Tuổi thơ, ai cũng nhớ mà sao chưa trở về?
2015-11-17 04:40
Tác giả:
Tuổi thơ của tôi là những ngày sống nơi quê ngoại, đồng thời cũng là quê nội. Bên một con sông hiền hòa vào mùa nắng, giận dữ vào mùa mưa. Dưới mái nhà lợp tranh, vách nứa là cuộc sống nông thôn, giản dị đến không ngờ. Khi chưa đến tuổi đi học, hàng ngày tôi được mẹ dắt theo ra chợ bán rau, bán khoai là những thứ được trồng trong vườn. Tôi chưa đủ cao để chạm tay vào những trái mướp dài gần một thước, nhưng lại thích thú vuốt ve những trái bầu to như em bé bò trên mặt đất. Bán hàng xong, tôi lại ngồi vào quang gánh cho mẹ đưa về. Tôi lắc lư theo bước chân mẹ. Lớn lên một chút, tôi được theo ba đánh cá ven sông. Những mẻ lưới kéo lên đầy cá giãy đành đạch, thích vô cùng.
Tuổi thơ của tôi là được ăn những món nghèo nhưng người giàu chưa chắc có để thưởng thức. Khi mùa mưa đến, mẹ đổ bánh căn, bánh xèo ăn thay cơm. Những chiếc bánh vàng ươm màu nghệ, có nhân tôm đồng tươi hoặc mực ,cá cơm miền duyên hải thơm phức, cuộn trong những lá rau cải non, rau thơm tự trồng chấm vào bát nước mắm có ớt, tỏi băm nhuyễn nổi lên. Ăn vào khói vẫn bốc lên trong miệng, nóng bừng cả người trong khi ngoài trời thì mưa se lạnh. Những niêu rạm lót rau răm kho cay, ngọt ăn cùng khế chua xắt mỏng, tôi ăn không biết no ! Mùa hè có ổi , có xoài đeo nặng trĩu trên cành tôi tha hồ ăn...

Tuổi thơ của tôi là mái trường tiểu học nhỏ bé dưới chân đồi sim. Ngôi trường chỉ có năm phòng học cho năm lớp, không có cổng trường ngoài một cái sân cát rộng nằm phía trước. Ở đây, tôi quen Lài. Cô bé da đen giòn , miệng cười tươi như bông súng, bông sen trong ao mùa Hạ. Lài là người mà tôi và thằng Tý tranh giành. Nó ỷ thế to cao hơn tôi một cái đầu nên cấm tôi quen Lài. Nhưng vì "người ấy" nên tôi chẳng sợ . Mấy lần tôi và nó rủ nhau lên đồi sim đánh nhau u đầu, mẻ trán. Thế rồi, một ngày Lài và mẹ theo ba bạn ấy đi thành phố sinh sống, để lại hai đứa bé nhìn theo chuyến xe buổi sớm có một gương mặt xinh đưa tay vẫy chào. Đấy là lần đầu tôi biết khóc vì một người.
Tuổi thơ của tôi là những ngày cùng lũ bạn ra đồng xem người lớn gặt lúa. Bọn nhóc chúng tôi vui cười ôm những bó lúa trĩu hạt ném vào máy suốt, reo hò nhìn từng luồng hạt vàng thổi vào bao. Nghỉ hè, tôi và chúng bạn vào ruộng mía bắt chim hoặc đặt bẫy con giông cát. Những con chim mía béo múp, những con giông to dài sẽ bị bọn tiểu quỷ đem nướng trên lửa rồi xé chấm muối ớt. Buổi chiều, chúng tôi trèo lên tháp Chăm cổ kính chơi trò trốn tìm, khi về nhà tên nhóc nào cũng phủ bụi như người da đỏ. Đứa bé nông thôn hay thích ngồi trên lưng trâu khi dắt nó về chuồng và đưa nó ra sông tắm. Riêng tôi thích lùa cừu về nhà lúc hoàng hôn. Ánh sáng vàng pha đỏ chiều trên lưng đàn cừu lông trắng , biến chúng thành dòng suối dát vàng chảy trên lối mòn lác đác cỏ xanh...
Gia đình tôi thành người phố thị đã hơn hai mươi năm. Từng ấy thời gian tôi vẫn nhớ một miền quê đã nuôi dưỡng tuổi thơ của mình, nhưng chưa từng về thăm. Nhịp sống nhanh, bận rộn khiến tôi và chắc chắn rất nhiều người khác nữa, tuy nhớ rằng mình có một vùng đất tuổi thơ nhưng sao chưa một lần tìm về?
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.


