Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trưởng thành là những ngày có nỗi cô đơn và nhiều phân vân

2017-12-07 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Không biết ngoài thế giới kia có ai lại ghi nhớ từng thứ và lưu luyến hoài như mình hay không? Mình vừa thấy bản thân thật may mắn vì biết trân trọng những thứ quý giá là ký ức. Thỉnh thoảng lại tủi thân và thấy khổ sở quá đi bởi vì dù nỗi buồn này có to bằng cả bầu trời thì sáng hôm sau, một ngày mới vẫn bắt đầu, cuộc sống vẫn xoay vần.

***


Có nhiều lần, mình vì nuối tiếc quá khứ mà lòng ngổn ngang kinh khủng. Dù chỉ là những buổi học ngủ gà ngủ gật, những sáng sớm phòng học chưa có ai, vài lần thầy giảng bài mà mình trốn mãi ngoài hành lang lớp... Những ngày tháng vô lo vô nghĩ đó, mình biết rồi một ngày phải chấm dứt, mình cũng buồn, và bây giờ thực sự đã chấm dứt rồi, mình buồn nhiều hơn.

Ngày nào mình dường như cũng điểm lại từng sự việc đã xảy ra để chắc rằng mình sẽ không quên và không bỏ sót. Mỗi mảnh ký ức đều đáng lưu giữ, mỗi một sự việc đi qua cuộc đời mình đều sẽ để lại cho mình một chút hoặc nhiều chút buồn lẫn nhớ vì nó...

Khi một người mình xem trọng bỗng nhiên lạnh nhạt, mình tự dằn vặt bản thân và lo sợ mất đi họ. Khi mình đang chơi vui, mình sẽ bất giác lặng lẽ vì nghĩ đến ngày cuộc vui kết thúc. Mỗi lần mỗi lần như vậy thực sự rất đau lòng, dù người khác nhìn vào lại chẳng thấy gì quan trọng để phải lưu tâm đến vậy.

Dạo gần đây mình đã tìm được công việc, mỗi ngày đi làm về đến đoạn đường ngắn gần khu nhà, mình lại nhớ mới cách đây vài tháng thôi cả bọn bạn đứa nào cũng từng đi rồi về cùng mình trên con đường này. Đứa thì đưa đón mình đi học, đứa thì ới một tiếng sẽ xuất hiện cùng mình lang thang khắp phố. Có khi thì cả bọn cùng nhau chờ mình để đi chơi. Bây giờ thỉnh thoảng vẫn có họp mặt, bọn nó vẫn đến nhà mình tụ điểm chờ nhau rồi cùng đi ăn, nhưng sao cảm giác mất mát thật nhiều kia vẫn cứ ngày một lớn hơn lớn hơn trong lòng mình...

Hôm nay mình về nhà bố mẹ để phụ giúp cúng giỗ cho bà ngoại mình. Ngoại mất từ khi mình bé tí, mới lớp mẫu giáo, mình im lặng đứng khóc vì biết từ đó không còn ai thương chiều mình nhiều như ngoại, mình biết sau này ngoại không còn ôm mình nữa... Khi đó mình nhỏ, bây giờ mình lớn rồi, đã biết đi làm, biết nhẫn nại làm việc của mình để kiếm được tiền. Vậy mà trong lòng vẫn chẳng chấp nhận được mình đã lớn lắm rồi, đã mười mấy năm trôi qua rồi mà tất cả vẫn rõ rệt như mới hôm qua hôm kia...


Lúc còn đi học, mình chán về nhà mẹ chơi lắm, vì lần nào về mẹ cũng la cũng bắt mình làm đủ thứ việc không ngơi nghỉ mặc dù cả tuần mình cũng có việc của mình và học hành. Mỗi lần về nhà mình luôn lỉnh đi thật sớm. Bây giờ, mình cứ thích ngồi im lặng nhìn mọi vật xung quanh, lũ chó, bụi cây, mình làm việc nhà cho mẹ cũng mệt cũng hơi cau có nhưng cũng tí rồi hết ngay, mình cứ ở nhà đến tối muộn.

Có nhiều lần trong lòng quá mệt mỏi, chơ vơ đến mức phải kiếm một người để tâm sự. Mình cũng đi nói với bạn mình. Nhưng mà quả thật nó không thể hiểu được hoặc một phần do những thứ mình chọn để thổ lộ cũng chẳng phải cái chính làm mình nặng lòng. Bao nhiêu lần nói là bấy nhiêu lần mình nhận được câu "Do mày nhạy cảm quá". Quả thật ban đầu mình thấy điều đó đặc biệt, mình thật thi vị khi là con người như vậy. Dần dà, mình thấy nực cười, dù mình biết bạn mình muốn tốt, thế nhưng nhận lời khuyên ấy xong cũng chẳng khiến mình khá hơn. Mình luôn biết bản thân phải sống, và mình vẫn luôn sống tốt và lành mạnh, trừ chuyện cõi lòng mình như tấm gương, vừa như hiểu được, nhưng thực ra lại chẳng hiểu gì...

Không biết ngoài thế giới kia có ai lại ghi nhớ từng thứ và lưu luyến hoài như mình hay không? Mình vừa thấy bản thân thật may mắn vì biết trân trọng những thứ quý giá là ký ức. Thỉnh thoảng lại tủi thân và thấy khổ sở quá đi bởi vì dù nỗi buồn này có to bằng cả bầu trời thì sáng hôm sau, một ngày mới vẫn bắt đầu, cuộc sống vẫn xoay vần. Mình vẫn sẽ vô lực trước những điều đó và vẫn phải tiếp tục chưng vẻ thản nhiên với cuộc sống!

Trưởng thành quả là một hành trình dài và đầy những suy nghĩ chông chênh...

© Tiên titi – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta lạc mất nhau rồi

Chúng ta lạc mất nhau rồi

Cứ nghĩ tình yêu chúng tôi sẽ đẹp như trên tivi. Nhưng không, có lẽ ông trời đã định trước, có duyên nhưng không phận. Chúng tôi chấp nhận yêu xa, vì tôi không muốn bỏ lỡ suất học bổng đi du học ở Anh.

Nỗi nhớ em, anh vo thành viên kẹo ngọt

Nỗi nhớ em, anh vo thành viên kẹo ngọt

Anh chẳng hy vọng mình sẽ quay lại, sẽ yêu thương như ngày ban đầu nhưng hy vọng ta sẽ mãi là người bạn tâm giao, đứng bên đời nhau, chẳng đoái hoài, chẳng bận tâm, gói ghém, cất giữ niềm vui, nỗi buồn để khi thắng Năm đến mà dốc lòng tâm sự và lắng nghe. Anh hy vọng, em sẽ có một cuộc đời em hằng mong đợi, hạnh phúc và viên mãn.

'Balzac và cô bé thợ may Trung Hoa' (Đới Tư Kiệt): Sức mạnh của giáo dục và tình thương

'Balzac và cô bé thợ may Trung Hoa' (Đới Tư Kiệt): Sức mạnh của giáo dục và tình thương

Sách vở hay văn học sẽ không bao giờ chết, một khi con người còn chủ động tìm kiếm, học hỏi và tích lũy tri thức như “tôi”, như Lạc, như cô bé thợ may.

Phụ nữ thông minh luôn trang bị 15 'thuật đọc tâm'  để sàng lọc quan hệ, tìm đến vận may

Phụ nữ thông minh luôn trang bị 15 'thuật đọc tâm' để sàng lọc quan hệ, tìm đến vận may

Lòng người quả thực rất khó đoán, chính vì vậy mà hãy nằm lòng 15 "thuật đọc tâm" sau đây để phán đoán nhân phẩm, sàng lọc quan hệ.

Tháng tư về cuộn nỗi nhớ vào anh

Tháng tư về cuộn nỗi nhớ vào anh

Em có về đón nắng tháng Tư không? Anh lặng lẽ giữa chông chênh bát ngát Cái nắng đầu mùa thân quen mà bỏng rát Chỉ thấy nỗi niềm chìm trong những ưu tư.

Bốn mùa yêu thương

Bốn mùa yêu thương

Hạ về phượng nở ngàn hoa Nắng hạ toả bóng giữa trời chói chang Ve kêu ra rả reo vang Truyền tay lưu bút chào hạ cuối năm.

Những tháng năm dài và ngắn

Những tháng năm dài và ngắn

Tôi biết bạn đang luôn bận rộn với công việc, và tôi cũng biết dù tôi và bạn đã chuẩn bị lên tuổi ông bà, nhưng những tháng năm dài và ngắn mà chúng ta đã đi qua cùng nhau sẽ chẳng phai được trong ký ức mỗi đứa.

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Trưởng thành, tự do, cuộc sống tự lập ư? Nếu biết trước cái giá phải trả là sự cô đơn, trách nhiệm với bản thân, tôi đã không muốn mình lớn lên. Chỉ mong được bé lại, được hồn nhiên nghịch ngợm mà không lo đến nỗi buồn.

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như mà chúng ta đủ dũng cảm nói ra những vấn đề của riêng mình, đủ thành thật không giấu đi những suy nghĩ cá nhân, và đủ trưởng thành để lo toan vẹn toàn cho cuộc sống của cả hai. Và giá như chúng ta có thể nói ra được những cảm xúc sau thắm nhất. Và giá như anh có thể đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa vững chắc cho em thì có lẽ rằng chúng ta đã trọn vẹn cuộc tình này với nhau.

back to top