Về với quê nhà
2018-04-20 01:10
Tác giả:

Hơn 10 năm ở Sài Gòn, mỗi năm tôi chỉ về quê được một dịp, thành ra năm nào về bất thường là tôi nhớ ngay. Dạo đó tôi có việc về Huế, nên nhân tiện tôi tranh thủ ra Quảng Bình thăm nhà luôn. Thời gian ít ỏi, tôi đến bến xe từ sớm để bắt chuyến gần nhất nhưng khi lên xe chỉ còn một chỗ trống duy nhất. Xe càng chạy trời càng chập choạng tối, hai bên đường cảnh vật nhá nhem, im lìm, có phần tiêu điều, xác xơ, lâu lâu mới le lói lên một vài ánh đèn của những nhà ở ven quốc lộ. Tôi cảm giác như không phải tôi chỉ đang ngược đường về nhà, mà tôi đang ngược cả thời gian về với cái năm mười mấy tuổi lúc tôi ra đi. Cảnh vật vẫn vậy, vẫn âm thanh màu sắc đó gợi nhắc cho tôi những chuyện ngày xưa.
Năm 2005, lúc mới vào Sài Gòn, mỗi khi ai hỏi tôi quê ở đâu, tôi trả lời “Quảng Bình” là y như rằng rất ít người biết. Tôi nhớ hiếm hoi có người biết thì lại kể ngược cho tôi câu chuyện rằng: hơn 20 năm trước, chú đi công tác gặp mùa hạn, ghé nhà dân xin nước, dân cho, nhưng khi chú định lấy nước rửa chân thì dân nói: “Uống thì được, rửa chân thì không”. Hèn gì người ta nói: “Quảng Bình là đất ô châu, ai đi đến đó quãy bầu về không”. Nói vậy rồi chú cười, tôi cũng cười nhưng tôi cười cho cái sự dễ thương của dân quê tôi. Mùa hạn miền Trung vốn có tiếng là khắc nghiệt, ngày mai họ không biết có còn nước để uống không nhưng hôm nay vẫn nhường những giọt nước ít ỏi cho khách. Chính nhờ cái đất “Ô châu” nghèo nàn ấy mà chúng tôi “quãy” vào hành trang cho mình biết bao nhiêu sự cảm thông, chịu đựng và luôn vươn lên trong mọi hoàn cảnh.
Vẩn vơ, tôi nghĩ đến mình bằng những vòng xe bất tận cho hết quãng đường gần 180km dù biết rõ rằng kỉ niệm cũ vẫn nằm yên một góc, còn thời gian sẽ mãi mãi không về. Vốn sinh ra ở một tỉnh nghèo, ba mẹ tôi lại là nông dân thứ thiệt nên đôi khi mảnh đất nơi chôn rau cắt rốn là mảnh đất mỗi lần nhớ đến lại thấy ngậm ngùi. Là miền đất nhớ chỉ biết thương, chứ không thể là miền đất hứa cho cái thứ gọi là tương lai… Chị em chúng tôi như những con chim non gắng bay về phương Nam tránh bão, tránh bão nghèo, bão nắng, bão mưa... Tránh bão nào không biết, chỉ biết mỗi lần nghe tin không tốt về quê hương, gia đình, bằng hữu…lại thấy như bão nó dội thẳng vào lòng mình, cảm giác nặng nề, ngổn ngang, bừa bộn và chạm đáy. Mỗi lần như vậy, chị em tôi hay tự nhủ rằng: “Thôi thì, ở đâu nuôi sống được mình ở đó là quê hương” , nhưng sâu thẳm tâm hồn chúng tôi khát tiếng ầu ơ thuở bé giữa trưa hè đầy gió lào khô hanh của mẹ, da diết nhớ mùi lúa non ngào ngạt khi chạy theo cha ra cánh đồng xanh ngát, khao khát đầu trần chân đất lang thang giữa đồi chè đầy nắng. Và nhớ nhung lắm những lần chị em lục lọi khắp vườn rồi reo lên trong veo như thuở lên mười: “Mít rụng rồi mạ ơi!”… Xe dừng trả dần khách rồi lăn bánh, bỗng nhiên tôi phát hiện ra chị chưa có ở trên xe, nãy tài xế hỏi điểm dừng tôi có nghe thấy thì rõ ràng chưa tới nhà chị. Bất giác tôi la lên:
- Chưa đủ người chú ơi!
Trời đã tối, ai cũng nôn nóng muốn về nhà nên tài xế xẵng giọng hỏi:
- Ai? Đi đâu rồi?
Tôi đang bối rối không biết trả lời sao trong khi xe thì cứ dần dần lăn bánh, tôi sợ người người phụ nữ kia lỡ xe giờ này thì khổ. Bỗng nhiên từ đằng sau có tiếng người vừa chạy hớt hả vừa gọi xe dừng lại. Người phụ nữ leo lên được xe, ngồi xuống thở hổn hển. Tài xế nhăn nhó:
- Nhà ở đâu đây mà xuống? Hả?
Người phụ nữ nọ tần ngần, nói lí nhí trong hơi thở gấp gáp:
- Mua cho thằng cu chai nước ngọt...
Nói xong chị nhét chai nước vào túi, ôm trước bụng, mắt nhắm nghiền và xiêu vẹo dựa đầu vào cửa sổ. Vậy đó, người mẹ có thể hững hờ với bản thân mình nhưng không bao giờ hững hờ với những ước muốn của con cái, dù là những ước muốn nhỏ nhoi, bất kể là gì, chỉ cần mẹ có thể làm được, mẹ không bao giờ từ chối. Bỗng nhiên tôi thấy nghẹn ngào, tôi nhớ lại tuổi thơ mình, những món đồ mỗi lần mẹ đi xa về, biết đâu nó cũng từ hoàn cảnh như thế mà ra? Những người mẹ cứ vậy đứng lên chống đỡ mọi giông bão cuộc đời để con thơ có được điều tốt đẹp nhất. Mải miết lội ngược dòng số phận, bươn chải, hy sinh trong âm thầm đến nỗi một ngày nhìn lại, không thể nhớ được rằng mình đã từng có một thời tuổi trẻ như thế!

Quê hương và mẹ là những điều bình dị chân thật như vậy, xuôi ngược dòng đời thế nào đi nữa, tâm hồn có hoen ố đi bao nhiêu phần thì cũng không gì có thể thay đổi được tình cảm thiêng liêng ấy. Người phụ nữ kia sẽ về nhà, bữa cơm của “thằng cu” nấu có thể chẳng có gì để ăn, có thể sống, có thể cháy nhưng chắc chắn bữa ăn sẽ có tiếng cười. Vì tôi biết chắc người phụ nữ ấy sẽ nén bệnh tật, nén lo lắng, để cho con vừa uống nước ngọt vừa cười, vì mẹ tôi hồi xưa cũng thế, mọi người mẹ đều hy sinh như thế… Tiếng cười trong những hoàn cảnh khó khăn mà mọi người dành cho nhau là tiếng cười vô giá, có tiếng lòng mẹ… là không biết đến bao giờ những người con mới hiểu hết được thôi!
Người ta thường nói:
“Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp
Quê nhà một góc nhớ mênh mông”
Cái mênh mông ấy khiến đầu tôi trống rỗng, ngồi trên xe tôi chẳng thể nhớ được cách đây mấy tiếng đồng hồ tôi là ai, làm gì… Ấy vậy mà lại nhớ rất rõ hơn 10 năm trước tôi ở đâu, tôi mơ ước điều chi. Quê hương đã đùm bọc sản sinh ra con cá mớ rau, cho ba mẹ tôi nuôi chúng tôi thành người. Giờ đây khi thời gian vất vả đã qua đi, chúng tôi mang ơn cha mẹ vạn kiếp thì cũng mang ơn quê hương vạn lần. Có thể trời rất tối, có thể đời không tươi sáng gì…nhưng người ta vẫn tìm về được với quê hương, với căn nhà nhỏ có ba mẹ bên mâm cơm gừng cay muối mặn chờ đợi. Tôi có thể, bạn thì sao?
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.







