Tôi yêu Tôi ghét
2013-03-31 23:35
Tác giả:
Tôi yêu những chuyến đi, một mình long dong trên con đường dài, một mình trong xe, ngồi nghe một vài bài hát yêu thích và con đường trải dài, quanh co, vắng lặng. Như thế, độc hành một mình, tâm hồn thấy phóng khoáng, đi đâu và dừng đâu là do mình, dù đôi lúc hơi nguy hiểm, nó vẫn là một chuyến đi dài. Tôi ghét xe bị hỏng, dù là đơn giản như thay lốp xe khi xe bị thủng vẫn là một việc gì hơi vụng về, và nếu như đen đủi, trên quãng đường dài, xe bị thủng 2 lốp là coi như chuyến đi đã giảm bớt hứng thú một phần lớn.

Tôi yêu những người nông dân đơn thuần và chất phác, những gia đình cả nhà bộ đội chân thật. Những cái bắt tay thô ráp, những chén rượu đong đầy.
Tôi yêu những món ăn, vì đó là gia vị của cuộc sống. Một món ăn ngon, một cảm giác mới, một niềm tin vào cuộc sống không gì lay chuyển được "có thực mới vực được đạo" nhưng tôi lại ghét việc vào bếp nhưng đó là điều vẫn thường làm, một gói mỳ tôm, một vài quả trứng luộc, cũng thành bữa cơm.
Tôi yêu những tình cảm bộc phát, những tính cách bốc đồng trong một thoáng, đó là những phút thăng hoa của cuộc sống, là giây phút ấy, con người sống với bản chất, một chút vô tổ chức. Tôi ghét cuộc sống đều đều, những tình cảm dàn trải, nỗi cô đơn trong bóng đêm mỗi khi ở một mình và giấc ngủ không trọn vẹn.
Tôi yêu những con gấu Me To You, có một sự bình an nho nhỏ trong ánh mắt những con gấu mũi xanh lông xám. Những tấm thiệp đã mua, đã viết và nhiều tấm còn giữ lại cho riêng mình và cho riêng cả người nhận. Muốn nhớ được cuộc sống của mình, hãy gán vào mỗi đồ vật một kỷ niệm và như thế, như con búp bê Matryoska, cứ lần lượt mở ra từng giai đoạn cuộc sống mà không nhầm lẫn, sỡ hãi nhất khi không thể nhớ nổi, mình đã như thế nào.
Vì cuộc sống là không chờ đợi như chuyến hải trình trên biển, biến động như "Sông Đông êm đềm", dữ dội như "Chiến tranh và Hòa Bình", tình cảm như "Hồng Lâu Mộng"... Con thuyền nào cũng ra khơi, Con thuyền nào cũng đi đến bến, con thuyền nào cũng đi tìm miền đất mới. Và mình không tìm được lời kết cho bài viết này...
- Gửi từ Đỗ Ngọc Dũng - dungdn1@
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?


