Tôi gọi em là những năm tháng thanh xuân
2016-12-19 01:20
Tác giả:
Nghe bài hát Dành cả thanh xuân để yêu ai đó - Thủy Tiên
Tôi gặp Myth năm cô ấy mới mười lăm tuổi, chúng tôi biết nhau qua những dòng chia sẻ thường xuyên cập nhật trên một mạng xã hội Blog360. Có lẽ mạng xã hội là nơi để những tâm hồn đổ vỡ dễ dàng chạm đến nhau hơn là một xã hội hoá đầy khói bụi và tiếng người đan chen chúc nhau.
Myth có đôi mắt to tròn và trong veo, nụ cười thật sự là toả nắng đấy - không phải được vẽ như hình ảnh bạn bắt gặp trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình đâu. Tôi dám chắc bạn chỉ nhìn thấy được điều đó từ những đứa trẻ thơ chưa nhuốm trải nỗi đau mà thôi, vậy nên Myth mà tôi biết luôn rất đặc biệt. Một cô gái sống nội tâm, cô độc và đầy tổn thương. Và tôi, đã may mắn trở thành một trong hai vị bác sĩ được gặp để chữa lành tâm hồn cho cô gái ấy.
Tôi lạc mất Myth hơn hai năm. Khi ấy chẳng phải như bây giờ đâu bạn ạ, điện thoại không phải tràn lan, không ngập đầy các trang mạng xã hội như bây giờ để chúng tôi có thể dễ dàng tìm thấy nhau.
Chúng tôi khi ấy chỉ có máy tính bàn, oai hơn thì được cái laptop “lởm”. Một ứng dụng chat Yahoo!. Một trang mạng xã hội Blog360. Nên chỉ cần mất liên lạc một chút thôi là chúng tôi cũng có thể lạc nhau mãi đấy.
Hai năm ấy tôi ngập ngụa trong mớ tuyệt vọng sau kì thi trượt Đại Học. Tôi bỏ mặc thông báo sẽ xoá bỏ 360blog gửi liên hồi vào hộp thư đến, tôi bỏ mặc tất cả những người bạn đầu tiên có được, tôi cắt đứt mọi liên lạc để cô lập mình với mọi người và vô tình tôi bỏ mặc cả Myth...

Tôi đã không biết rằng Myth của tôi sau đó đã sống đau khổ như thế nào, tổn thương mất mát nhiều đến nỗi nhiều lần Myth gọi tên tôi, tìm tên tôi trên các trang mạng, tìm những người thân quen nhất để hỏi thăm về tôi nhưng tất cả đều vô vọng.
Myth gào khóc.
Myth đã một mình chống chọi với mọi thứ. Còn tôi thì...
Tôi tìm thấy Myth qua Facebook. Myth đã đọc tin nhắn của tôi... sau bốn năm tin nhắn được gửi đi.
Myth đã thay đổi rất nhiều, có cuộc sống khác, cô bé mười lăm tuổi năm nào từng trút cạn lòng mình cho tôi nghe giờ đã trưởng thành hơn rất nhiều, có lẽ là bao nhiêu gan góc cuộc sống đã ập hết lên vai cô trong nhiều năm qua. Đôi mắt ấy dù đã thấm đượm nỗi buồn nhưng vẫn trong ngần như thuở ban đầu chúng tôi biết nhau. Duy chỉ có nụ cười ấy - nụ cười ấy đã thôi toả nắng rồi và cũng đã thôi biết cười với tôi rồi.
“Myth dù có thay đổi ra sao cũng làm sao thay đổi với người đã đi cùng mình suốt năm tháng trưởng thành, anh vẫn là người hiểu Myth hơn chính bản thân Myth. Chỉ có điều, những mất mát tổn thương trong lòng Myth hôm nay, có lẽ suốt đời này anh chẳng thể hiểu được đâu. Đó không phải là tận cùng nhưng là những lỗ hỏng mãi mãi không thể lấp đầy... ”
Myth nói em không giận, em không oán, em không có gì phải thất vọng. Nhưng Myth à, liệu có phải em đau lòng đến nỗi không còn muốn trách tôi nữa, liệu có phải bao nhiêu hiểu lầm giữa chúng ta và sự im lặng của tôi đã vô tình đẩy em xuống vực một lần nữa không.

Em đã không nhận ra tôi cũng đã đi tìm, đã tìm thấy... nhưng chỉ là cuộc sống của chúng tôi khi ấy đã khác hẳn rồi, em có bình yên hiện tại, tôi có những nỗi nhớ cần phải buông xuôi. Buông để trả em về với xa xôi, trả em về với nỗi nhớ đã vơi đi rất nhiều. Buông vì biết nếu tôi trở lại sẽ phá vỡ bình yên em đang giữ.
Có những nhớ thương tôi thật sự muốn nói cho em hiểu.
Nhưng muộn rồi.
Myth nói muộn rồi.
Myth của tôi đã vỡ vụn rồi.
Myth.
Tôi gọi em là Myth. Vì em là tuổi trẻ, là thanh xuân tôi từng thầm yêu, thầm nâng niu và trân trọng. Vậy nên Myth à, hiểu lầm giữa chúng mình tôi sẽ giữ lại để đời này mình còn có cớ nhớ về nhau. Em hãy cứ như vậy, hãy cứ hận tôi. Còn tôi vẫn âm thầm nâng niu, âm thầm yêu em đến phút cuối cùng...
Nhớ thương đã hoá bụi tàn.
Đợi chờ đã hoá muôn vàn nỗi đau...
Em giờ là của bình yên,
Anh thì hãy để mây trời cuốn trôi...
© IEphong – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






