Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tư đã đong đầy lắm rồi

2019-04-01 08:35

Tác giả: Cây Thông Vàng

blogradio.vn - Đêm vẫn lạnh và có muỗi nhưng mình quyết định mở cửa sổ. Không gian êm ả quá. Và trong trẻo nữa. Mình nhắm mắt lại, vẫn thấy đâu đây hình ảnh loài hoa kiêu kỳ còn có tên là hoa bách hợp. Tháng tư đã đong đầy lắm rồi.
***

Tháng tư đã đong đầy lắm rồi
Này là tháng tư...
Nhanh thế, mới hôm nào người ta còn xuýt xoa trong cái rét và cái mưa phùn cuối xuân, buổi sáng sớm đi học đi làm còn co ro trong áo rét, buổi tối sau chén trà thơm ấm nóng còn cuộn tròn trong chăn bông chìm vào giấc ngủ, thì hôm nay, tháng tư đã về. Buổi sáng mình giúp mẹ phơi hết chăn ga ra ngoài nắng rồi dắt cái xe đạp ra chợ chọn ít cành loa kèn. Chị hàng bún quen đã bắt đầu bán bột làm bánh trôi cho ngày Tết hàn thực sắp đến, mình buông một tiếng than với chị: Nhanh chị nhở, mới Tết xong mà...
Mình yêu lắm tháng tư, tháng của những ngày rét xuân thì đã qua mà nóng hè thì chưa tới. Không gian mát mẻ đến lạ. Nắng thì đã tươi tắn rồi mà gió thì vẫn còn nồm lắm. Muỗi nhiều kinh khủng. Lại nhớ đến những câu thơ của cụ Bảng Mộng mà nhà văn Vũ Bằng trích trong cuốn Thương nhớ Mười Hai của ông:
Tháng tư đầu mùa hạ.
Tiết trời thật oi ả
Tiếng dế kêu thiết tha
Đàn muỗi bay tơi tả
Nỗi ấy tỏ cùng ai.
Tình này buồn cả dạ!


Thành phố bây giờ không còn tiếng dế, nhưng muỗi thì vẫn sinh sôi này nở hàng đàn hàng lũ. Phiền quá. Thằng cu Tí lười mắc màn ngủ, sáng ra khoe nốt muỗi cắn đầy chân khiến mẹ cằn nhằn mãi. Thường là cái gì tốt đẹp thì khó tìm, còn cái gì đáng ghét và phiền phức thì lúc nào cũng ngay ở cạnh, cũng như tiếng dế thiết tha và lũ muỗi bay tơi tả trong thơ cụ Bảng Mộng vậy.
Nhưng giờ mới đầu tháng tư, trời chưa oi ả. Mấy hôm nay, cây gạo trong sân trường đã rụng gần hết. Đàn chào mào không còn sắc đỏ mộc miên cũng kéo nhau bỏ đi đâu không còn thấy bóng dáng một con nào. Chỉ có hai cây gì mình không biết tên trong sân trường bắt đầu ngả vàng, lá xanh điểm lá vàng, trông cứ man mác như nuối tiếc,như níu kéo cái công đã trổ lá suốt những tháng qua vậy.
Cái Lề - thực ra nó tên là Lê Thị Huyền, nó rất ghét bị gọi là Lề - nhắn tin rủ mình đi chơi với nó. Hai đứa ngồi trên cái xe đạp điện mẹ nó vừa sắm cho vượt qua phố Hàng Khay lên Bờ Hồ. Nhiều loa kèn quá. Loa kèn nở nhiều nhất vào tháng tư, được trồng từ những làng hoa ven đô, bây giờ đang tràn về phố trên những xe đạp của các cô hàng hoa trên khắp các con đường Hà Nội. Hoa loa kèn nhanh đến, nhanh đi, vội vàng như sợ người đời níu giữ. Chúng để lại thương nhớ cho người ta vì chỉ đến vào tháng tư trong năm, người ta phải đợi cả năm để được đem chúng về nhà cho thỏa niềm yêu mến.
Mẹ có một cái lọ duy nhất chỉ dành cho koa kèn, cái lọ gốm sành màu xanh, phảng phất hình dáng của lọ hoa trong tranh “Thiếu nữ bên hoa huệ” của họa sĩ Tô Ngọc Vân mà có lần mình được xem trên mạng. Cái Lề bảo mình chụp ảnh cho nó với một xe loa kèn. Nó hỏi mình có chụp không. Mình tạo dáng điệu đà giống cô thiếu nữ trong tranh, tiếc là tóc không đủ dài để tạo thành dòng suối như cô. Con bạn thân bảo mình sến súa. Kệ nó, hôm nay mình thấy tâm trạng hơn mọi ngày. Chắc là tại tháng tư.
Chiều hai đứa về nhà mình, mẹ nấu chè đậu đãi. Mình mang sang mời bà nội một chén, bà cười bảo:
“Tháng tư đong đậu nấu chè
Ăn tết Đoan Ngọ trở về tháng năm”.



Bà nội mình đã già và bị lẫn, nhưng sao vẫn nhớ được một câu cao dao quen thuộc của thời xa xưa. Chắc tại ngày nhỏ mình cứ bắt bà đọc mãi bài ca dao Mười Hai tháng trong những buổi trưa đầu hè khó ngủ, để đến bây giờ bà vẫn đọc nó như một thói quen.
Buổi tối mình ngồi vào Facebook xem lại những bức ảnh cái Lề đăng từ chiều. Những nhành loa kèn cả trong ảnh lẫn trên bàn của mình tỏa màu trắng trong như nụ cười hai đứa. Chợt tim mình rung lên khi có tin nhắn của Nhật Anh: “Ngủ chưa? Tưởng chiều có việc gì không đi học, thì ra đi chơi nhé”. Mình chưa biết trả lời sao thì hắn gửi đường link bài hát “Tháng tư là lời nói dối của em” nghe mà xao xuyến quá.
Đêm vẫn lạnh và có muỗi nhưng mình quyết định mở cửa sổ. Không gian êm ả quá. Và trong trẻo nữa. Mình nhắm mắt lại, vẫn thấy đâu đây hình ảnh loài hoa kiêu kỳ còn có tên là hoa bách hợp. Tháng tư đã đong đầy lắm rồi.
© Cây Thông Vàng – blogradio.vn

Cây Thông Vàng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mãi mãi là một lời nói dối

Mãi mãi là một lời nói dối

Gió vẫn rả rích từng cơn, anh và em rồi sẽ hạnh phúc sau giông bão, chỉ là không cùng nhau mà thôi.

Nợ anh một lời yêu

Nợ anh một lời yêu

Càng yêu anh em càng cảm thấy có lỗi, một tình cảm do chính em làm đạo diễn nhưng rồi cuối cùng lại tự biến mình trở thành diễn viên chính trong chuyện tình đầy đau khổ. Rồi ngày mà em lo sợ nhất cũng đến, anh chính thức tỏ tình với em qua một bức thư đặc biệt trong đêm Giáng Sinh…

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lách vào từng nhà, mỗi ngõ, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp đến rồi.

Đoán mệnh sướng khổ qua hàm răng

Đoán mệnh sướng khổ qua hàm răng

Người có răng khỏe, số lượng nhiều chứng tỏ năng lực tư duy nhạy bén, làm việc hiệu quả, vậy may và phúc khí lớn.

4 kiểu người tuyệt đối không được đắp tội kẻo phúc phận tiêu tan

4 kiểu người tuyệt đối không được đắp tội kẻo phúc phận tiêu tan

Mang ơn tức là mắc nợ mà mắc nợ thì phải trả, nếu không trả được còn quay ngược lại hãm hại như bất hiếu với bố mẹ, bất nghĩa với ân nhân, điều này khiến nợ chồng nợ, nặng nề vô cùng.

Gửi nắng cho anh

Gửi nắng cho anh

Em muốn gửi sợi nắng hòa nỗi nhớ Về bên anh ấm áp trái tim hồng

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Bao năm khát cháy mong chờ Hôm nay đã đến bến bờ vinh quang

Chúng ta là những nhà vô địch!

Chúng ta là những nhà vô địch!

Dạ thưa ngài Park kính yêu Hôm nay ngài đã ra chiêu tuyệt vời

Có ai muốn bán tình yêu không?

Có ai muốn bán tình yêu không?

Những nụ cười của hai người, tôi cũng muốn bán. Nụ cười mỗi khi gặp nhau, nụ cười mỗi khi trêu đùa, tôi sẽ mang để trong chiếc hộp màu hồng. Mong rằng khi người ta mang đi, sẽ giữ cẩn thận.

60 năm chờ đợi, 10 năm hy vọng và 90 phút huy hoàng tại SEA Games 30

60 năm chờ đợi, 10 năm hy vọng và 90 phút huy hoàng tại SEA Games 30

Vinh quang nào mà chẳng phải vượt qua những trở ngại, gập ghềnh. Bước đường để giành vinh quang về cho Tổ quốc nơi U22 Việt Nam cũng không phải là ngoại lệ. Đó là thành quả của những nỗ lực, cố gắng hiện tại, và cả ý chí vượt lên trên những thất bại, vấp ngã từ quá khứ.

back to top