Trưởng thành là những ngày có nỗi cô đơn và nhiều phân vân
2017-12-07 01:35
Tác giả:

Ngày nào mình dường như cũng điểm lại từng sự việc đã xảy ra để chắc rằng mình sẽ không quên và không bỏ sót. Mỗi mảnh ký ức đều đáng lưu giữ, mỗi một sự việc đi qua cuộc đời mình đều sẽ để lại cho mình một chút hoặc nhiều chút buồn lẫn nhớ vì nó...
Khi một người mình xem trọng bỗng nhiên lạnh nhạt, mình tự dằn vặt bản thân và lo sợ mất đi họ. Khi mình đang chơi vui, mình sẽ bất giác lặng lẽ vì nghĩ đến ngày cuộc vui kết thúc. Mỗi lần mỗi lần như vậy thực sự rất đau lòng, dù người khác nhìn vào lại chẳng thấy gì quan trọng để phải lưu tâm đến vậy.
Dạo gần đây mình đã tìm được công việc, mỗi ngày đi làm về đến đoạn đường ngắn gần khu nhà, mình lại nhớ mới cách đây vài tháng thôi cả bọn bạn đứa nào cũng từng đi rồi về cùng mình trên con đường này. Đứa thì đưa đón mình đi học, đứa thì ới một tiếng sẽ xuất hiện cùng mình lang thang khắp phố. Có khi thì cả bọn cùng nhau chờ mình để đi chơi. Bây giờ thỉnh thoảng vẫn có họp mặt, bọn nó vẫn đến nhà mình tụ điểm chờ nhau rồi cùng đi ăn, nhưng sao cảm giác mất mát thật nhiều kia vẫn cứ ngày một lớn hơn lớn hơn trong lòng mình...
Hôm nay mình về nhà bố mẹ để phụ giúp cúng giỗ cho bà ngoại mình. Ngoại mất từ khi mình bé tí, mới lớp mẫu giáo, mình im lặng đứng khóc vì biết từ đó không còn ai thương chiều mình nhiều như ngoại, mình biết sau này ngoại không còn ôm mình nữa... Khi đó mình nhỏ, bây giờ mình lớn rồi, đã biết đi làm, biết nhẫn nại làm việc của mình để kiếm được tiền. Vậy mà trong lòng vẫn chẳng chấp nhận được mình đã lớn lắm rồi, đã mười mấy năm trôi qua rồi mà tất cả vẫn rõ rệt như mới hôm qua hôm kia...

Lúc còn đi học, mình chán về nhà mẹ chơi lắm, vì lần nào về mẹ cũng la cũng bắt mình làm đủ thứ việc không ngơi nghỉ mặc dù cả tuần mình cũng có việc của mình và học hành. Mỗi lần về nhà mình luôn lỉnh đi thật sớm. Bây giờ, mình cứ thích ngồi im lặng nhìn mọi vật xung quanh, lũ chó, bụi cây, mình làm việc nhà cho mẹ cũng mệt cũng hơi cau có nhưng cũng tí rồi hết ngay, mình cứ ở nhà đến tối muộn.
Không biết ngoài thế giới kia có ai lại ghi nhớ từng thứ và lưu luyến hoài như mình hay không? Mình vừa thấy bản thân thật may mắn vì biết trân trọng những thứ quý giá là ký ức. Thỉnh thoảng lại tủi thân và thấy khổ sở quá đi bởi vì dù nỗi buồn này có to bằng cả bầu trời thì sáng hôm sau, một ngày mới vẫn bắt đầu, cuộc sống vẫn xoay vần. Mình vẫn sẽ vô lực trước những điều đó và vẫn phải tiếp tục chưng vẻ thản nhiên với cuộc sống!
Trưởng thành quả là một hành trình dài và đầy những suy nghĩ chông chênh...
© Tiên titi – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.






