Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì luôn có ngoại lệ

2009-02-06 16:11

Tác giả:


(Blog Việt) - Tự nghĩ mà xem, thường thì cuộc sống luôn có nhiều con đường để đi nhưng tóm gọn lại thì có hai con đường chính. Con đường ít rủi ro, dễ cầm nắm hoặc là con đường đầy gập gềnh, chông gai và khó đi. Kết quả rõ ràng phản ánh con đường đi...Kết quả thế nào chắc ai cũng biết. Điều này không mới...

Tại sao hầu hết người ta chọn con đường nhiều người đi, vì "Thường là như thế" và vì đã thường lệ như thế nên bạn chỉ việc nhắm mắt mà theo, khỏi cần phải suy nghĩ, như nó vốn đã an bài đã là một định mệnh vậy.

Nếu cứ xuôi theo định mệnh, chán phèo! Lẫn lộn trong một mớ hỗn độn những con người giống hệt nhau, thiếu cá tính, mất sự đặc biệt và chẳng thể nổi lên cao hơn centimet nào so với những đối thủ khác. Và cứ đi theo cái "Thường là như thế", vô tình bạn đã tự đâm đầu theo một con đường khó khăn, chứ không phải là dễ dàng nữa, bởi đơn giản theo con đường này có quá nhiều đối thủ cạnh tranh. Và bạn chỉ như là một sản phẩm đồng nhất. Trong Marketing, những sản phẩm loại này có thể như là những gói muối, chẳng mấy khi người ta mua muối mà quan tâm tới thương hiệu, tới sự khác biệt giữa các gói muối, và sự bắt chước để có được một gói muối giống hệt đối thủ là quá dễ dàng. Và khi bạn theo con đường "Thường là như thế" thì bạn cũng đã như là một gói muối thêm chút Iốt trong vô số những gói muối khác vậy.

Nghĩ mà xem, cái gì cũng luôn luôn có ngoại lệ
Cứ tin đi, cộng đồng nào cũng luôn có người vượt trội

Và vì luôn có ngoại lệ, nên không có gì là an bài cả. Và tại sao ta lại không trở thành ngoại lệ trong cộng đồng đó, giữa một mớ hỗn độn nhiều màu sắc của cuộc sống bạn bất ngờ nổi lên với một màu đặc biệt, đặc biệt hơn bất kỳ một màu sắc khác. Thêm nữa, màu sắc của bạn được tô điểm thêm chút viền hoa, thêm một chút ánh kim lấp lánh, một chút sơn bóng nhẹ cho bắt mắt...
                                                                   Hình ảnh: Deviantart - Sokyu

Cũng có những ngoại lệ lạ thường, giữa đống màu sắc bạn lại không màu, nhợt nhạt như sau cơn mưa, bủng beo như sau trận bão, vượt trội nhưng không quá khác biệt. Đừng cá biệt...bạn thay vì được lựa chọn sẽ sớm bị đào thải.

Cũng đừng quá bóng bẩy một cách không cần thiết, màu sắc lòe loẹt đôi chỗ dư thừa. Không bị loại vì sự nhợt nhạt nhưng cũng có thể bị loại vì sự quá cỡ của màu sắc.

Và vì luôn có ngoại lệ, thế nên hãy luôn cố gắng. Tham khảo quá khứ cho vui chứ không vì quá khứ làm ta chùn bước. Không phải vì chưa có tiền lệ nên ta bỏ qua cơ hội thử sức mình. Ta sẽ tạo ra cho mình tiền lệ!

Và vì luôn có ngoại lệ, nên bài viết này cũng không theo một tiền lệ nào trước.

Và nguời đọc bài viết này cũng nên suy nghĩ theo một hướng lạ, đặc biệt và suy ngẫm nó theo nhiều cách, có những cách nghĩ ngoại lệ, chưa ai nghĩ tới...

Và vì luôn có ngoại lệ, nên... Nhẫn - Tâm đã viết bài viết này!

 
Gửi từ Blog Nhẫn – Tâm: Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!
 

Ho ten: linhlantrang_9x
Dia chi: Thái Bình
Noi dung: Có 1 nhà nổi tiếng đã từng nói :" trên đời này làm gì có con đường nào , người ta đi nhiều rồi thành đường thôi" Câu nói này áp dụng vào bài của bạn mới thấy hiểu hết đc ý nghĩa của nó. Cảm ơn bài viết của bạn

Ho ten: Do Trang
Dia chi: Hai Duong
Email: huongtoimattroi_ts@yahoo.com
Tieu de: Ngoai le
Noi dung: Minh thuong hay doc blogviet nhat ,nhieu lan cung gap duoc nhung bai tam dac lam .Nhung thuong vi the nay hay the kia ma chua lan nao fan hoi duoc .Vi luon co ngoai le nen hom nay la ngoai le ...hii ,CAM ON ANH - thanh tam ! (la ngoai le day hiiiiiiiiiii)

Ho ten: Thuỷ Nguyên
Dia chi: Hải Phòng
Email: huyentrang2883@yahoo.com
Tieu de: Đồng điệu
Noi dung: "Và vì luôn có ngoại lệ, thế nên hãy luôn cố gắng. Tham khảo quá khứ cho vui chứ không vì quá khứ làm ta chùn bước. Không phải vì chưa có tiền lệ nên ta bỏ qua cơ hội thử sức mình. Ta sẽ tạo ra cho mình tiền lệ!" Tôi rất thích đoạn viết đó của tác giả. Không mới mẻ nhưng tôi thấy trong đó giọng điệu của một người có thể hành động chứa không chỉ viết suông. Tôi cũng rất ấn tượng với tên của tác giả. Rất mạnh mẽ... Chúc bạn thành công!

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top