Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xa quê

2013-10-04 08:14

Tác giả:


Khi xa quê, ta mới thấy hai tiếng quê hương khác xa những gì với đầu óc bướng bỉnh vừa non nớt của tuổi thơ và cả đôi chân cứ quanh quẫn mãi một chỗ khiến hai chữ quê hương ấy là cái gì xa xôi, không cho ta nhiều cảm xúc.

***

Đi xa mới thấy nhớ quê, thèm được ăn món của quê mình, thèm được nghe giọng nói quê. Và thấy nhớ tiếng chó sủa trong đêm, tiếng ếch nhái ngoài đồng, tiếng gà gáy canh ba…Ở quê là vậy, không ồn ào náo nhiệt nhưng cũng đủ sức hối hả, tuy tĩnh lặng nhưng không hiu quạnh.

Xa quê, thấy nhớ những cánh diều tuổi thơ, nhớ những ngày đầu trần chân đất lăn lộn ngoài đồng, những buổi chăn trâu, bò cùng bạn bè. Nhớ màu xanh cánh đồng, màu tím hoa lục bình. Nhớ những gì bình dị, mộc mạc nhất nơi quê nhà.

quê hương, tuổi thơ

Tuy được thưởng thức những món ăn lạ, đặc sản của nhiều địa phương nhưng sao vẫn nhớ cái vị cay thơm nồng của hạt tiêu Tiên Phước, nhớ tô mì Quảng Bà, mẹ vẫn thường làm trong những dịp đặc biệt. Nhớ chén bánh bèo nhân đậu phộng ăn vội trong những ngày mùa và những cái bánh xèo tôm thịt, lá nén làm ấm lòng ngày động lạnh giá. Rồi những chiều hè ghé qua đồng ngắt vội ngọn rau lang xanh non mướt về luộc chấm mắm cái, thế mà bữa cơm tối trở nên ngon lạ thường, đôi lúc nồi cơm hết sạch. Nhớ chén canh hến rau muống làm dịu mát những trưa hè nóng nực. Đặc biệt, không thể quên những cọng rau muống được ngắt dưới ao về quấn bánh tráng với cá nục thật tuyệt.

Những món ăn mộc mạc, đơn giản, đôi lúc là sự khó khăn, khốn khổ của người dân quê . Nhưng giờ đây, tất cả những món đó dường như trở thành xa xỉ với người xa quê. Xa xỉ không phải về mặt kinh tế mà xa xỉ về khoảng cách. Dù đâu đó, ta vẫn có thể tìm thấy và thưởng thức món mì Quảng, bánh bèo… nơi xứ người nhưng không sao bằng quê ta. Có lẽ thiếu đi cái tình quê, cái đậm đà của hương đất nơi quê nhà.

Xa quê, mới thấy tình đồng hương thật quý biết bao. Đâu đó vô tình nghe thoáng qua cái giọng xứ Quảng Nam trong chợ đông người là vui lắm, là quý lắm  và dõi mắt theo để tìm người vừa thốt ra giọng quê ta đó, dù không quen biết nhưng ta như tìm được người quen, lòng ta như được sưởi ấm. Chỉ cần được nghe cái giọng mà mọi người cho rằng vừa thô, cứng vừa chua chát ta như sống lại những gì mộc mạc, thân quen  nơi quê nhà. Nơi đất khách quê người, chỉ cần nghe giọng Quảng là như đã quen nhau rồi. Người Quảng gặp nhau họ nói chuyện với nhau bằng cái giọng Quảng ấy rôm rả một không gian mà có thể nhiều nguời chẳng hiểu họ nói gì. Chính cái giọng Quảng vừa thô cứng ấy đã làm nên đặc trưng mà người Quảng Nam không lẫn vào đâu được.

Khi xa quê, ta mới thấy hai tiếng quê hương khác xa những gì với đầu óc bướng bỉnh vừa non nớt của tuổi thơ và cả đôi chân cứ quanh quẫn mãi một chỗ khiến hai chữ quê hương ấy là cái gì xa xôi, không cho ta nhiều cảm xúc. Quê hương là:

                                     “Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở

                                     Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn!”

•    Gửi từ Huỳnh Phan <huynhphanlyna@>



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top