Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trưởng thành rồi ai cũng ao ước giá như mình đừng lớn nữa (Cafe Vlog)

2019-04-23 01:15

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Tôi ước mình đừng lớn nữa, tôi ước mình cứ mãi nhỏ bé để được ba mẹ bao bọc che chở mãi, bởi tôi không đủ sức mạnh để tự đối chọi một mình với những khó khăn và mệt mỏi ngoài kia.

***

Dường như, cuộc sống này là một chuỗi nghịch lí thì phải. Con người đôi khi luôn hối hận với những gì mình từng mong muốn. Lúc nhỏ, ai cũng từng chán ghét với cơ thể nhỏ bé chẳng thể làm được những việc vô cùng đơn giản với người lớn, ai cũng luôn mong muốn rằng mình lớn lên thật nhanh lên, để được làm những gì mình thích, để được đi tỏa sức tung bay đến những chân trời mới, để không ai còn nói mình là con nít nữa. Nhưng bạn biết không, giờ lớn rồi, giờ được tung bay trên con đường mình lựa chọn rồi, được rời khỏi vòng tay ôm ấp ngăn cái này, cản cái kia của bố mẹ rồi. Nhưng sao tôi mệt mỏi và bất lực quá?

Bắt đầu mọi thứ đó chính là những chuỗi ngày nhớ nhà đến phát khóc, căn phòng trọ vô cùng trống vắng khi không thấy bóng dáng ba mẹ, bụng đói nhưng chẳng muốn ăn gì vì mọi thứ không ngon như cơm mẹ nấu. Những chuỗi ngày cơm bụi hoặc nuốt vội gói mì tôm cho qua bữa nhưng khi ba mẹ gọi điện hỏi thăm thì lại rất hồn nhiên hôm nay con vui, con ăn món này món kia ngon lắm. Lúc nhỏ khi ngủ, tôi luôn thích kiểu vừa bật quạt vừa đắp chăn để ngủ. Cảm giác đó rất thoải mái luôn. Và rồi giữa đêm ba hay mẹ lại dậy tắt quạt cho bởi sợ tôi bị lạnh. Sáng nào khi mẹ thức dậy, mẹ luôn vào phòng tôi, ôm tôi vào lòng rồi thủ thỉ "Con gái của mẹ càng ngày càng lớn rồi", và sửa lại chăn màn để tôi tiếp tục ngủ.

giá như mình đừng có lướn

Nhưng khi ấy, tôi vô tâm lắm, tôi cứ bảo sao mẹ cứ làm tôi thức giấc hoài, mẹ còn làm tôi nhột nữa. Nhưng giờ, ngay cả việc gặp mẹ hằng ngày còn không được huống gì là được mẹ ôm hôn. Giờ cũng chẳng còn ai tắt quạt cho tôi mỗi đêm nữa, nhiều đêm cứ luôn bị lạnh đến cóng vậy đó. Cuộc sống này không bình yên như ngôi nhà của tôi ở quê đâu.

Mọi người ai cũng bận rộn cả, chẳng ai rảnh rỗi để nghe mình tâm sự hay chia sẽ, thành ra, chịu đựng một mình là điều mà tôi làm tốt nhất bây giờ. Nhiều lúc ngồi một mình tôi đã rất hối hận vì lựa chọn đi học xa như hôm nay, hối hận vì tại sao đến tận lúc này mới biết thương cho ba mẹ, mới nhận ra những khổ cực của ba mẹ. Đến Tết về nhà, dừng chân trước cổng, ngắm nhìn mọi thứ, đây rồi, nơi bình yên nhất của thế giới đây rồi, nhà tôi đây rồi, ba mẹ tôi đây, họ đang dang rộng vòng tay chào đón đứa con bé bỏng của họ trở về đây.

Tôi ước mình đừng lớn nữa, tôi ước mình cứ mãi nhỏ bé để được ba mẹ bao bọc che chở mãi, bởi tôi không đủ sức mạnh để tự đối chọi một mình với những khó khăn và mệt mỏi ngoài kia.

© Mây - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta có đủ kiên trì để thương một người (Cafe Vlog)

Chúng ta có đủ kiên trì để thương một người (Cafe Vlog)

Thích một người cũng giống như vô tình gặp một bông hoa đẹp đang nở đầu xuân. Hết xuân hoa sẽ tàn, nhưng hình ảnh đẹp đẽ đó sẽ mãi neo đậu trong lòng mình". Chúng ta, liệu có thể kiên trì thích một người đến cuối đời, hay sẽ dừng lại vào một lúc nào đó. Nhưng dù có là sao đi nữa, thì người mình thích sẽ là người đẹp nhất và người mình trân trọng nhất trong khoảng thời gian đó.

Thương mấy cũng chỉ là người cũ đã từng (Cafe Vlog)

Thương mấy cũng chỉ là người cũ đã từng (Cafe Vlog)

Đời ai cũng có một người cũ để thương. Rồi ai, cũng trở thành người cũ của một người nào đó.

Hãy trao cho anh thứ anh đang mong chờ (Cafe Vlog)

Hãy trao cho anh thứ anh đang mong chờ (Cafe Vlog)

Nếu chỉ vì tổn thương mà khép chặt lòng mình, biết khi nào vết thương lòng mới thôi đau nhức? Đâu ai cứ một mình cô đơn mãi được phải không em?

Bỗng nhận ra mỗi ngày trôi qua ta lại trưởng thành hơn một chút (Cafe Vlog)

Bỗng nhận ra mỗi ngày trôi qua ta lại trưởng thành hơn một chút (Cafe Vlog)

Chúng ta vẫn nghĩ rằng lớn lên tức là trưởng thành. Thế nhưng ít ai biết rằng, lớn lên về tuổi tác, hình thể không đồng nghĩa với việc bạn đã trưởng thành.

Hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn (Cafe Vlog)

Hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn (Cafe Vlog)

Tôi đã quen với cô đơn, quen với việc không có ai đó ở bên mỗi khi cần, không có ai quan tâm, không có ai cùng cười cùng khóc, không có ai lắng nghe những tâm sự, không có ai đưa đi chơi những lúc tôi muốn.

Mệt mỏi rồi, chỉ muốn trốn phố về quê (Cafe Vlog)

Mệt mỏi rồi, chỉ muốn trốn phố về quê (Cafe Vlog)

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào.

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Có những ngày cô đơn đến chênh vênh, tâm tình lạc lõng đến chơi vơi trong mớ suy nghĩ hỗn độn và bừa bộn, chân buồn không nhấc, mắt nhắm hờ để mọi thứ trôi, mặc cho gánh nặng áo cơm, sự nghiệp, công việc ghì nặng lấy đôi vai...

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống.

Ai cũng phải mạnh mẽ để đi trên con đường trưởng thành (Cafe Vlog)

Ai cũng phải mạnh mẽ để đi trên con đường trưởng thành (Cafe Vlog)

Đến bây giờ khi xa nhà tôi mới hiểu cô đơn thật sự là thế nào. Đó là khi trong đầu trống rỗng mà chẳng hiểu là tại sao, là khi giữa phố tấp nập đông nghịt người qua lại nhưng trong lòng vẫn trống vắng đến lạ.

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Con trai đậu đậu của bố ơi, sau này khi con trưởng thành, nếu con hỏi bố, cảm nhận khi được lên chức, cảm giác làm bố thế nào, thì bố sẵn sàng trả lời cho con nghe ngay. Đó là cảm giác nếm trải được sự CHUA XÓT đến tột cùng.

back to top