Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì sao bạn nhất quyết bám trụ hội F.A?

2016-07-09 01:30

Tác giả:


Đây chính là list lý do cho lũ ế ngụy biện đó các bạn ạ. Không tin cứ vào đọc rồi kiểm chứng xem nhé!

***

1. Tôi vẫn luôn cho rằng tôi còn rất trẻ. Tôi chỉ là một đứa con nít thôi mà. Yêu đương là chuyện của người lớn: vô-cùng-phức-tạp. Trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ mình mãi mãi tuổi 16. Còn tuổi 16 lần thứ mấy thì tôi cũng không nhớ nữa.

2. Ghét nhất cái bọn có người yêu, suốt ngày phải lo lắng xem đối phương có còn yêu mình hay không. Còn yêu thì yêu nhiều hơn hay ít đi? Tại sao lại không trả lời tin nhắn? Tại sao cuối tuần lại đột nhiên bận rộn? 1001 câu hỏi tại sao, tôi nghĩ mình sẽ bị nhũn não mất…

3. Tôi sẽ không dại khờ thêm một lần nào nữa đâu. Chỉ mới thử một lần mà tôi đã phải xách dép chạy nhanh gọn lẹ rồi, tại sao lại phải cố thử thêm một lần nữa? Theo tôi nghĩ, cứ biết yêu thương bản thân mình trước đã, chưa làm được thì chưa nên nghĩ tới chuyện yêu thêm một ai khác.

4. Tôi đã có quá nhiều ưu điểm rồi, phải có ít nhất một nhược điểm là "ế" thì mới không bị xã hội loài người ghen tị. Vậy đó, tôi cũng đâu có muốn trở thành người quá hoàn hảo!

Vì sao bạn nhất quyết bám trụ hội F.A?

5. Tôi không thích ra ngoài chỗ đông người, một tuần chỉ gội đầu duy nhất một lần, ăn uống có phần hơi vô tội vạ, cũng hay nói mấy chuyện tục tĩu ba láp ba xàm. Theo tôi nghĩ thì chẳng có ai chịu đựng nổi tôi đâu. Mà hiện tại thì tôi cũng chưa hề có ý định phải thay đổi.

6. Lí do của tôi có lẽ là đơn giản nhất: Ế không phải đang là xu thế hay sao? Theo tôi, chưa tìm được người phù hợp thì cứ chịu khó ế ẩm đi, cho hợp mốt!

7. Mấy người tưởng yêu đương sung sướng lắm hả? Tôi đã chứng kiến đám bạn tôi khóc lóc nỉ non chỉ vì người yêu không nhớ ngày kỉ niệm lần đầu gặp mặt, lần đầu nắm tay, lần đầu được kiss… Bộ nhớ của tôi thật sự không được tốt, cho nên tôi cứ tránh xa ra đã.

8. Không phải bây giờ rộ lên cái phong trào thả thính và đánh bắt cá xa bờ bằng lưới công nghiệp hay sao? Tôi lại là đứa có tâm hồn mong manh dễ vỡ, tôi thấy sợ bị ăn quả lừa… cho nên tôi không dám mở lòng với bất cứ ai.

9. Nghĩ tới chuyện phải cãi nhau với ai đó, tranh giành remote tivi với ai đó, thảo luận xem đi đâu ăn gì (và rất có thể sẽ lại dẫn đến cãi nhau)… khiến tôi thấy ở một mình vẫn cứ bình yên hơn. Tôi chưa sẵn sàng để chia sẻ cuộc sống của mình với một người lạ.

10. Là vì tôi chỉ thích yêu đơn phương thôi. Chính xác thì tôi có yêu một người, nhưng người đó sẽ chẳng bao giờ thích tôi. Cho nên, tôi thà F.A còn hơn là phải rũ bỏ tình cảm đơn phương ấy. Chẳng nhiều nhặn gì, mới có 4 năm, nhưng tôi cũng không muốn làm đau lòng một ai đó khác.

Vì sao bạn nhất quyết bám trụ hội F.A?

11. Bố mẹ tôi đều nhất trí cho rằng tôi chưa cần phải vội. Vì bố mẹ còn đủ khả năng nuôi tôi lâu thêm nữa. Nếu tôi mà có người yêu, chắc gì người đó đã đối xử tốt với tôi? Tôi cũng chỉ vì cảm động với tình cảm trời bể ấy cho nên mới chưa nghĩ tới chuyện tìm người yêu mà thôi…

12. Bạn có biết cảm giác trong lòng đã sớm có cho mình một hình mẫu lí tưởng, nhưng tìm mãi vẫn không ra không? Tôi chính là như thế. Gặp gỡ bất cứ ai đều vẫn cảm thấy không vừa lòng. Thế thì làm sao mà yêu được?

13. Sao chưa có ai nhắc đến cái lý do muôn thuở là BẬN nhỉ? Thật, tôi chỉ biết đến công việc, sáng đến công ti rồi chiến đấu miệt mài với bài vở, tối muộn mới trở về nhà. Tôi nghĩ, đến thời gian để thở tôi còn không có, có nhất thiết phải đi hẹn hò không?

14. Tôi nghĩ chắc là tôi đã quên mất cảm giác yêu rồi. Đã lâu lắm rồi tôi không biết cảm giác yêu sâu đậm một người là như thế nào. Và cứ thế, tôi lại ngại để bắt đầu…

15. Đến một ngưỡng tuổi nào đó bạn sẽ thấy, yêu sai người chính là lao đầu vào bế tắc. Khổ sở vô cùng, mệt tim vô cùng. Cho nên, trước khi tìm được đúng người, tôi không muốn mình phải yêu sai một ai đó.

Theo Yan

Có thể bạn quan tâm: Video đang được xem nhiều nhất


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top