Trung thu cuối
2009-10-05 11:30
Tác giả:
Blog Việt
1.
Sương phủ kín đường, dày đặc, buốt giá vị cay cay, che khuất ánh bình minh đang ló rạng ..
Đứa bé lạc lõng đi co ro trong chiếc áo mỏng rách rưới, bẩn thỉu. Cơn đói dai dẳng khiến nó không thể ngủ nữa, đành mò ra khỏi cái sạp còn vương mùi tanh của cá nơi góc chợ khuất gió mà tìm kiếm chút gì đó để ăn, để bù bớt vào khoảng trống vốn cũng thật nhỏ nhoi nơi cái bụng lép xẹp.
Nó 5 tuổi, kháu khỉnh, nhỏ bé và đói...
2.
Nước ngập kín sân, tràn cả vào nền nhà lênh láng như một cái ao nhỏ để rồi nổi lên hòn đảo nhỏ là chiếc giường gỗ ọp ẹp, cũ kĩ. Nơi ấy, em nằm. Em cố vươn tay với lấy chiếc xe đồ chơi mẹ tích góp bấy lâu mới có dư giả để mua cho em nhưng sao thật khó. Bàn tay em không có hình hài, chỉ là khối tròn sần sùi, bé nhỏ. Em rướn lên, cố nhoài người mà dùng cổ quặp lấy nó, giữ nó..
Em 2 tuổi, xinh xắn, bị nhiễm chất độc màu da cam…
3.
Nắng rạn vỡ, ấm áp và hồn nhiên vô tư vui đùa bên cửa sổ nơi bé ngồi. Bé cũng đang cười, cười thật tươi tắn. Bàn tay nhỏ của bé nắm lấy chiếc lục lạc mà lắc lắc cốt để "dụ khỉ" một đứa em nhỏ hơn còn nằm võng bên cạnh. Hôm nay "nhà" bé đón thêm một em mới, cũng thật dễ thương như biết bao các em khác của bé. Cũng thật vừa vặn, vừa đủ khi hôm trước bé mới theo các mẹ tiễn một bạn đi xa, đi đâu bé không thể nào biết, có lẽ cũng không thể chờ đến lúc đủ lớn để biết…
Bé 3 tuổi, hồn nhiên và bé mang trong mình căn bệnh thế kỉ …
...
4.
Tiếng trống dồn vang, rộn rã trong đêm trung thu náo nhiệt sắc đỏ cờ hoa và ngọt ngào vị bánh. Từng đoàn múa rồng, múa lân nối đuôi nhau tấp nập kéo dài suốt các con phố đem theo sự nhộn nhịp, tưng bừng của đoàn người đi xem, làm hoa cả những con mắt ngây ngô bởi sự rực rỡ của màu sắc ...

Ảnh minh họa: Hà Hant
a.
Đứa bé vội vã chạy theo, reo vui hoan hỉ khi đoàn kì lân lướt qua. Đôi mắt nó to tròn, mở căng nhìn chăm chăm vào vũ điệu hào nhoáng của con "hoa hoét, gớm guốc mà múa hay ra phết" ấy trước khi nó giật mình, bởi đâm sầm vào chân một tay chơi trống.
- Cút , ranh con! - Người chơi trống giận dữ, quát.
Đứa bé sợ sệt, lủi thủi lùi lại phía sau, nhớn nhác tiếc rẻ khi đoàn người nhanh chóng dồn lên, chiếm hết góc nhìn của nó.
- Á, ranh con này, mày làm bẩn hết váy của tao giờ, cút ra! - Một người khác nói.
Nó run người lại trước cái tay giơ lên định tát nó.
- Thôi mà em, Trung thu mà, kệ nó…
- Ứ ừ ..nó làm bẩn hết váy em rồi.
- Thì anh mua cho em cái mới.
- Hiệu Armani Exchange cơ.
- Ừ.
Những tiếng nói ấy cũng chỉ loáng thoáng bên tai nó trước khi nó bị đẩy bật ra ngoài, tách rời khỏi đám đông rộn vang tiếng cười.
Trung thu không dành cho nó…
b.
- Mà má .. Mà má.. - Em ngọng nghịu gọi.
Đôi tay cụt chới với vào không trung, lơ đãng rồi rơi bịch xuống bên mình, cơ cứng.
- Ơi… mẹ đây, mẹ đây! Ôi… mẹ thương... để mẹ bế con ra ngoài xem Trung thu nhé!
Và em được đi xem Trung thu, lần đầu tiên trong đời. Đôi mắt em lung linh, thích thú trước màu sắc rực rỡ chiếu rọi từ trên phố xuống khu vườn chạng vạng nhà mình. Và ở đó ánh lên một niềm đam mê, một nụ cười không tắt. Cổ vẫn quặp lấy chiếc ô tô đồ chơi, em vẫy mẩu tay ngắn ngủn như muốn túm lấy tất cả màu sắc ấy, không gian ấy lại cho mình nhưng em đâu thể.
Mẹ xót xa, mẹ cay đắng mà bùi ngùi khóc.
- Mẹ con mình liệu có Trung thu không? - Mẹ tự hỏi.

Ảnh minh họa: Hà Hant
c.
Luồng lửa phụt lên đợt cuối trước khi sư tử lộn vòng, vào nhịp chuẩn bị cho màn kết thúc…
Bé hẳn sẽ tung tăng chạy vòng tròn bên làn bưởi được ghép hình chú rồng con trải dọc mâm cỗ mà các em của bé được các mẹ bế ngồi xung quanh nếu như hôm nay bé không mệt đến vậy. Cơn mệt mỏi kì lạ khiến bé chỉ nằm im, ngoan ngoãn trong lòng mẹ Trang mà bi bô nho nhỏ những tiếng thích thú.
Năm nào các mẹ cũng tổ chức thế này, nhưng chỉ năm nay bé mới thực sự hiểu Tết Trung thu là gì. Bé háo hức lắm, nhất là phần phá cỗ. Mẹ Trang bảo, bé sẽ phá cỗ năm nay vì bé là lớn nhất. Và thời điểm ấy cũng sắp đến rồi …
Chú sư tử nhồm dậy, vờn lên đón lấy tiền thưởng treo trên đèn lồng đỏ rồi cúi xuống vẫy chào trong tiếng hoan hô ầm ĩ, ngây thơ của lũ trẻ mà có lẽ chính chúng cũng không biết vì sao mình làm thế …
Mẹ Trang mỉm cười, lay nhẹ bé:
- Dậy phá cỗ nào con… Con… Con ơi!
Bé đã ngủ mất rồi, ngủ thật say, thật lâu… thật thanh thản.
Trung thu lần đầu cũng là lần cuối với bé ...
…

Ảnh minh họa: Hà Hant
5 . Có những trung thu thật bình thường với tất cả chúng ta nhưng lại vô cùng ý nghĩa với nhiều người khác.
Bạn à, hãy đừng để Trung Thu ấy chỉ cho riêng mình. Cùng nhau, chúng ta hãy làm một trung thu thật ấm áp cho tất cả mọi người trên thế gian này, bạn nhé!
- Gửi từ Blogger Max Lionhart
Cùng tác giả:
Truyện 4 kỳ: Thang thiên đường
Cổ tích cuộc sống:
Blog Radio 60: Chiếc bánh của năm mới!
Chia sẻ của bạn đọc:
Max Lionhart!!!
Hãy sống và làm theo sở thích...Hy vọng trái tim ấm of bạn sẽ luôn sưởi ấm cho những tâm hồn còn lạnh lẽo ngoài xã hội!!!
Hãy bớt chút "lạnh" để chia sẻ nhưng tâm sự cùng bạn bè và mọi người có thể tâm sự cùng bạn...
Rất cảm ơn về những bài viết của bạn!!!
Mình đọc rất nhiều blog cũng như truyện bạn viết. Hay và để lại trong mình nhiều cảm xúc. mình hy vọng sẽ đọc truyện của bạn nhiều hơn nữa
Năm nay la năm thứ 4 mình đón trung thu không có người thân bên cạnh, mình cũng buồn lắm. Năm nay còn đặc biệt hơn mọi năm vì năm nay minh đón trung thu cách xa nhà hơn 2000 km, không có họ hàng trong này luôn. Cô đơn. Tuy vây mình biết mình vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều người bởi vì mình hoàn thiện hơn những em bé trong bài viết. Cám ơn bạn đã cho mình thêm một bài học trong cuộc sống!
Ở một nơi nào đó, có những mảnh đời nhỏ bé bất hạnh nằm trong góc khuất của cuộc đời.
Các em có tội? Hay chính người lớn có tội mà cố tình để các em phải chịu đựng khi "nhân" có "quả"?
Nhớ 1 lần tự hỏi nhé bạn, rằng ngoài kia, ở góc khuất nào đó, có phải còn những sinh linh bé nhỏ đang chịu đựng sự bất công của đời, của người....
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?


Cảm ơn bạn, một bài viết thực sự cảm động...