Tin tôi đi, cuộc sống là những món quà
2013-12-18 02:37
Tác giả:
Niềm vui
Trong hộp quà cảm xúc mà tôi dành cho bạn, niềm vui cũng rất nhiều. Từng ấy năm trôi qua với bao niềm vui, có thể không đủ để bạn rải nó đi khắp thế gian, nhưng cũng sẽ không ít đến mức bạn chỉ khư khư ôm nó một mình. Bởi niềm vui ấy tôi không thể nhào nặn, đó là bởi rất, rất nhiều người tạo ra nó cùng tôi. Đó là niềm vui cùng bố tát nước giúp mẹ, cười khanh khách khi từng khau nước được đổ vào ruộng mạ, ánh mắt nheo lại vì cười tít khi ruộng lúa đã lang láng nước. Đó là niềm vui khi cùng mẹ nhổ cỏ ruộng hành, mẹ khen con gái mẹ làm giỏi dù chỗ cỏ con nhổ được chẳng thể so bì với chỗ cỏ mà mấy đứa trẻ ở những ruộng bên cạnh. Đó là niềm vui khi đón em gái mỗi khi tan lớp mẫu giáo, dắt tay em đi rón những con chuồn chuồn kim.

Niềm vui cũng đến từ những người bạn học cùng lớp, cười ầm ầm với những trò ô ăn quan, nhảy lò cò, ngã dấp dúi vẫn đứng dậy cười và lao vào "đối phương" khi chơi trò đánh trận giả.
Niềm vui đến từ những người thầy, người cô đáng kính luôn lắc đầu nhưng vẫn mỉm cười đầy yêu thương với lũ học trò "nhất quỷ nhì ma".
Niềm vui đến từ những chuyến đi rong ruổi, khắp những miền đất ngoài nơi chôn nhau cắt rốn, nơi có tiếng sáo diều vi vu mỗi buổi chiều hay tiếng gà gáy vang buổi sớm.
Niềm vui đến từ nụ cười của cô bán hàng nước ngoài đầu ngõ, từ bà cụ bán xôi với đôi bàn tay nổi gân xanh lè, da nhăn nheo nhưng khuôn mặt vẫn rạng lên vì nụ cười với những cô, cậu sinh viên xa nhà.
Niềm vui ấy là khi cô bạn dễ mến mỉm cười làm quen, cuộc sống này, đã cho bạn nhiều niềm vui từ những người bạn dễ mến ấy.
Niềm vui từ những khoảnh khắc đứng trên sân khấu, mặc áo dài cũng duyên dáng để làm MC. Và nhiều, nhiều lắm!
Bạn rồi sẽ có thật nhiều niềm vui khác, nhưng có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên những niềm vui đã có, hãy luôn cất giữ niềm vui trong hộp quà cảm xúc ấy, hãy luôn nâng niu nó, trân trọng nó bạn nhé!
Nỗi buồn
Tôi đã định không cho nỗi buồn vào hộp quà cảm xúc, nhưng thấy thật vô lý nếu cố tình đẩy nó ra xa. Nó thật sự có ý nghĩa đấy bạn ạ, bởi suốt bao năm qua, nó không hề đến một cách vô ý, nó đến để bạn biết trân trọng niềm vui, trân trọng những gì bạn đang có, nó đến để dạy bạn cách cười thật nhiều và tìm thấy thật nhiều niềm vui hơn, nỗi buồn đến khi tôi vô tình(và cả cố tình) mở cửa. Tôi xin lỗi bạn, vì cũng giống như tất cả mọi người, tôi đã gặp nỗi buồn. Nhưng tôi không muốn đẩy nó đi, xóa lấp nó đi một cách tàn nhẫn. Tôi cũng vẫn gom nhặt nó, để dành tặng cho bạn. Hãy cứ nhìn lại nó, để biết rằng bao năm qua, cuộc sống đã trôi qua thế nào.
Nỗi buồn chỉ thoáng qua như cơn gió khẽ vi vu lướt qua ô cửa sổ khi cô bé lớp 2 bị điểm kém, bị cô giáo la rầy và nhìn thấy mẹ khóc. Nỗi buồn cũng như hạt bụi vương trên áo khi cô bạn thân hiểu lầm và hờn giận nhưng cũng sẽ trôi sạch khi cả hai đứa nắm tay làm huề. Nỗi buồn ấy là những giọt nước mắt cứ thế lăn dài khi thi rớt trường Y, không thể khoác áo blouse như ước mơ từ ngày thơ bé. Nỗi buồn khi chẳng thể nắm tay một người bạn thật lâu rồi lại phải chia tay khi bạn lên đường đi du học; nỗi buồn khi chẳng thể làm gì để người yêu thương luôn mỉm cười khi ở bên cạnh mình.Tôi chỉ muốn gọi nó là "nỗi buồn", tôi không muốn tách ra thành những cung bậc cảm xúc nhỏ lẻ khác, không muốn gọi là "đau đớn", "tủi hờn' hay nhấn mạnh nó thêm. Chỉ muốn gọi đơn giản là "nỗi buồn".
Bạn biết không, nỗi buồn mà tôi đem tặng bạn, nó giống như một tờ giấy vậy, bạn có thể gấp nó thành hình ngôi sao, cắt dán, thêm thắt thành những bức tranh, hay vo viên nó, hay chỉ để nó là tờ giấy đơn thuần là tùy ở bạn! Vì thế, nỗi buồn ấy có thể thành những đớn đau không thể nào nguôi ngoai, thành những ám ảnh không bao giờ hết là quyền ở bạn. Tôi hi vọng, bạn đừng lạm dụng cái quyền ấy.

Yêu thương
Nhiều lắm những mỹ từ, những hân hoan khi nói về món quà này mà tôi dành tặng cho bạn. Bao năm qua, lời cha mẹ dạy, lời thầy cô dạy, những cảm nhận từ cuộc sống, những bài học, định hướng từ mọi người; không ở đâu, yêu thương ấy thật lòng và có ý nghĩa nếu nó không xuất phát từ chính trái tim. Và yêu thương, có lẽ không thể giống như cha mẹ dạy bạn quét nhà, rửa bát, chăm em; hay như thầy cô dạy bạn làm toán, bạn bè dạy bạn chơi cờ...
Yêu thương cũng không thể bắt ép, nhồi nhét nó. Giống như khi đi học tiểu học có bài đọc về lòng yêu nước nồng nàn. Thấy không, với trẻ nhỏ, chưa đủ để hiểu về khái niệm đất nước, chưa thể biết yêu nước là thể hiện như thế nào. Dẫu có đọc bài thật hay, dẫu có học thuộc với điểm 10 đỏ chót, bé vẫn không thể hiểu về "lòng yêu nước nồng nàn" ấy. Nhưng ánh mắt bé vẫn ánh lên để kể về ngôi nhà, về rặng tre, về con đường mà bé đang sống và đi qua. Đó là yêu thương từ trái tim non nớt của bé, yêu thương không thể gọi tên. Và bạn à, yêu thương mà tôi tặng cho bạn, là tất cả những gì tôi muốn bạn hướng tới. Yêu thương từ trái tim, sẽ là món quà ý nghĩa nhất mà tôi gửi đến bạn. Với những yêu thương ấy, cuộc sống sẽ trôi qua nhẹ nhàng, dịu ngọt và bình yên.
Là yêu thương của mẹ cha, của ông bà và những người xung quanh; là yêu thương của những người tình cờ gặp được trong cuộc sống này, gắn kết với nhau bằng những trái tim biết nói.
Là yêu thương dành tặng cho đấng sinh thành, cho cô em gái đáng yêu.
Là trái tim rung động dành cho người ấy. Là những cái bắt tay, xoa đầu các em nhỏ trong trại trẻ mồ côi; là những phút nắm chặt tay các cụ già trong viện dưỡng lão. Là kề cận, là sát cánh, là bên nhau của những người bạn ta gặp được trong đời.
Yêu thương, giúp con người sống thêm nhiều cuộc đời. Tôi tặng nó cho bạn, và mong bạn trân trọng.
Hạnh phúc không quá xa xôi!
Hạnh phúc thật ra rất giản đơn.
Đó là nụ cười của mẹ khi nhìn con với cái miệng xinh bi bô tập nói. Đó là ánh mắt của cha ánh lên niềm hi vọng khi đưa con đi thi Đại học và dõi mắt trông chờ. Đó tiếng cười của cô em gái nhỏ khi được chị dắt tay chơi trò xích đu dưới cây bàng xanh rợp lá.
Hạnh phúc không quá xa xôi. Bạn hãy đi chậm lại và lắng nghe mọi thứ xung quanh. Hạnh phúc đang ở gần lắm đấy!
Hạnh phúc mang dáng hình người mẹ gồng mình kéo xe hàng lên dốc, để bạn có thêm bữa cơm no, có thêm manh áo ấm. Hạnh phúc mang dáng hình người cha nhễ nhại mồ hôi nặn từng viên gạch xây cho bạn ngôi nhà nhỏ xinh, có giàn hoa giấy màu hồng. Hạnh phúc mang dáng hình đôi bàn tay nắm chặt đan xen. Đôi bàn tay của mẹ cha dắt bạn đi từ buổi đầu chập chững. Đôi bàn tay của bạn bè nắm lấy tay bạn trên những con đường. Đôi bàn tay của người bạn yêu thương nắm tay bạn xếp hình trái tim hạnh phúc.
Bạn ạ, hạnh phúc chẳng ở quá xa xôi, hạnh phúc ở rất gần khi bạn biết yêu cuộc sống này trong từng giây phút.
Hãy luôn mỉm cười bạn nhé, bởi đó là cách giúp bạn nhìn thấy hạnh phúc quanh mình!

Và còn nhiều lắm, cả những giận dỗi, những khúc mắc, những lo âu, tôi cũng gom lại dành cả cho bạn. Mong bạn hiểu ý nghĩa của những cung bậc ấy trong hộp quà cảm xúc, để tiếp tục cuộc sống xinh tươi bạn nhé!
Và sẽ còn có thật nhiều những người bạn, những người anh em, những người tình cờ sẽ gặp trong bước đường bạn đi. Hãy mỉm cười chào đón họ đến cuộc sống này của bạn. Hãy nhớ nhé, Đừng so bì giữa được và mất trong cuộc đời này. Chẳng phải bạn đã luôn được an ủi mà không biết bạn có giúp cô bạn thân được vui hay không? Chẳng phải bạn luôn được mẹ cha lắng nghe mà không biết rằng mình có bao giờ lắng nghe mẹ cha hay không? Chẳng phải bạn nghĩ rằng sao mình mất nhiều thời gian, công sức để giúp đỡ một người bạn, một người khốn khó nào đó mà không nhận ra rằng lòng bạn cũng hân hoan khi họ cười với bạn; bạn đang nhận bình yên và ấm áp cho trái tim bạn đấy thôi. Và bởi, chẳng ai phân biệt được đó là được hay mất đâu bạn nhé!. Vì thế, đừng so bì, tính toán.
Tôi – mang tên cuộc sống, dành tặng cho bạn, tất cả những dư âm ngọt ngào, những ký ức tươi đẹp và ý nghĩa. Dành tặng cho bạn mẹ cha, những người yêu thương, chở che bạn vô điều kiện. Dành tặng cho bạn những người bạn vẫn luôn ở bên và những người bạn mới. Và hơn thế nữa, dành tặng cho bạn những hi vọng, những đam mê, những ước mơ, khao khát; dành tặng bạn những bí mật, những sự ngạc nhiên, những thú vị của cả một tương lai bạn nhé.
Chào đón bạn đến với tôi, đến với cuộc sống đầy những món quà.
- Gửi từ Ruby Vân Anh
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?


