Trái tim ta lạnh quá, liệu có ai đủ kiên nhẫn để lấp đầy?
2014-01-13 01:00
Tác giả:
Đau...
Không đơn giản là cảm thấy không thở được, mọi giác quan mờ mịt, thân xác không thể điều khiển bằng lý trí, toàn thân lịm đi, trái tim dường như bị bóp nghẹt.
Mà sẽ là…sự hụt hẫng, một đôi mắt tìm kiếm trong vô vọng để rồi nhận ra mình đã để mất cái gọi là yêu thương.
Là một nụ cười gượng, rực sáng như ngọn đèn trong màn đêm sương mù dày đặc, nhưng trong đôi mắt chỉ toàn là một gam màu xám xịt.
Là những câu nói mang tính sát thương lớn, nhưng khi người ta đau, mình lại đau gấp vạn. Đôi môi chịu sự điều khiển của lý trí, nói một cách sắc nhọn, rõ ràng nhưng cổ họng nghẹn cứng lại. Để rồi chỉ một câu nói nhẹ nhàng của người ta, lại dễ dàng òa khóc như một đứa trẻ. Rồi sau đó lại lặng lẽ lau nước mắt, mỉm cười và cường quyết bước đi. Lạnh như một tảng băng, vô hồn…
Là đôi mắt đầy yêu thương dõi theo một ai đó, để nhìn thấy nụ cười không dành cho mình, ánh mắt không hướng về mình. Để nhận ra trong trái tim người ta mình không hề tồn tại… Muốn trốn chạy, nhưng không thể có đường lui.

Đau… là cảm thấy mình giống như một con mèo hoang, lang thang trong mùa đông lạnh giá. Muốn có một bờ vai để dựa vào, một bàn tay nắm lấy. Muốn đối xử tốt với ai đó. Nhưng rồi nhận ra thứ mình có được chỉ là một nụ cười nhạt coi mình là một trò đùa, hay chỉ là một món đồ chơi vô nghĩa.
Đau cũng sẽ là khi nhìn thấy những người xung quanh hạnh phúc, để rồi ganh tị khi người đó được yêu thương. Chạnh lòng một chút thôi, nhưng đủ để trái tim đa cảm có thể nhỏ giọt lệ cảm thương cho số phận của mình.
Đau… là nỗi trống vắng khi những cơn gió lạnh ùa về. Là những buổi chiều tà lủi thủi một mình trong phòng trọ. Gia đình xa quá, bạn bè cũng mỗi đứa một phương. Vậy là co mình lại như đứa trẻ lang thang trong công viên buổi tối. Để trái tim bớt cô đơn, để khóe mắt không còn cay, để tìm hơi ấm trong nụ cười giả dối.
Trái tim ta lạnh quá, liệu ai có thể đủ kiên nhẫn lấp đầy?
• Gửi từ HuyenTrang.MPV
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?


