Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tìm nhau trong những giai điệu lạc

2014-07-15 01:04

Tác giả:


Truyện Online - Cuộc đời vốn dĩ là một vòng tròn lớn, yêu nhau rồi cũng sẽ quay về bên nhau, còn nếu số phận chỉ cho hai ta như hai đường thẳng song song thì cho dù có chạy mãi miết cũng chẳng thể nào giao hòa.

***
Những ngày lạc...

Tiết trời tháng tám phủ vào lòng thủ đô những gam màu đặc quánh sắc thời gian, từng chùm hoa sữa li ti bay nhạt nhòa khắp cả vùng trời xám ngắt. Nếu như hôm nay Dương nhớ mang theo một chiếc ô thì đâu phải hứng trận mưa chiều nay do nàng thời tiết Hà Nội đỏng đảnh gây nên. Trời vẫn không ngớt hạt, cô quyết định tạt vào một quán cà phê sách để nhâm nhi thời gian, dù gì cũng phải cả tiếng nữa mới có chuyến xe buýt đưa cô về nhà. Đây cũng là nơi Dương hay đến vào dịp cuối tuần, quán cà phê màu hạt dẻ bày biện những cuốn sách thích mắt, thấm một màu cổ điển phương Tây quyện với hương cà phê dịu nhẹ, ngọt ấm. Khuấy cái tách đặc một màu nâu trên bàn, mặc cho những làn khói trắng nhỏ xíu bốc lên và tỏa khắp gương mặt dịu dàng của Dương, cô vẫn tỉ mẩn ngắm nghía từng nét họa đẹp mắt trên những trang bìa, rồi lại nâng cuốn sách lên và xoa xoa như vuốt ve một con mèo thật sự.

Những thanh âm trong trẻo ngân lên, réo rắt trong lòng Dương những dư vị đăng đắng như tách cà phê. Ban đầu cô còn ngỡ là mưa vô tình hát, hay cảm xúc dạt dào trong lòng khiến cô không nhớ rõ rằng giai điệu này quá thân quen…

“A time for us, some day there'll be
When chains are torn by courage born of a love that's free
A time when dreams so long denied can flourish
As we unveil the love we now must hide…”

Giai điệu tình yêu

Sau tấm kính mờ được mưa phủ, dãy hành lang đối diện chỗ cô ngồi là một chàng trai đang mê mải dạo nên khúc nhạc trên chiếc vĩ cầm đặt trên vai. Người bạn của anh có lẽ đã cũ, nhưng vẫn bóng loáng mặc thời gian để chứng tỏ sự nâng niu từ chủ nhân của nó. Mắt anh mở hờ và đôi khi chớp khẽ, có lẽ một mảnh trời thu Hà Nội sau cơn mưa đã ẩn vào đôi mắt ấy, trong vắt mê hồn nhưng lại buồn miên man, kèm cả một nụ cười anh hiền như nắng. Ánh nhìn lại hướng về một nơi nào đó thật xa xôi, như khoảng không phía trước hoàn toàn trống rỗng, hoặc là một viễn cảnh lạnh căm đang diễn ra trước mắt khiến anh phải chăm chú.

Đôi khi ta yêu một bản nhạc không phải vì nó hay mà là vì nó gắn với ta những kỉ niệm. Người ta thường nghe đi nghe lại một bài hát chỉ để tìm hình bóng người thương ở đó hoặc là một mảng kí ức chẳng thể nào xóa nhòa...

Tay Dương run run, không phải vì lạnh mà là vì những xúc cảm cứ nghẹn ngào đến thắt tim, truyền những nhịp hoang hoải khiến người Dương co lại, mắt cô ngấn nước lúc nào không hay. Cô quay mặt đi, khẽ chớp hàng mi cho điều gì đó rơi đi, một hạt long lanh từ khóe mắt vô tình hòa xuống tách cà phê…nghe rõ tiếng vỡ tan của cả vị đắng lẫn vị cay…Tiếng đàn vừa dứt.

Cô phải tìm anh. Cô phải gặp anh lần nữa.

Cô bàng hoàng chạy về phía hàng lang, nhưng chỉ là một khoảng trống dường như đến vô tận. Anh đã đi mất, như những thanh âm biến mất sau khi kết thúc một bản nhạc. Có khi nào anh đã bước vào bản nhạc khi nãy và tan đi mãi mãi rồi hay không? Có khi nào… đây chỉ là một giấc mơ, chỉ vì cô quá nhớ?...     

***
Lạc anh, hay lạc em?

Dương lật những trang nhật ký cũ kĩ từ năm năm về trước, khi cô còn là một sinh viên đầy năng động, hồn nhiên với những lạc quan không bao giờ bị đánh gục. Trái tim cô gái trẻ khi ấy dễ vui mà cũng dễ buồn, mỏng manh nhưng lại dai dẳng màu kí ức. Bỗng mắt Dương nhòa đi, tiếp đó là những tràn khóc nấc nghẹn ngào khiến cô không kìm lại được…

“Trang nhật ký ngày 26/8…” – Trang nhật ký nhăn nhó rất nhiều lần Dương đã nghiền trong tay như điều ước rằng nó chưa bao giờ xảy đến. Nhưng không lần nào cô nỡ xé đi, quá khứ hai mảng vui buồn nhập nhằng đến nỗi nhiều lúc cô còn ngỡ nó là một thước phim hỏng trong hồi ức của mình. Một ngày phủ màu đen lên góc quá khứ ấy trả cô về của hôm nay, ít cười, ít nói và khép mình trong những nội tâm tách biệt.

Bản “A time for us” gieo từng hạt âm vào lòng…mắt Dương giờ đây là những hình ảnh quay chậm của năm năm về trước…

“Tình yêu thì chỉ cho hai, nhưng nếu là tình bạn thì vẫn đủ chỗ cho ba người”

“Ừ! Hạnh phúc trong tình yêu thì làm sao đủ chỗ cho người thứ ba…Dương nhỉ?”

Ngày ấy, Dương và Khánh cùng yêu Lâm, anh chàng sinh viên Nhạc viện trầm tĩnh hay kéo những bản cổ điển trên cây vĩ cầm. Khánh và Lâm đều là bạn thân của cô suốt từ thời cấp ba, họ tâm đầu ý hợp nhất là khi trao đổi hay bàn luận về những cuốn sách, về âm nhạc. Họ tìm đến chúng như những kẻ hành khất đi lạc may mắn tìm đến một chốn trọ dừng chân cho những mỏi mệt cuộc sống. Họ chia sẽ và đồng cảm với nhau, quý mến và quan tâm nhau như một chuỗi vô hình luôn gắn kết giữa ba người bạn.

Nhưng biết đâu đã là bạn ba người… thì đừng nên yêu…

Những ngày nắng trải dài khắp các nẻo phố Hà Nội, cũng thường những chiều như thế họ hay ngồi trong một quán cà phê sách, một thế giới giao hòa sẵn sàng mở cửa tâm hồn xua tan đi những lo toan học hành.

Khánh vẫn chống cằm nhìn Lâm kéo bản nhạc “A time for us” quen thuộc mà bỏ quên ly cà phê đang nguội dần. Ánh mắt Lâm vài lần có ngẩn lên, nhưng lại mơ màng sang Dương đang chăm chú vào cuốn sách trên tay và lơ đi những nốt nhạc của anh, trông cô lúc nào cũng đẹp lạ. Anh mong mỏi cô chú ý đến mình, đừng lãng tránh như việc bao năm nay cô vẫn làm, một người bạn thân, anh còn ước nhiều hơn thế, không hiểu tình cảm của Dương ra sao, có khi nào hướng về anh?

Thật sự là Dương cũng không mấy chăm chú vào sách, giác quan của cô rất nhạy khi có ai đó nhìn mình, đặc biệt là lơ đãng như cách nhìn của Lâm. Nhưng cô biết rằng nếu vô tình tạo một khoảng không gian “như chỉ có hai người” thì Khánh sẽ rất buồn. Khánh và Lâm đều là bạn thân của cô, và thì cô yêu Lâm. Nhưng sau này thì như thế nào, Dương chưa bao giờ dám tự so sánh giữa tình bạn và tình yêu cô đặt nặng bên nào hơn, chưa bao giờ cô dám chọn lựa giữa Khánh và Lâm, cô yêu cả hai người họ như những món quà cuộc sống không bao giờ cô muốn đánh mất. Lâm có hiểu điều ấy không, con trai quả thật rất ngốc, không biết khi nào một cô gái yêu mình sao? Lâm à, nhìn sang Khánh một chút đi…

Khánh không sâu sắc và tâm lý được như Dương nhưng cô cũng là một cô gái, mà khi yêu thì giác quan của mọi cô gái đều nhạy…chẳng lẽ cô ngây thơ đến mức không biết là Lâm yêu Dương hay sao? Khánh thở dài, tự suy rồi lại tự cuộn lòng mình thành mớ hỗn độn rối như tơ…

***

Một chiều ngày 26/8…

Hôm nay là sinh nhật Khánh, cả Lâm và Dương đều ngẫm nghĩ đến những món quà thật đặc biệt cho cô bạn thân của mình. Gần đến giờ cả ba hẹn tại quán cà phê sách quen thuộc thì trời lại đổ mưa, Dương cáu kỉnh gọi cho Khánh:

- Này! Cậu làm gì mà lâu thế? Tớ đang chờ ở góc ngã tư đây, sang đón tớ nào, mưa to quá.

- Từ từ… Tớ đang chuẩn bị một món quà rất đặc biệt cho một trong hai cậu đấy? – Khánh hì cười tinh nghịch trong điện thoại

Dương cũng cười theo với kiểu hóm hỉnh của cô bạn, quả thật Khánh luôn có những cách rất dễ thương làm người khác yêu mến. Món quà đặc biệt ấy chắc là dành cho Lâm rồi, không khéo cô nàng sẽ tỏ tình vào ngày hôm nay. Dương mỉm cười, vừa buồn mà cũng vừa vui, cô mím môi nhẹ trút một tiếng thở dài.

Điện thoại cô chợt rung từng hồi.

- Cậu đang ở đâu đấy? – Giọng Lâm trầm ấm vang lên

- À… Tớ đang ở ngã tư gần nhà.

- Trời mưa to lắm, cậu đứng một mình à?

- Ừ… Một mình

- Tớ đến đón cậu... – Lâm lo lắng.

- Không sao đâu… Tớ chờ một chút cũng được. Hay cậu sang đón Khánh đi, hôm nay sinh nhật cậu ấy mà.

- Để tớ được ở bên cậu một chút thôi…

Giọng Dương không hiểu sao lại bị lạc đi, mấp máy chưa kịp nói gì thì Lâm đã cúp máy. Cô mím chặt môi và cố giữ nhịp thở thật đều, thường mỗi khi gặp Lâm cô luôn cố điều chỉnh cho tay chân mình đỡ run, mặt mình đỡ bối rối hơn một chút bằng cách dìm suy nghĩ vào những cuốn sách, nhưng hiện giờ cô không đem theo một cuốn nào, Dương bắt đầu lo lắng.

Và tim cô càng hồi hộp hơn nữa khi Lâm phanh chiếc xe đạp rồi dừng trên vỉa hè, hấp háy một nụ cười trong đáy mắt, tha thiết nhìn cô. Mái tóc anh thấm nước do những cơn gió ngược hướng cố tình hắt mưa, đôi tay như cóng lại với đôi môi mấp máy vì lạnh, sao cô thấy thương thương… Cô lại gần đặt ngón tay nhỏ xíu của mình lên mũi anh và thích thú gạt những hạt nước xuống, bất chợt Lâm nhón tới và đặt lên môi Dương một nụ hôn.

Dương giật mình. Một nụ hôn thật nhẹ, nụ hôn đầu nhanh chỉ bằng một giây nhưng vẫn đủ sức khỏa lấp khắp tim cô những nhịp xao xuyến và yêu thương. Lâm kéo cổ tay Dương:

- Đi với tớ một chút nhé!

- Đi đâu? Khánh đến rồi chờ bọn mình thì sao?

- Chỉ một chút… nhanh thôi.

- Ừm – Dương khẽ gật.

Lâm cười, ánh mắt chứa chan hạnh phúc. Dương cũng cười. Nhìn người mình yêu ai mà không cười, không cười bằng môi cũng cười bằng mắt, niềm yêu luôn dậy lên trong tim thành từng nhịp khớp với ánh mắt và đôi môi đến lạ kì.

Dương ngồi sau xe và bám chặt áo Lâm, hít nhẹ mùi hương phảng phất ấm nóng như hạt cà phê vừa được xay nhuyễn, chỉ cần thổi phù là ngấm được tất thảy sự thơm tho.

Lâm đưa Dương đến một góc quán rủ lướt thướt những nhành dây leo xanh mát đung đưa trong mưa, rồi nhẹ nhàng mỉm cười:

- Thích không?

- Đẹp quá – Mắt Dương mê mải trước một màu xanh bình yên.

- Đây là nơi tớ hay đến để tập vĩ cầm, nó luôn mang cho tớ nguồn cảm hứng dồi dào – Lâm say sưa như trước mắt mình là những nốt nhạc vô hình đang dạo chơi trên những tán lá nhỏ.

- Nếu như không có nơi này thì sao?

- Cậu là nguồn cảm hứng vô tận của tớ…

Lâm siết tay Dương khe khẽ, bàn tay anh ấm áp như làn suối yêu thương chảy ngược vào tim cô. Ai chẳng mong yêu thương kéo dài mãi. Ai ngờ đâu...

tình yêu

***
“Khánh gặp tại nạn và mất trên đường đến bệnh viện Dương à?”

Năm năm, tâm trí cô vẫn ám ảnh câu nói đó của Lâm sau cuộc gọi đến từ mẹ của Khánh. Câu nói tan hoang như xé trái tim của cô gái tuổi hai mươi ra từng mảnh nhỏ trong một chiều mưa tầm tã. Khi gặp lại người bạn thân của mình với gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt không bao giờ mở nhìn Dương lần nữa, cô đã tự trách mình.

Nếu mình và Lâm chờ Khánh thì cậu ấy đâu phải dáo dác tìm kiếm để rồi gặp tai nạn.

Nếu mình kiên quyết nhường cho Lâm đến đón Khánh thì chắc chẳng có chuyện gì đâu.

Và nếu mình không yêu Lâm…

Nếu…

Người ta đưa cho Dương điện thoại của Khánh, nó văng về phía xa với một tin nhắn còn chưa kịp gửi: “Lâm à… Đến đón Dương đi!”

Cô đã giữ nỗi đau dằn vặt bản thân suốt khoảng thời gian ấy, cô tìm cách rời xa mọi thứ, rời xa cả Lâm. Cô quyết định sang Mỹ để học thạc sĩ, như một cái cớ để giải thoát cho quá khứ. Cuộc đời vốn dĩ là một vòng tròn lớn, yêu nhau rồi cũng sẽ quay về bên nhau, còn nếu số phận chỉ cho hai ta như hai đường thẳng song song thì cho dù có chạy mãi miết cũng chẳng thể nào giao hòa.

Bốn năm sau…cô tìm về. Lâm đã sang Ý sau một năm kể từ ngày cô đi, chẳng để lại một tin tức gì.

Ngày 26/8 năm ấy Lâm bày tỏ với cô, cũng là ngày mà Khánh mất, hóa ra nó là ngày vui hay ngày buồn. Ngày mà bốn năm sau cô trở về tìm anh nhưng lại biệt tăm tung tích thì số phận đúng hay sai? Dương tự cười với bản thân mình. Nhiều lần cô đã ngước lên nhìn bầu trời cao vời vợi mà chua chát hỏi: “Tạo hóa à, ngươi đang chơi trò gì vậy?”

***

Những ngày tìm…

Venice, một chiều tháng năm…

Đã hơn một năm trời ở nơi đất khách, tôi luôn tự hỏi rằng mình đã quên em chưa? Quên chưa hình dáng em mong manh như làn khói nơi góc Phố Cổ, quên chưa những sợi tóc như nắng Hà Nội đang bồng bềnh giữa trưa, quên chưa những ánh nhìn vội vã cho tôi những lần em ngước khỏi trang sách?

Tôi vẫn tìm đến những góc vắng vẻ của Venice để thả trôi những suy nghĩ xuống lòng sông. Người ta ví Venice là một trong những thành phố tình yêu của thế giới, sự hạnh phúc trong từng ánh mắt, nụ cười của những đôi tình nhân dành cho nhau nhiều lần khiến tim tôi chao đảo. Trong cái chiều mưa định mệnh năm ấy tôi bày tỏ với em, tôi còn tiếc cái hôn vội vã sao không được kéo dài thêm một chút nữa, tôi còn tiếc cái hạnh phúc dang dở sao quá ngắn ngủi với tôi, tiếc ngày em đi… sao tôi không biết mà níu em lại…

Tôi còn nhớ em…

Ngày ấy cả em và tôi đều đau khổ trước sự ra đi của Khánh, tin nhắn trong điện thoại của cô bạn thân em đọc xong đã ngất đi còn tôi thì đứng không vững: “Lâm à… Đến đón Dương đi!”

Khánh đã muốn nhắn cho tôi như thế sao?

Từ lâu tôi đã biết Khánh yêu mình, nhưng giới hạn với Khánh tôi chưa bao giờ vượt qua mức bạn thân, vì tôi yêu em, yêu em từ cái ngày đầu em ngẩn ngơ trong hiệu sách cũ rồi thoắt biến mất như trốn vào trong những trang sách kì bí kia. Tôi thấy mình có lỗi với Khánh, có lỗi với chính bản thân mình, có lỗi với tình yêu tôi dành cho em. Ngày Khánh ra đi phủ một màu đen chấm dứt những tháng ngày êm đẹp của cả ba chúng ta, ngày in hằn quá khứ đau buồn mà nếu một lần được quay ngược lại, tôi vẫn muốn sửa đổi.

Những chiều buồn trên cảng Venice tôi vẫn có thói quen kéo cây vĩ cầm, bản nhạc “A time for us” vẫn vang vọng ám ảnh tâm trí tôi suốt nhiều năm, có phải vì thế mà chuyện tình chúng ta buồn, có phải số phận sắp đặt để em rời xa tôi, có phải khi đến tận cái chết những người yêu nhau mới được bên nhau hay không?


Tôi thở hắt.

“Khánh à! Sao cậu lại bỏ bọn tớ mà ra đi như vậy chứ? Nhìn xem, có ai trong chúng ta hạnh phúc chưa?”

Tôi nhấp một hớp rượu đầy, cay và chát.

Hà Nội, một sáng tháng tám.

Sau 5 năm, tôi về lại Hà Nội. Về lại cái nơi đầy ắp những kỉ niệm một thời, về lại nơi đã thay đổi những tâm tư của tôi kể từ ngày Khánh mất, ngày tôi lạc cả tay em.

Chiều nay Hà Nội mưa, tôi ngẩn ngơ đếm những hạt nước rơi xuống ô cửa kính, trượt thành những vệt dài như giọt nước mắt của cô gái ẩm ương vì mối tình đầu. Màn mưa dày đến nỗi tôi ảo giác hình bóng em ngồi co ro như một con mèo bên chiếc bàn, rồi lại ôm cuốn sách trên kệ, xoa xoa tỉ mẩn. Nhưng hình ảnh ấy mỗi lúc càng rõ dần, rõ dần rồi đặc lại như màu cà phê. Là em! Là em thật rồi. Tôi đã cố tìm kiếm biết bao nhiêu kể từ ngày em đi rồi đành chôn hy vọng và tìm cách rời xa Hà Nội, tôi đã nhớ em biết bao nhiêu và giờ đây sau bao năm tôi thấy em bằng xương, bằng thịt.

Tôi kéo bản “A time for us” mà năm năm trước chính nó đã gắn ba con người lại với nhau…

Em có còn nhớ A time for us?

Em có còn nhớ đến tôi?

Em còn nhớ những ngọt ngào bên tôi trong ngày mưa hôm ấy hay chỉ nhớ những đau thương khắc khoải nó gây nên?

Tôi sẽ chạy đến em. Nhưng tôi chùn chân khi thấy giọt nước mắt của em rơi vỡ tan xuống tách cà phê nghi ngút khói. Liệu bây giờ tôi chạy đến, em đã hết đau thương chưa? Liệu bây giờ tôi chạy đến, em chấp nhận yêu tôi mà quên đi quá khứ đâu buồn ấy không?

Tôi chạy khỏi em. Sau bao năm tìm em thì đây là lần đầu tôi tự xô mình thật xa.

***

Tìm em, hay tìm anh?

Dương thức dậy khi trời vẫn còn mưa, chiều muộn làm không gian càng trở nên ảm đạm, cô kéo tấm rèm cửa và vội vàng hít thật sâu lớp không khí mát lạnh của thủ đô. Từ ngày thấy Lâm ở quán cà phê sách quen thuộc, bản “A time for us” vẫn réo rắt trong đầu cô và kéo cả vào trong giấc mơ những hồi ức xưa cũ.

Cô vẫn tin Hà Nội đủ rộng lớn để cược với cô một ván yêu thương, nhưng cũng sẽ đủ nhỏ bé để cô tìm thấy anh sau những năm tháng trái tim phiêu lạc mệt mỏi. Cô đã nhận được lá thư từ mẹ Khánh gửi, thứ Khánh kĩ lưỡng nhét trong một hộp sao giấy được bà lôi ra từ những kỉ vật của đứa con gái.

“Dương!

Hôm nay là sinh nhật tớ, nhưng tớ lại có quà cho cậu đấy bạn thân à. Đây là hộp sao giấy có thể chứa điều ước, cậu có thể ước thật nhiều vào đấy hay ghi tên của cả Lâm và cậu lên trên những ngôi sao cũng được. Những lần Lâm say sưa kéo vĩ cầm và ánh mắt chỉ hướng về mỗi cậu, là khi tớ biết trái tim Lâm sẽ không bao giờ thuộc về mình. Haiz, tớ biết tình cảm của Lâm mà, Lâm yêu cậu và chỉ xem tớ là bạn thân. Trân trọng tình cảm ấy Dương à, Lâm là một người rất tốt.

Dù sao đi nữa thì ba người chúng ta vẫn luôn là bạn thân, vẫn luôn hạnh phúc và vui vẻ như bây giờ nhé!

Khánh.”


Cô gấp là thư và mỉm cười: “Phải rồi, mình luôn là bạn thân mà, phải không Khánh?”

Dương ra ngoài, cô thả những bước chân theo hướng vô định không biết rằng mình sẽ đi đâu. Cô đã quá thân thuộc với thành phố này, nhưng sao chính ngay bây giờ đây đi đâu cũng chỉ thấy những người xa lạ?

Mưa vẫn kéo dài và ngày càng nặng hạt, cô ào chạy đến mái hiên im lìm một góc bên vỉa hè.

***

tìm nhau

Tiếng la thất thanh chỉ kịp ngân lên nửa quãng, mọi giác quan trong Dương tắt ngấm nhưng nhịp tim và nhịp thở càng lúc một dồn dập.

Trước khi định thần được những gì vừa xảy ra cô đã thấy mình đang được siết mạnh trong lòng Lâm, bờ vai ấm áp và vòng tay ôm chặt đến nỗi cô cảm giác được chính nhịp tim của anh cũng đang thật hối hả…

- Em phải cẩn thận chứ. Nếu không có anh thì phải làm sao? Em có biết anh suýt mất em thêm lần nữa hay không?

Nước mắt Dương rơi. Cô bật khóc thành tiếng.

Lẽ ra Dương không kịp tránh chiếc xe đó đâu, chẳng biết là Lâm đã nhanh chóng kéo tay cô, hay chính từ lúc cô chới với thì có một bàn tay vô hình nào đó đã kịp đẩy cô về phía anh.

Khánh à…là cậu phải không?

Nước mắt Dương đã dâng lên và tràn ra thấm đẫm áo Lâm, cô nghẹn ngào trong cái ôm thật chặt của anh, tay Lâm vẫn vò trên tóc cô, hơi thở của anh ấm nóng phả lên cổ Dương từng nhịp thôi thúc.

Lâm dùng cả hai tay nâng khuôn mặt Dương lên, hôn lên hai hàng nước mắt của cô và nhìn sâu dưới hàng mi trong vắt phủ nước. Vén nhẹ mái tóc rồi gục trên trán cô, anh nhắm đôi mắt cảm nhận thật sâu những thương nhớ.

- Em yêu anh! – Dương khe khẽ.

- Ừm. Anh cũng yêu em – Lâm mỉm cười và mắt anh rớm nước.

- Ngày mai đàn lại bản “A time for us” cho em nhé!

- Anh sẽ đàn cho em cả đời.

Lâm cúi xuống đặt lên môi Dương một nụ hôn. Những ngọt ngào như lan tỏa vẽ lên nền mưa nhạt nhòa của Hà Nội những màu thật tươi mới.

“And with our love, through tears and thorns
We will endure as we pass surely through every storm
A time for us, some day there'll be a new world
A world of shining hope for you and me…”


Và những yêu thương lại bắt đầu...



•    Cat Picky

Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

back to top