Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tư đã đong đầy lắm rồi

2019-04-01 08:35

Tác giả: Cây Thông Vàng


blogradio.vn - Đêm vẫn lạnh và có muỗi nhưng mình quyết định mở cửa sổ. Không gian êm ả quá. Và trong trẻo nữa. Mình nhắm mắt lại, vẫn thấy đâu đây hình ảnh loài hoa kiêu kỳ còn có tên là hoa bách hợp. Tháng tư đã đong đầy lắm rồi.
***

Tháng tư đã đong đầy lắm rồi
Này là tháng tư...
Nhanh thế, mới hôm nào người ta còn xuýt xoa trong cái rét và cái mưa phùn cuối xuân, buổi sáng sớm đi học đi làm còn co ro trong áo rét, buổi tối sau chén trà thơm ấm nóng còn cuộn tròn trong chăn bông chìm vào giấc ngủ, thì hôm nay, tháng tư đã về. Buổi sáng mình giúp mẹ phơi hết chăn ga ra ngoài nắng rồi dắt cái xe đạp ra chợ chọn ít cành loa kèn. Chị hàng bún quen đã bắt đầu bán bột làm bánh trôi cho ngày Tết hàn thực sắp đến, mình buông một tiếng than với chị: Nhanh chị nhở, mới Tết xong mà...
Mình yêu lắm tháng tư, tháng của những ngày rét xuân thì đã qua mà nóng hè thì chưa tới. Không gian mát mẻ đến lạ. Nắng thì đã tươi tắn rồi mà gió thì vẫn còn nồm lắm. Muỗi nhiều kinh khủng. Lại nhớ đến những câu thơ của cụ Bảng Mộng mà nhà văn Vũ Bằng trích trong cuốn Thương nhớ Mười Hai của ông:
Tháng tư đầu mùa hạ.
Tiết trời thật oi ả
Tiếng dế kêu thiết tha
Đàn muỗi bay tơi tả
Nỗi ấy tỏ cùng ai.
Tình này buồn cả dạ!


Thành phố bây giờ không còn tiếng dế, nhưng muỗi thì vẫn sinh sôi này nở hàng đàn hàng lũ. Phiền quá. Thằng cu Tí lười mắc màn ngủ, sáng ra khoe nốt muỗi cắn đầy chân khiến mẹ cằn nhằn mãi. Thường là cái gì tốt đẹp thì khó tìm, còn cái gì đáng ghét và phiền phức thì lúc nào cũng ngay ở cạnh, cũng như tiếng dế thiết tha và lũ muỗi bay tơi tả trong thơ cụ Bảng Mộng vậy.
Nhưng giờ mới đầu tháng tư, trời chưa oi ả. Mấy hôm nay, cây gạo trong sân trường đã rụng gần hết. Đàn chào mào không còn sắc đỏ mộc miên cũng kéo nhau bỏ đi đâu không còn thấy bóng dáng một con nào. Chỉ có hai cây gì mình không biết tên trong sân trường bắt đầu ngả vàng, lá xanh điểm lá vàng, trông cứ man mác như nuối tiếc,như níu kéo cái công đã trổ lá suốt những tháng qua vậy.
Cái Lề - thực ra nó tên là Lê Thị Huyền, nó rất ghét bị gọi là Lề - nhắn tin rủ mình đi chơi với nó. Hai đứa ngồi trên cái xe đạp điện mẹ nó vừa sắm cho vượt qua phố Hàng Khay lên Bờ Hồ. Nhiều loa kèn quá. Loa kèn nở nhiều nhất vào tháng tư, được trồng từ những làng hoa ven đô, bây giờ đang tràn về phố trên những xe đạp của các cô hàng hoa trên khắp các con đường Hà Nội. Hoa loa kèn nhanh đến, nhanh đi, vội vàng như sợ người đời níu giữ. Chúng để lại thương nhớ cho người ta vì chỉ đến vào tháng tư trong năm, người ta phải đợi cả năm để được đem chúng về nhà cho thỏa niềm yêu mến.
Mẹ có một cái lọ duy nhất chỉ dành cho koa kèn, cái lọ gốm sành màu xanh, phảng phất hình dáng của lọ hoa trong tranh “Thiếu nữ bên hoa huệ” của họa sĩ Tô Ngọc Vân mà có lần mình được xem trên mạng. Cái Lề bảo mình chụp ảnh cho nó với một xe loa kèn. Nó hỏi mình có chụp không. Mình tạo dáng điệu đà giống cô thiếu nữ trong tranh, tiếc là tóc không đủ dài để tạo thành dòng suối như cô. Con bạn thân bảo mình sến súa. Kệ nó, hôm nay mình thấy tâm trạng hơn mọi ngày. Chắc là tại tháng tư.
Chiều hai đứa về nhà mình, mẹ nấu chè đậu đãi. Mình mang sang mời bà nội một chén, bà cười bảo:
“Tháng tư đong đậu nấu chè
Ăn tết Đoan Ngọ trở về tháng năm”.



Bà nội mình đã già và bị lẫn, nhưng sao vẫn nhớ được một câu cao dao quen thuộc của thời xa xưa. Chắc tại ngày nhỏ mình cứ bắt bà đọc mãi bài ca dao Mười Hai tháng trong những buổi trưa đầu hè khó ngủ, để đến bây giờ bà vẫn đọc nó như một thói quen.
Buổi tối mình ngồi vào Facebook xem lại những bức ảnh cái Lề đăng từ chiều. Những nhành loa kèn cả trong ảnh lẫn trên bàn của mình tỏa màu trắng trong như nụ cười hai đứa. Chợt tim mình rung lên khi có tin nhắn của Nhật Anh: “Ngủ chưa? Tưởng chiều có việc gì không đi học, thì ra đi chơi nhé”. Mình chưa biết trả lời sao thì hắn gửi đường link bài hát “Tháng tư là lời nói dối của em” nghe mà xao xuyến quá.
Đêm vẫn lạnh và có muỗi nhưng mình quyết định mở cửa sổ. Không gian êm ả quá. Và trong trẻo nữa. Mình nhắm mắt lại, vẫn thấy đâu đây hình ảnh loài hoa kiêu kỳ còn có tên là hoa bách hợp. Tháng tư đã đong đầy lắm rồi.
© Cây Thông Vàng – blogradio.vn

Cây Thông Vàng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top