Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xúc cảm từ những đêm trực bệnh viện

2014-05-09 01:04

Tác giả:


Cafe.Blog - Người chết rồi nỗi đau có thể ngắn nhưng người sống là gánh nặng của gia đình nỗi đau dai dẳng đến bao giờ… 

***

Nửa đêm một mình ung dung vừa gặm bánh mì vừa đi qua nhà xác về khoa để cái bụng ấm cho 1 đêm trắng… 4h viết xong báo cáo trực cho 25 bệnh nhân vào khoa, không ngủ được nữa. Tiếng ho khạc nôn ọe suốt đêm của bệnh nhân từ tầng 1 vọng lên tầng 3 thật sự mang đến bao cảm xúc. Con người về cuối đời sao lại khổ đến vậy, thở không được mà ngủ cũng không xong, phải giành giật từng chút oxy cho từng tế bào cơ thể. Nhưng âu cũng là quy luật của tự nhiên.

Cũng 1 đêm trắng như thế nhưng tại khoa sản, không 1 phút nghỉ ngơi từ 7h tối đến 7h sáng hôm sau, đón 15 ca đẻ là 15 lần mình rưng rưng nước mắt cười hạnh phúc khi những sinh linh bé bỏng ra đời. Tiếng khóc đầu tiên phổi bắt đầu nở ra, em bé tự mình lấy những phân tử oxy đầu tiên cho cuộc sống độc lập. 4 đứa trẻ nằm dàn đều trên bàn sưởi, 1 trai 1 gái quay mặt vào nhau cho chúng ngắm nhau, trộm nghĩ không biết trên đường đời sau này chúng còn có duyên gặp nhau 1 lần nữa? Và những người phụ nữ dù đẹp hay xấu, dù giàu hay nghèo khi mang trong mình đứa con đều là những người vĩ đại. Mình càng cảm nhận điều đó rõ hơn khi chứng kiến họ đau đẻ thế nào, cố gắng thế nào và tầng sinh môn tan nát thế nào để con mình ra đời 1 cách tự nhiên nhất… Nếu thấy những điều đó, đứa con mới thấm thía, người đàn ông mới thấm thía để biết yêu thương và trân trọng người phụ nữ của mình hơn. 

cuộc sống

Cuộc sống là thế, bên cạnh quy luật tre già măng mọc cũng không ít những biến cố tàn nhẫn bất ngờ. Có lẽ mình sẽ không thể quên hình ảnh một thanh niên bị giật điện cao thế, người cháy đen, biến dạng mặt, lìa cánh tay lộ động mạch dưới đòn, mùi khét và mùi hôi quện lẫn. Anh thanh niên đó đi làm xa nhà may mắn được người đi đường đưa vào viện mà không có giấy tờ tùy thân, anh được báo cáo trực viện với tên Vô Danh. Mấy ngày sau anh ta qua đời cũng không có người thân đến nhận. Mọi người ai cũng phải xót xa cho 1 kiếp người. 

Người chết rồi nỗi đau có thể ngắn nhưng người sống là gánh nặng của gia đình nỗi đau dai dẳng đến bao giờ… Chuyện một ông bố già nuôi đứa con mấy chục năm bị động kinh di chứng của chấn thương sọ não do tai nạn giao thông hay người phụ nữ trẻ với đứa con nhỏ chăm chồng hôn mê thở máy do vỡ phình mạch não… Những chuyện được chứng kiến khiến mình nghĩ rằng khi đã trở thành bác sĩ, có lẽ mình sẽ cố gắng hết sức giúp họ thôi, còn đâu sự khổ đau của họ có lẽ là sự trả nợ cho kiếp trước. 

Có lẽ nhiều người nghĩ không tốt về ngành y nhưng thật sự mình vô cùng kính trọng các thầy, các bác sĩ vẫn dạy mình hàng ngày. 6h30 sáng mình mới mở mắt thức dậy thì 6h thầy đã có mặt ở khoa xem bệnh, khám bệnh cho bệnh nhân vào từ hôm trước để 7h giao ban huấn luyện cho sinh viên. Và những câu nói kinh điển rót và tai hàng ngày lũ học trò lười: "Học đi không còn cách nào khác đâu, học ngay từ bây giờ đi","Học hành thế này à, trưa về đừng ăn cơm nữa","Sao các anh chị cứ lơ nga lơ ngơ thờ ơ với ngoại cảnh như vậy"... Đó là những bác sĩ, những người thầy hết lòng vì bệnh nhân, vì học trò, vì thế hệ tương lai…

  • Lê Xuân



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top