Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trách nhiệm với tình yêu

2023-07-30 01:55

Tác giả:


blogradio.vn - “Gửi em tấm thiệp cưới, cũng may ngày đó em bỏ anh, anh mới có thể tìm thấy hạnh phúc của đời mình.”

***

- Sao dạo này thằng Quốc không qua nhà mình nữa?

- Con với ảnh chia tay rồi mẹ.

- Lại bỏ. Mày xem con gái ngưỡng ba mươi như mày có còn được bấy nhiêu thời gian đâu mà cứ kén chọn. Khi nào suy nghĩ chắc chắn rồi thì mới đưa về nhà giới thiệu chứ.

Cô không nói gì, chỉ nhìn ra xa xăm ánh nắng tràn hiên, nơi những khung trời kí ức bắt đầu dội về từng đợt trong tâm trí sao rõ mồn một. Mẹ cô, bà không biết, ngày cô dẫn anh về ra mắt gia đình, là cô cũng đã từng chắc chắn…

Năm ba lăm tuổi, cô lấy chồng. Mối tình với Quốc cũng chìm dần vào dĩ vãng, người ta nói mối tình đầu thường khó phai và thậm chí ngày kết hôn, cô vẫn cho phép mình được nghĩ đến mối tình ấy mà không cảm thấy chút ân hận nào với người mình sẽ cưới. Cô biết ngoại tình là điều sai trái nhưng ngoại tình chỉ trong mơ thì không hề có lỗi. Huống hồ, khi cô lấy Trí, đó cũng là người cô không yêu. Trí là đồng nghiệp của cô, anh là một người đàn ông chững chạc trưởng thành, và hai người cũng ăn ý với nhau rất nhiều trong công việc. Anh nghiêm túc và ít nói, nhưng luôn đạt kpi của công ty, và cô cũng là một tín đồ của công việc nên hai người cứ như cặp bài trùng. Nếu ngày xưa cô với Quốc chia tay vì cô là một người cuồng công việc thì với Trí, có lẽ vì anh cũng yêu công việc đến độ quên đi việc kết hôn nên hai người dễ dàng thấu hiểu cho nhau.

- Chia tay rồi à?

- Vừa. Vậy tôi với anh sẽ tiếp tục có nhiều thời gian dành cho nhau.

- Nếu thế thì cưới nhau luôn đi.

Hai con người quyết đoán nói chuyện với nhau, nghe cứ tưởng là đùa nhưng rồi lại kết hôn thật. Một cuộc hôn nhân không tình yêu nhưng hoàn thành trách nhiệm với gia đình hai bên. Anh và cô tự đặt cho mình những giới hạn riêng trong ngôi nhà chung, việc cả hai kết hôn chỉ là để cho song thân hai bên không còn nói gì về việc con mình thiếu một điểm tựa. Sau khi lồng vào tay nhau chiếc nhẫn, cả hai lại càng hoàn thành tốt công việc, thậm chí còn ăn ý hơn, vì cả hai khá quyết đoán và sòng phẳng với nhau và có chung niềm đam mê với công việc.

Cuộc sống hôn nhân tưởng như vô cùng đồng thuận vì cả hai làm chung một công ty, cùng đi làm, cùng về, lại khá thoải mái trong việc ăn uống. Tính tình cả hai rạch ròi nên không chỉ công việc ở công ty mà cả ở nhà cũng rất rõ ràng, ai rảnh trước thì nấu ăn và dọn dẹp. Nhìn rạch ròi như thế nhưng lại khiến mọi thứ trở nên rõ ràng và ít xảy ra mâu thuẫn cãi vã. Hôn nhân cứ thế trôi qua mấy năm, nghĩa tình cũng theo thế mà tăng lên, đôi khi nhìn lại cả anh và cô đều dần biết quan tâm nhau hơn nhưng cả hai đều nghĩ đó chỉ là vì tình nghĩa, vì cái thứ trách nhiệm “vợ” và “chồng” mà hai người đã đặt ra khi cưới nhau.

- Em có quyền có người khác và tôi cũng vậy.

Ngoại tình được cho phép ở ngôi nhà này, vì ngay cả cuộc hôn nhân này từ ban đầu đã là không đúng. Cô gặp lại Quốc trong một buổi chiều nắng cháy, ngày chia tay ba năm trước vì cô không thể xa rời công việc, và anh không thể ích kỉ lấy một người không xem mình là nhất. Ngày gặp lại, cô cũng nói rõ với Trí, mà cũng không biết từ lúc nào, gần như Trí là một người bạn hiểu và biết rõ hết mọi chuyện của cô, anh chỉ im lặng lắng nghe, nhưng lại khiến cho cô yên tâm vì có người chia sẻ.

“Gửi em tấm thiệp cưới, cũng may ngày đó em bỏ anh, anh mới có thể tìm thấy hạnh phúc của đời mình.”

Dường như đó là câu nói đau lòng nhất mà cô nghe từ người yêu cũ. Nhưng ngày đó cô vẫn quyết định đi đám cưới, cũng không có ý định dẫn Trí theo, vì hai người chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Nhưng ngày đó anh vẫn xin nghỉ phép, vẫn diện cho mình một bộ cánh thật đẹp và không nói gì cùng cô đến đám cưới Quốc.

Khi cô dâu chú rể đến bàn hai người ngồi, cũng là lúc Trí ân cần gắp cho cô đồ ăn và chỉnh lại ghế để cô ngồi xuống sau khi cùng cả bàn đứng dậy chúc rượu mừng. Cô chợt hiểu đó là cách Trí muốn Quốc thấy, ngay cả cô cũng đã có người quan tâm đến cô… Anh vẫn luôn âm thầm quan tâm đến cô theo cách đó, cô chỉ hỏi:

- Sao anh lại đi cùng?

- Không biết, có lẽ là tôi ghen.

Còn cô, ngay cả cô cũng không hiểu, tại sao khi có anh đi cùng, vết thương nhức nhối mà Quốc gây ra, cô lại cảm thấy yên tâm khi có anh xoa dịu. Hai người hoàn hảo trong công việc nhưng không nhận thức được cả tình cảm của chính mình.

Nhưng anh lại có một tính xấu. Anh nấu ăn rất ngon, nhưng có những thứ như trái cây anh không bao giờ ăn chung với cô. Thường mỗi quả anh đều cắt gọt hai trái khác nhau, nhưng lại có tật là thử hết cả hai quả, như quýt thì ăn mất một múi, táo thì cắn mất một miếng rồi mới đưa cô. Ban đầu cô cũng không nghĩ gì vì nghĩ là thói quen của anh. Nhưng rồi có lần khi anh đang ăn dở thì có điện thoại nên ra ngoài, lúc đó cô mới lại thử phần trái cây của anh, cắn vào một miếng thấy không ngon bằng miếng anh đưa cô, lúc đó cô mới chợt hiểu… Cũng như có những đêm cô mất ngủ, khi ra phòng khách lấy nước thì thấy anh đang ngồi coi TV, dù trước đó anh đã đi ngủ sớm. Hỏi ra thì anh nói:

- Ở phòng bên thấy cô cứ cựa, nếu không ngủ được ra ngoài còn có tôi…

Đột nhiên, cô cảm thấy có gì đó ở người đàn ông này làm cô rung động. Không biết có phải là trách nhiệm ban đầu không nhưng cô lại mang lòng yêu tự lúc nào. Và cả anh, cũng không biết từ bao giờ, sự thao thức của cô vợ hờ khiến anh động tâm và trong căn nhà nhỏ, một tình cảm không biết gọi tên bắt đầu nảy sinh thành hình. Một tình cảm mới như chồi non từ trách nhiệm với gia đình nhưng lại đồng cảm rồi kết thành quả của sự yêu thương. Đó cũng là một dạng của tình yêu.

© Lê Hứa Huyền Trân - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Trở Thành Phiên Bản Tốt Nhất Của Chính Mình | Radio Chữa Lành

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

Chuyến đi đến miền ký ức

Chuyến đi đến miền ký ức

Từng địa điểm, từng nền văn hóa mang đến cho tôi những trải nghiệm độc đáo và bài học quý giá về sự phong phú của thế giới. Tôi học được rằng, sự khác biệt không phải là điều để sợ hãi, mà là điều để đón nhận và tôn trọng.

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

back to top