Phát thanh xúc cảm của bạn !

U23 Việt Nam, hào quang không thuộc về riêng ai mà nằm ở ngôi sao trên ngực áo

2018-01-29 14:10

Tác giả:


blogradio.vn - Ai nhìn và bảo Văn Đức tội thì chắc hẳn người đó coi trọng sự nổi tiếng. Chứ mình thì thấy được như Văn Đức là quá tuyệt rồi, còn gì tuyệt hơn nếu trở về và được ôm mẹ cơ chứ.

***

Mình thấy mọi người nên bớt tỏ ra xót xa cho mấy cầu thủ không chiếm được spotlight. Vì đấy là điều tất yếu của môn bóng đá. Cả thế giới biết đến Messi và Ronaldo, mấy ai biết đến những những người chuyền bóng cho họ ghi bàn, những hậu vệ bảo vệ tỉ số cho họ là ai nếu bạn không thực sự là người hâm mộ bóng đá theo kiểu xem hàng tuần.



Hình ảnh Văn Đức đứng lặng lẽ một góc ôm mẹ khiến nhiều người thấy xót xa.

Đối với U23 cũng vậy thôi, chúng ta dành hết lời cho những điểm sáng nhất không có nghĩa chúng ta quên những người hùng thầm lặng khác. Những Văn Đức, Xuân Mạnh không cần ánh hào quang toả sáng. Không có đội bóng nào nhận được hết 11 ánh hào quang. Chỉ có vài cầu thủ nhận điều đó. Và tất nhiên họ cũng chính là người chịu áp lực nhất trước dư luận, trước thói đời dễ thay đổi giữa yêu và ghét.

Còn những người đứng lùi một chút, họ luôn có gia đình và bạn bè, vậy là đủ. Không phải cứ có hào quang là hay, không phải ai cũng thèm muốn cái hào nhoáng do người hâm mộ mang đến. Người hâm mộ hôm trước tung hô hôm sau đẩy xuống bùn đen là thường tình.

Tình yêu của họ lớn và là động lực lớn, nhưng nó không bao giờ bền vững, và cũng không bao giờ là thứ mà các vận động viên nên thèm muốn. Mà trước hết hãy chơi bóng vì bản thân mình, vì gia đình mình, rồi sau đó là vì Tổ quốc của mình.



Tuyển U23 chỉ có một ngôi sao duy nhất, đó là ngôi sao nằm trên ngực áo họ.

Ống kính chĩa càng nhiều về phía Tiến Dũng, Quang Hải thì chính là các cầu thủ này đang gánh vác giúp người khác tất cả những thị phi của người đời. Còn Văn Đức, Xuân Mạnh may mắn hơn, họ đứng sau, họ quan sát, họ được ôm gia đình ngay đầu tiên, họ về với cuộc sống bình thường nhanh nhất và bình yên nhất. Nên đôi khi chính họ mới là người sướng nhất.

Cái hào quang mà máy ảnh, máy quay mang lại, thực sự tốt nhất là không nên có thì hơn. Chỉ cần các em biết rằng, dù có thể không phải ai cũng nhớ đến tên các em, nhưng nói như đội trưởng Xuân Trường:

“Tập thể U23 này chỉ có một ngôi sao nằm trên ngực áo của mình thôi.”

Các em chỉ cần biết và ghi nhớ các em chính là một phần của thế hệ này, của đội tuyển này, mình mong, các em đã thấy điều đó đã đủ vinh quang hơn bất kì ánh flash chói mắt nào. Chúng tôi nhớ đến U23 Việt Nam đã chiến đấu hết mình trên tuyết. Mãi mãi không bao giờ quên. Điều đó là chắc chắn.



Người Việt Nam không bao giờ quên các em đã chiến đấu ngoan cường trên tuyết như thế nào.

Ai nhìn và bảo Văn Đức tội thì chắc hẳn người đó coi trọng sự nổi tiếng. Chứ mình thì thấy được như Văn Đức là quá tuyệt rồi, còn gì tuyệt hơn nếu trở về và được ôm mẹ cơ chứ. Miễn là mình được hưởng đúng công sức mình đã đóng góp là được.

Mình rất hy vọng, Tiến Dũng, Quang Hải... giữ được bản thân trước cơn sóng phù phiếm của cuộc đời sẽ bám riết lấy em kể từ khi em bước xuống sân bay. Phải bản lĩnh lắm đấy, chứ không thì em sẽ bị nuốt chửng không thương tiếc đâu. Đừng để vinh quanh chỉ đến một lần, khi các em còn quá trẻ.

© Nguyễn Tuấn – blogradio.vn

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả.

Ảnh: Tổng hợp

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

back to top