên tĩnh luôn phẳng lặng, tuyệt nhiên không một gợn một chút lăn tăn của những cảm xúc tiêu cực thông thường.

Hai năm sau cái ngày anh biết cô đã có người yêu, cô và người ấy đã có thể cùng nhau bước vào giáo đường. Và ngày cưới của cô cũng là ngày anh hoàn tất bài thơ mà anh đã muốn gửi tặng cô từ đầu:

“anh viết cho em

bài thơ về tình yêu của anh

một tình yêu long lanh như giọt nước mắt

mà anh đã khóc

anh sẽ ghi trọn khoảnh khắc này

cho em

khi anh biết tình yêu là một điều đẹp đẽ như thế

nỗi nhớ không là gì

những cơn đau không là gì

nỗi buồn không là chi

anh sẽ vượt qua hết

anh sẽ lại đến nơi bình yên nhất trong con tim mình

chạm tay vào tình yêu duy nhất

mà anh có được

vì em đã cho anh

chân thành

anh chúc em hạnh phúc”

Cô sẽ không bao giờ đọc được. Anh nắm chặt bài thơ ấy trong tay mình và chúc phúc cho người con gái đang mỉm cười trong tình yêu của cô ấy với tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế giới này.

Người ta thường hay nói vượt qua hết mọi cách trở để có thể bình yên mà yêu nhau.

Nhưng với anh, hạnh phúc mong manh như là một cái chớp mắt. Anh biết mình không thể giữ nó lâu đến mãi mãi.

Thế nên, không có những tranh giành hay đeo đuổi. Không có những toan tính hay quyết liệt.

Anh chọn yêu em một cách bình yên như thế.

© Hi Tường – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top