Phát thanh xúc cảm của bạn !

Về với dã quỳ

2013-12-03 08:52

Tác giả:


Café Blog - Tôi hít căng lồng ngực hương cao nguyên đã bao năm tôi mới có dịp quay về. Tôi nhận ra trong gió thoảng mùi ngai ngái đăng đắng của dã quỳ. Chưa nhìn thấy hoa mà hương đã phả vào trong gió trãi khắp phố núi, lùa vào nỗi nhớ của tôi bao năm cất kỹ.

***
Tôi trở lại Lâm Đồng vào khoảng đầu tháng 11. Bước xuống xe, tôi trở về với phố núi cùng với cái rét mướt của chiều tàn cuối đông. Hất ngược balo qua lưng tôi hít căng lồng ngực hương cao nguyên đã bao năm tôi mới có dịp quay về. Tôi nhận ra trong gió thoảng mùi ngai ngái đăng đắng của dã quỳ. Chưa nhìn thấy hoa mà hương đã phả vào trong gió trãi khắp phố núi, lùa vào nỗi nhớ của tôi bao năm cất kỹ. Men theo lối mòn cũ đưa tôi về chốn xưa. Chân khẽ đạp lên vạt cỏ, tôi lắng nghe tiếng chuông nhà thờ ngân vang, tôi lặng đi giây lát rồi dừng lại.


dã quỳ

Nhà thờ Thượng Thanh, mỗi sớm, mỗi chiều tiếng chuông như nhịp thở hiền hoà. Nhà thờ vẫn không có gì thay đổi. Vẫn tường cũ rêu phong, mái cong cong cổ kính, những cây tùng, cây si đang nhú những mầm non tơ, nụ xinh xinh ken dầy hơn cả lá, vườn sầu riêng xen với vườn trà đang xanh ngát một màu. Tôi đi ngang nhà cũ, ngôi nhà gỗ cách đây hơn 10 năm của mẹ con tôi. Tôi đứng nép bên dậu thưa đưa mắt tìm căn nhà nhỏ bé. Không còn vết tích. Sống mũi cay cay, tôi như nhìn thấy hình ảnh quanh lạ quá. Cảm thấy hơi ấm của tôi quấn quýt bên chị em tôi mỗi khi trời trở lạnh hay vào những đêm giông gió.

Gặp bạn cũ, coffee thầm thì kể bao nhiêu là chuyện. Chuyện nhà cũ, chuyện đồi dã quỳ, chuyện đất đai…Quả đồi phía sau nhà tôi gọi là đồi dã quỳ. Mỗi độ xuân sang dã quỳ vàng rực như nắng. Mỗi sớm tinh sương tôi hay chạy vù ra ngõ nhìn sương long lanh đọng trên cánh hoa ngoài dậu thưa. Hoa mọc hoang dại trên khắp cao nguyên nhưng có lẽ ở Lâm Đồng mọc nhiều nhất.

Dã quỳ là hoa dại những vô cùng kiêu hãnh. Hoa không hướng theo ánh nắng mặt trời như hướng dương mà dịu dàng nghiêng mình theo gió đưa. Tôi xem dã quỳ là chiếc đồng hồ riêng mình. Ngày được bắt đầu từ lúc mặt trời nhô lên từ ngọn đồi dã quỳ và kết thúc sau khi mặt trời trốn sau đồi. Tháng năm cũng được tính bằng mùa dã quỳ. Khi cuối đông, xuân chớm sang là dã quỳ vàng lối đi…là năm hết, Tết đến.

dã quỳ

Tôi khoát nước rửa mặt bằng nước nơi khe suối, thấy tôi trong ánh nước nhìn tôi nhoẻn miệng cười. Chân trần, tôi lên đồi dã quỳ…Nâng một cành hoa dại, tôi thấy trong làn sương mỏng cả tôi và dã quỳ trở nên mong manh vô cùng. Chỉ khác dã quỳ dù sớm mai hay trưa nắng gắt hoặc chiều lạnh tái tê dã quỳ vẫn vàng rực, tinh khôi, e ấp mang sức sống mãnh liệt. Còn tôi, tôi yếu mềm hơn dã quỳ, uỷ mị hơn dã quỳ.

Sáng hôm sau, tôi lên xe và quay lại thành phố ồn ào đó.Từ trên đồi cao tôi nhìn xuống thung lũng trãi dài hút mắt ở cái ngọn đèo đó, căn nhà nhỏ chẳng đủ che mưa che nắng bốn mùa mà rộn rã tiếng cười của đám trẻ người đi chặt nứa hái măng. Tôi tự hỏi “Khi nào mình quay lại cái ngày xưa đó nhỉ?" Cười nhạt, Từ trong sâu thẳm tôi nghĩ "Chẳng biết được tôi. Tôi như bèo trôi biết đâu mà dừng”.

Cúi hôn dã quỳ, tôi thì thầm: “Mình về…nhớ dã quỳ lắm, dã quỳ ơi!”

•    Gửi từ Thế Khoa Nguyễn <pherokhoanguyen1983@>

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top