Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xin lỗi vì đã để thanh xuân trở vào xa xăm

2018-10-17 01:29

Tác giả: Nguyễn Ngọc Nhật

blogradio.vn - Không ai định nghĩa được trọn vẹn, nhưng với tôi thanh xuân là những gì chúng tôi đã vứt bỏ để chúng trở thành quá khứ. Đôi lúc nhớ lại, tôi không thấy tiếc nuối chỉ thấy bản thân thật có lỗi, với chính bản thân, với cả tình yêu tôi đã có và với cả thanh xuân tôi đã từng.

***

Hoa đã tàn, dòng người cũng đã vãn....

Một kết thúc nhẹ nhàng phải không?

Tạm biệt... Một đóa hoa, một câu chúc và lần cuối nhìn thẳng vào nhau. Lần cuối ta tiễn nhau vào quá khứ, gạt nhau ra khỏi cuộc đời, biến nhau thành mảnh ký ức nhạt nhòa. Những gì ta đã có, tôi xin cất giữ vào trong những bí mật của thời gian, tránh để nó bị vùi lấp. Tôi sẽ giữ cho mình, những nỗi niềm phẳng lặng.

Ở nơi nào đó, hãy sống thật hạnh phúc, hãy thành công. Hãy luôn tươi cười như tôi vẫn hay thấy. Và có lẽ cứ quên tôi đi, như một người dưng lặng lẽ bước qua đường.

Hai ta, hai phương trời, hai mảnh ghép khập khiễng. Vậy thôi hãy cứ để mọi thứ ngủ yên, trả lại sự bình yên của nhau. Màu thời gian là màu phai cũ, màu ký ức là mảnh lá xác xơ. Màu hoài niệm là buổi chiều nắng tàn.

Rồi quá khứ cũng phai mòn đi phải không? Nhưng nếu được lựa chọn lại lần nữa, tôi, cậu vẫn sẽ lựa chọn như vậy phải không?

Yêu thương vốn thật đơn giản lại thương khi say đắm ánh mắt nụ cười ai đó. Hạnh phúc là khi nhìn thấy một ai đó mỉm cười. Còn nỗi đau là sự lặng im vô thường.

Mai này, giữa dòng người tấp nập ngoài kia, ta còn có thể gặp lại nhau. Khi đó cậu sẽ nói với tôi vài điều, chúng ta sẽ có vài lời hỏi thăm. Hay chỉ lặng im bước qua như hôm nay ta đã làm. 7 tỷ người trong vô định hình, với không gian rộng lớn. Một khoảng trời cậu giữ lấy. Tôi cũng chọn cho mình một khoảng sầu mênh mông. Để hai chúng ta mãi là những mảnh ghép xa vời của cuộc đời nhau.

Gửi người con trai mang tên sự cuồng phong của gió.”

Đó là những dòng tâm sự cuối cùng tôi gửi cho người ấy, người đã cùng tôi đi qua những ngày thanh xuân vội vã, người đã cùng tôi lớn lên trong quãng đời học trò. Những dòng tâm sự viết ra trong ngày dằn vặt bản thân để đưa ra câu trả lời: Dừng lại hay bước tiếp điều trái ngang?


Chúng tôi, tìm thấy nhau trong những ngày lưu lạc giữa chênh vênh tuổi 17. Ngày đó, khi còn là cậu bé, tôi không bao giờ nghĩ rằng tình yêu của tôi, thanh xuân của tôi lại giành riêng cho một người con trai. Và người ấy cũng chẳng thể nghĩ rằng, sau tất cả những ngày tìm kiếm, cảm xúc lại đến từ một người cùng giới. Hai chúng tôi bất chợt tìm thấy nhau giữa những lời xầm xì của thiên hạ, trước những cấm cản của gia đình đặt ra. Suốt quãng thời gian bên nhau chúng tôi đã cố gắng dấu thế giới, trốn bỏ cuộc sống bình thường. Lén lút yêu thương, cái nắm tay vội vã, nụ hôn vội vàng.

Trong suốt quãng thời gian 5 năm qua, chúng tôi đã cùng nhau vượt qua, cùng nhau lớn lên, cùng nhau che chở. Ngỡ tưởng rằng chúng tôi sẽ không bao giờ thay đổi, với tình yêu ấy, chúng tôi có thể vượt qua, và nắm giữ hạnh phúc. Chúng tôi sẽ trở thành những con người mà chúng tôi ước vọng, sẽ tìm thấy hạnh phúc như mong chờ. Nhưng ai biết được, rừng thông cũng có ngày lặng gió, và cuộc đời chúng ta cũng có lúc đổi thay bất ngờ. Một vài lối rẽ ta không thể ngờ, và như bao người trẻ khác, sau này ta lại trở thành chính con người mà trước đây ta thẳng thừng tuyên bố: “Tôi sẽ không bao giờ như vậy”.

Thế đấy, suốt 5 năm, chúng tôi bên nhau, giành cho nhau tất cả, cả những ngọt ngào, lẫn bon chen và nóng vội tuổi 17, gửi cho nhau những niềm tin hoài vọng tuổi 20 và để rồi chúng tôi chông chênh trong ngưỡng tuổi 22. Vừa tốt nghiệp đại học, cũng như bao người khác, chúng tôi bắt đầu tự lập cho cuộc sống, cho mưu sinh và cho tương lai. Cũng chính từ đây, những vấp ngã, nhưng khó khăn, những thử thách càng lớn dần. Khi xin được việc làm, chúng tôi cứ ngỡ đã vượt qua hơn nửa chặng đường cần bước tới. Nhưng không, chúng tôi đã không nghĩ tới, con đường chúng tôi lựa chọn năm 17 tuổi không hề đơn giản đến thế.

Suốt 5 năm chúng tôi yêu nhau trong lặng thinh, cái năm tay không đủ để tuyên bố với ngoài kia rằng: “Chúng tôi yêu nhau”. Mặc dù cả hai đều biết, tình yêu đó lớn lao nhường nào. Vậy cái lớn lao kia có đủ cho một lần mạnh mẽ nói với ít nhất là gia đình mình: “Chúng con yêu nhau”. Người ấy là con một. Bố mẹ đang trông chờ đứa con dâu thảo hiền, đứa cháu bụ bẫm chứ không phải một chàng rể mong manh.

Rồi cái gì đến cũng phải đến, từ tia hi vọng của gia đình bỗng lớn dần trở thành rào cản giữa. Bắt đầu có những cãi vã, bàn tay không còn muốn đan chặt. Không phải vì hết yêu, mà vì sự sai trái trong tình yêu mà xã hội đặt ra. Người ấy không đủ dũng khí để nắm tay tôi lần nữa, và kể cả tôi cũng không đủ mạnh mẽ để níu tay cậu ta thêm lần nữa. Cứ thế chúng tôi xa.


Chúng tôi phải lựa chọn lại con đường năm xưa, vứt bỏ thanh xuân ngày ấy để tiến đến cái tuổi trưởng thành khắc nghiệt. Có lẽ sẽ rất đúng với câu nói: “Trưởng thành không đo bằng thời gian mà đo bằng tổn thương mà người đó trải qua”. Đành lòng hoài phí suốt 5 năm để bắt đầu lại, chúng tôi vứt bỏ định nghĩa hạnh phúc của cả hai, và đón lấy khái niệm trưởng thành mà người lớn đưa ra.

Đến hôm nay khi vô tình gặp lại cậu, chúng ta lướt qua nhau, chẳng một lời hỏi thăm. Tôi mới hiểu thì ra cách xa là thế mà sự im lặng đáng sợ. Con người trưởng thành là vậy ư? Thanh xuân là gì, là những ngày mới lớn, hay những ngày mới yêu, hay là những hạnh phúc, đau khổ? Không ai định nghĩa được trọn vẹn, nhưng với tôi thanh xuân là những gì chúng tôi đã vứt bỏ để chúng trở thành quá khứ. Đôi lúc nhớ lại, tôi không thấy tiếc nuối chỉ thấy bản thân thật có lỗi, với chính bản thân, với cả tình yêu tôi đã có và với cả thanh xuân tôi đã từng.

Xin lỗi vì tôi đã không đủ mạnh mẽ, xin lỗi vì đã để thanh xuân trở vào xa xăm!

© Pete Nguyễn – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Nguyễn Ngọc Nhật

Thay vì là một bông hoa nở trước ánh mặt trời, tôi chọn làm bông Bỉ Ngạn nở rộ chốn Xa Xăm

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

15 món quà tặng ý nghĩa nhất trong ngày 20/10

15 món quà tặng ý nghĩa nhất trong ngày 20/10

Ngày 20-10 (ngày Phụ nữ Việt Nam) đang đến gần, chắc hẳn không ít cánh mày râu đang băn khoăn tìm kiếm món quà ý nghĩa dành tặng những người thân của mình. Hãy thể hiện tình yêu và sự lịch lãm vốn có của người đàn ông với người phụ nữ mình yêu thương bằng những món quà được gợi ý dưới đây nhé.

Ý nghĩa Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10

Ý nghĩa Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10

Ý nghĩa Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10 hầu hết ai cũng biết đến hoặc có nghe qua. Tuy nhiên để hiểu một cách tường tận lịch sử, ý nghĩa ngày này thì không phải ai cũng rõ. Qua từng giai đoạn lịch sử khác nhau, tầng lớp phụ nữ luôn phải chịu đựng những bất công không đáng có. Mặc dù vậy, họ vẫn luôn kiên cường cống hiến hết mình cho công cuộc cách mạng và sự nghiệp giải phóng dân tộc. Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu nhé.

Không chỉ tài giỏi, phụ nữ sinh vào tháng âm lịch này còn có số vượng tử

Không chỉ tài giỏi, phụ nữ sinh vào tháng âm lịch này còn có số vượng tử

Những người sinh vào tháng 12 âm lịch là những người có trái tim nhân hậu, chân thành. Họ là những người tốt bụng, luôn thích giúp đỡ những người xung quanh. Đặc biệt, đối với họ, gia đình người thân luôn là mối quan tâm hàng đầu.

Người miền Trung có thật sự ‘keo kiệt’?

Người miền Trung có thật sự ‘keo kiệt’?

Nếu ở Miền tây có các lễ hội để ăn mừng mùa nước nổi thì miền Trung người ta chỉ có nước lụt và lũ quét. Năm nào không có thì người ta lại ăn mừng.

Ai còn ngồi viết những lá thư tay

Ai còn ngồi viết những lá thư tay

Lời dặn dò giữ ấm mùa đông Giản đơn thôi mà yêu đến thế!

Xin lỗi vì đã yêu em ở thời điểm đẹp nhất của đời con gái

Xin lỗi vì đã yêu em ở thời điểm đẹp nhất của đời con gái

Ban đầu em khóc, nhưng sau này em chẳng khóc nữa, có vẻ tôi đã nhận ra được điều gì đó, tôi sợ ánh mắt vô hồn của em mỗi lúc nhận ra tôi nói dối, em cười, em "ừ", em nhìn lên bầu trời, em mặc kệ...

Đừng đợi ai đó, hãy tự tặng quà 20/10 cho chính mình đi cô gái

Đừng đợi ai đó, hãy tự tặng quà 20/10 cho chính mình đi cô gái

Đừng nghĩ rằng cứ 20/10 là phải chờ đợi ai đó tặng quà, sao không thử yêu thương chính mình vào những ngày đặc biệt này đi cô gái.

20/10 mà độc thân thì nên làm gì?

20/10 mà độc thân thì nên làm gì?

Mặc kệ thế gian đăng hình sống ảo, cô gái độc thân cứ yêu chiều bản thân mình trước với cuộc hẹn làm đẹp tại spa yêu thích.

Bàn tay mẹ

Bàn tay mẹ

Mẹ như cành trúc la đà Gió đời thổi lắm mẹ già yếu hơn.

Tôi đi tìm hạnh phúc trong những nỗi cô đơn

Tôi đi tìm hạnh phúc trong những nỗi cô đơn

“Cô đơn” đôi lúc lại trĩu nặng như hai từ mà nó mang lại, nhưng bên trong là một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Nơi tìm lại bản ngã con người bên sâu tâm hồn. Cái nụ cười tưng tửng, cái nhếch môi hả hê và cả cái khùng điên trong tôi chỉ được gói gọn trong hai chữ “cô đơn”.

back to top