Xin âu lo mau phai nhòa trên đôi mắt
2019-04-17 08:10
Tác giả:
Cây Thông Vàng
blogradio.vn - Cô ơi, khi tuổi cô đã xế chiều, chúng em ai cũng mong cô được bình an, thanh thản bên niềm an ủi là em Nhung, nhưng ông trời vẫn thử thách lòng cô, vẫn bắt cô chịu những nỗi đau quá sức của một người phụ nữ. Và nhìn dáng nằm của tuổi lẽ ra được nghỉ ngơi của cô, em thấy trái tim mình như thắt lại.
***
Cô kính yêu!
Khi em bước vào phòng bệnh và nhìn dáng nằm của cô, em đã cố kìm lòng không khóc. Nhỏ bé và đơn côi, cô nằm nghiêng bên góc ngoài của chiếc giường mét hai chật hẹp. Bên trong, em Nhung ngủ bình yên, gương mặt thanh thản, không ai nghĩ em là người bệnh. Còn cô của em, cô ngủ trong mệt nhọc, lo âu, trong nỗi đau không thể chia sẻ cho vơi bớt. Cả căn phòng bệnh viện im lặng, những gương mặt đau đớn đến chai sạn, không bởi nỗi đau thể xác, mà còn bởi nỗi đau tinh thần phải nén chịu quá mức chợt trở thành quen.
Tám tháng qua cô một mình gánh vác nạn kiếp của em Nhung. Em bị ngã xe, tự ngã chứ không có ai va vào. Một tai nạn nhỏ tưởng chừng như vô hại, em vẫn đứng dậy trở về nhà, không một chỗ đau, không một vết xước. Thế rồi đêm đó em đau lưng dữ dội, bạn bè em đưa em vào viện, thì một chân em đã tê cứng không cảm giác mất rồi.

Cô bỏ cả buổi dạy, bỏ cả lời hứa đi dự đám cưới đứa học trò cũ thân yêu để tức tốc lên Hà Nội đến với em. Em Nhung bị tụ máu cột sống, khi bác sĩ phẫu thuật lấy cục máu đông bên trong đó ra, thì em bị khuyết một phần tủy. Sự thiếu hụt đó khiến em bị liệt nửa người, cả bác sĩ trong nước lẫn nước ngoài đều khẳng định em không thể rời kiếp sống xe lăn suốt phần đời còn lại. Ôi em Nhung, một thiếu nữ xinh đẹp mới ra trường, đang chờ em là những ngày tươi sáng.
Chắc cô phải chết đi mấy lần khi nghe tin dữ phải không cô. Đời cô đã khổ nhiều rồi. Ngày nhỏ bố cô mất sớm, dưới cô là bảy đứa em. Như người chị trong bài “Chị tôi” của Trần Tiến, cô hi sinh những ngày tươi đẹp nhất để lo cho các em mình hạnh phúc trước. Đến lượt cô, hơn ba mươi tuổi mới tìm cho mình bến đỗ nhưng chẳng yên bình gì. Niềm vui của cô là hai em Linh và Nhung cùng lũ học trò nghịch ngợm, ương bướng nhưng tình cảm.
Em không thể quên những ngày và những đêm cô miệt mài bên chúng em, dạy văn và dạy làm người. Năm lớp chín, chúng em thi học sinh giỏi văn toàn quốc, em Linh hồi ấy còn nhỏ, không có ai trông, cô phải mang theo đến lớp cho em tự chơi một góc, còn cô vẫn say sưa giảng từng ý hay của câu văn, phân tích từng biện pháp nghệ thuật tài tình của một câu thơ hay. Cô ân cần, cẩn thận nhắc nhở chúng em về cách hành văn, về cách dùng từ, đặt câu, cách cảm thụ văn thơ và thể hiện chúng trên trang giấy. Lúc ấy cũng là lúc cô mang bầu em Nhung, đến giờ chúng em mới biết được, mỗi tối dạy chúng em về, cô thèm ăn ốc luộc khủng khiếp mà cô không có tiền. Chúng em vẫn vô tư như lứa tuổi của mình đâu hiểu được những mong ước thầm kín và những nỗi khó nhọc của người phụ nữ khi mang bầu.
Để giờ khi đã trưởng thành và có con cái, chúng em mới rơi nước mắt khi nghĩ về cô, về những năm tháng cay đắng mà cô đã phải nếm trải. Nhất là khi em Linh bỏ cô mà đi khi em mắc bệnh hiểm nghèo, em đã tưởng cô không còn nỗi khổ nào bằng, vậy mà giờ đến em Nhung… Cô ơi, khi tuổi cô đã xế chiều, chúng em ai cũng mong cô được bình an, thanh thản bên niềm an ủi là em Nhung, nhưng ông trời vẫn thử thách lòng cô, vẫn bắt cô chịu những nỗi đau quá sức của một người phụ nữ. Và nhìn dáng nằm của tuổi lẽ ra được nghỉ ngơi của cô, em thấy trái tim mình như thắt lại.

Em trách mình sao không quan tâm cô nhiều hơn, để đến nỗi tám tháng qua không biết về tai nạn gia đình cô phải gánh chịu. Cô gầy và tiều tụy đi nhiều quá. Gặp em cô khóc. Đôi mắt cô trước đây lúc nào cũng buồn man mác, giờ ngập đầy nỗi hoang mang. Cô sợ khi cô không còn nữa, ai sẽ chăm sóc em Nhung. Em còn quá trẻ, còn cô, tuổi đã xế chiều rồi.
Em biết nói gì với cô đây cô ơi. Em đã trưởng thành và nhờ có cô dìu dắt mà cuộc đời em cứ thế mà thuận buồn xuôi gió. Em chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi, chưa một lần mất mát, chưa từng nếm trải nỗi đau. Thế nên em hiểu, mỗi lời em có nói ra dù là chân thành, với cô cũng chỉ là làn gió thoảng. Em ngả vào vai cô, đôi vai gầy guộc, rồi chính cô lại là người an ủi em: cô cố được mà, may ông trời không bắt cô ốm lúc này em ạ… Trong không gian tĩnh mịch của buổi trưa bệnh viện, những bông hoa sứ màu hồng tím nở khiêm nhường, dù ai thấy hay không, chúng vẫn kiên trì khoe sắc.
Xin cầu trời khấn phật cho em Nhung mau qua khỏi.
Xin những âu lo mau phai nhòa trên đôi mắt, xin những vệt sương trắng thôi đừng pha trên mái tóc của cô.
Và xin trong gió bão mịt mờ hay nắng hè chang chang đổ, những đóa hoa vẫn nở cho những hi vọng của sự sống vẫn còn.
© Cây Thông Vàng – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Xúc động với bức thư mẹ gửi con gái nhỏ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.







