Tôi khó tính đến mức…
2009-04-16 11:40
Tác giả:
Blog Việt – Tôi khó tính đến mức…
- Sẽ chép miệng khi đi đường, nhìn mấy em mặc đồng phục học sinh, miệng chúm chím xinh thế mà phát ra toàn ngôn từ đau hết cả tai…
- Sẽ lẩm bẩm một câu: "Như dở hơi í" khi nhìn thấy những cảnh thể hiện tình cảm ngoài đường, nơi công cộng một cách thái quá.
- Sẽ thở dài và lắc đầu ngán ngẩm khi người khác nấu nướng, mình dọn rửa đồ, nhìn cái rổ còn dính đầy rau, nhìn cái mặt bếp ga còn đầy vết dầu mỡ vương, nhìn đống dao thớt ngổn ngang xuôi ngược trong chậu, nhìn đống bát đĩa, nối xoong thì cái lớn đè lên cái bé, giẻ rửa bát người ta vừa dùng thì còn dính đầy rau hoặc xương cá, hoặc mỡ…
- Sẽ lầm bầm vài câu và sẽ lui cui lau sạch sẽ cái mâm bị đổ canh ra trước khi ăn …
- Sẽ cau mày khi nhìn người khác phơi quần áo mà cái vạt, cái ống còn vặn vẹo, méo mó hoặc phơi đồ xộc xệch trên mắc.
- Sẽ gắt khi người khác dùng đồ gì xong không cất vào chỗ cũ, và khi mình cần thì không thể tìm thấy…
- Sẽ làu bàu khi nghe những tiếng còi xe liên tục giữa đám đông kẹt cứng giữa đường. Nếu đi được thì đã chả ai đứng lại cho ông phải bấm còi, ông nào đó ạ!
- Sẽ tỏ thái độ khá rõ khi ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh một nữ đồng nghiệp, hai tay đút túi quần, lên ngồi khoanh tay chờ mọi người dọn mâm ăn rồi ngồi vào, điềm nhiên chén bữa trưa…

Ảnh minh họa: ExtraoridnaryGirl
- Sẽ phát cáu khi đọc báo, xem tivi, thấy nhà đài đưa ra những con số thật hoành tráng, kiểu như năm nay số học sinh giỏi tăng gấp 3 lần năm ngoái, trong khi năm ngoài cả huyện chỉ có 1 em học sinh giỏi. Nhất là khi không có được sự so sánh tương quan với những ai hơn mình, mà chỉ so sánh với những gì đuối hơn, thấy bực!
- Sẽ phản đối gay gắt việc nuông chiều trẻ con, thậm chí dửng dưng, không nựng nịu, hỏi han nếu thấy một đứa trẻ được chiều chuộng thái quá, dù rất yêu trẻ con và rất muốn chơi với chúng bất kể khi nào có thể…
- Sẽ sẵn sàng từ chối đi tiếp khách của công ty cùng sếp nếu biết rằng đối tác không hề liên quan đến chuyên môn mình đang phụ trách, mà chỉ đơn giản là vì hôm đó mình mặc một bộ cánh đẹp…
- Sẽ sẵn sàng bỏ qua mọi lỗi lầm lớn nhưng không thể bỏ qua một lỗi duy nhất nếu đó là một lời nói dối.
- Sẽ … gì nữa đây hả tôi ơi?
Gửi từ Blog Quỳnh Nga: “Càng đơn giản, càng thanh thản!”
|
Cảm nhận về bài viết mời bạn gửi theo mẫu sau hoặc gửi bài viết, đường link blog muốn chia sẻ về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn (vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu để phản hồi của bạn sớm được đăng)
Ho ten: Nguyễn Thị Thu Trang
Dia chi: Hà Nội Email: trangds31b@gmail.com Tieu de: Mình cũng giống bạn Noi dung: Đọc bài viết này xong mình cảm thấy bạn cũng rất giống mình..Khó tính một cách khó hiểu. Bản thân cũng không hiểu vì sao mình lại khó tính đến thế :p, dù nhiều lúc cũng thấy mọi người ngại ngại khi mình như vậy nên muốn..bớt khó tính đi một chút để cuộc sống dễ thở hơn nhưng chẳng biết làm thế nào. Có lẽ, cái gì đã thuộc về bản tính thì chắc là không thay đổi được, bạn nhỉ? Chỉ có điều,bây giờ mình cảm thấy những chuyện khó tính đó không có gì là xấu cả,chỉ cần làm sao để cho bản thân mình và những người xung quanh cảm thấy thoải mái hơn một chút thì tốt hơn đúng ko bạn? Email: thuyquynhsd@yahoo.com.vn
Tieu de: dong cam Noi dung: Tìm thấy mình trong đó, cảm thấy phảng phất buồn, phảng phất vui, bài viết giản dị mà đầy trải nghiệm! Ho ten: Nguyễn Email: hanoiconner08@yahoo.com.vn Ho ten: nguyễn hữu tùng Email: whiteorchid162@yahoo.com Ho ten: TH Ho ten: Vũ Minh Đức Email: vanhoantran_amb@yahoo.com.vn Ho ten: Minh Minh Ho ten: Hoàng Nam Ho ten: duong quyen Ho ten: Tuấn Ho ten: Quốc Việt Ho ten: Karoline Ho ten: Nguyễn Thu Hương Ho ten: hoang huong Ho ten: Pham Ngoc Ho ten: một mình Ho ten: Xuân Hùng Ho ten: Trần Vũ Long Ho ten: hnil112 Ho ten: Krab Ho ten: Huong Lan Email: manhlequan15@yahoo.com.vn Ho ten: Bich Hà Ho ten: Quỳnh Hoàng Anh Ho ten: Thảo Ho ten: minh Ho ten: Kaimo Dia chi: Đà nẵng Ho ten: trang mèo
Ho ten: pham ngoc tuan Ho ten: nguyễn hương giang |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

