Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tiếng vọng tuổi thơ

2014-07-02 07:27

Tác giả:


Café Blog - Tuổi thơ, đó là hành trang quý báu cho tôi bước tiếp những chặn đường vẫn còn lắm chông gai phía trước. Nó là một miền kí ức đẹp để tôi tìm về, thả lòng mình vào đó và được bay theo tiếng sáo diều vi vu trên nền trời xanh thẫm.

***
Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có những chú cò chao liệng trên cánh đồng bạt ngàn một màu xanh thẫm, có tiếng mẹ ru hời bên cánh võng trưa, có tiếng bà kể chuyện lúc đêm khuya và có những người con quê chân chất. Nơi ấy, tôi có cha mẹ, người thân và đám bạn mục đồng mà tôi yêu hơn cả. Trong tiềm thức của tôi vẫn còn nhớ như in cái tuổi hồn nhiên không vướng một hạt bụi trần nơi thành thị lắm bon chen và lừa lọc.

Cứ vào mỗi buổi sáng, tôi thích nhất là được chạy trên đôi chân trần, băng qua mấy cánh đồng vẫn còn thơm nồng mùi sữa của bông lúa non đang căng tràn nhựa sống, màu xanh trải dài hút tầm mắt như một tấm thảm khổng lồ đang bồng bềnh trong cơn gió sớm ban mai tuyệt đẹp, những giọt sương còn đọng lại trên lá sau một đêm ấp ủ bao nhiêu là mộng đẹp. Tôi hít một hơi thật sâu, thật dài và bất chợt có một cảm giác khó tả đang len lỏi trong tôi, thấm sâu vào từng tế bào, xuyên vào máu và chạy thẳng vào tim. Tôi gọi đó là hạnh phúc. Chúng tôi vui đùa, kể cho nhau nghe những giấc mơ mình vừa thấy đêm qua, tâm sự chuyện học hành. Trong nhóm của tôi có đứa bốn, năm, sáu, bảy tuổi đến từ các gia đình khác nhau trong xóm. Vậy mà chúng tôi xem nhau như anh, chị em trong gia đình, đứa nào có đồ chơi đẹp là cho cả nhóm chơi cùng, có quà, bánh là chia sẻ cùng nhau.

tiếng vọng tuổi thơ

Vào mùa lúa chín, một màu vàng óng phủ khắp cánh đồng, mấy chú chim bay về ríu rít. Cô, bác nông dân thu hoạch lúa đông vui, rộn ràng. Ôi thương làm sao những con người chỉ biết “ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” quanh năm tần tảo. Họ sống và làm việc đồng án cùng bà con thắm đượm tình làng nghĩa xóm. Buổi chiều, khi mọi người đã đem lúa về nhà thì cũng là lúc chúng tôi tan trường. Tôi vội cất tập sách xong là chạy thẳng ra đồng cùng lũ bạn, đứa thì cưởi trâu huýt sáo, đứa thì thả diều, một nhóm bạn vội chạy bẻ bông sậy chơi trò trận giả. Tôi lắng nghe cái mùi thoang thoảng của cỏ rạ thơm nứt lòng đang hòa quyện trong gió, tôi đắm chìm trước màu vàng của những cây rơm vừa tuốt lúa xong. Bất chợt, tôi bị đánh thức, thoát ra khỏi thế giới riêng của mình bởi bài đồng dao quen thuộc.

“Dung dăng dung dẻ
Dắt trẻ đi chơi
Đến ngõ nhà trời
Lạy cậu lạy mợ
Cho chó về quê
Cho dê đi học
Cho cóc ở nhà
Cho gà bới bếp
Ù à ù ập
Đóng sập cửa vào”.


Chúng tôi đùa giỡn, hát ca làm chấn động cả bầy chim đang bay về tổ sau một ngày tìm mồi chăm chỉ.

Rồi tháng mưa lại về, nó mang theo bao nhiêu là cảm xúc, xao xuyến và khó gọi thành lời. Ngày ấy, chúng tôi thường rủ nhau tắm dưới những hạt mưa mà tôi gọi đó là “ hạt ngọc của tạo hóa”. Sở vĩ, nó được gọi là ngọc vì giọt nước mưa trong suốt, long lanh và nó đẹp biết bao khi có những trận mưa rào vội đến rồi vội đi. Lúc ấy, nó giống như viên kim cương lấp lánh trong cái nắng yếu ớt của nắng chiều vàng nhạt. Chúng tôi thích nhất là ngửa mặt lên trời, nhắm nghiền mắt lại, để mặt cho từng hạt mưa rơi khắp người. Cũng chính lúc ấy, tôi thấy yêu tha thiết cái mảnh đất này và cả cha mẹ tôi nữa. Tôi thầm cảm ơn họ đã cho tôi sự sống và tài sản quý giá nhất đó chính là ngày mai đang đợi chúng tôi chinh phục phía trước.

Tuổi thơ cùng đám bạn nhỏ trong ngôi làng hiền hòa của tôi là thế đấy. Nó rất bình dị mà đáng yêu, chân chất mà dạt dào tình nghĩa. Làm sao tôi có thể quên một thời lớn cùng nhau, cùng chơi đùa, nghịch ngợm mà quên cả cơm chiều, cùng đội mưa về nhà sau những giờ tan học, để rồi tập sách ướt sủng và bị mẹ đánh đòn nhưng lòng mẹ đau hơn bao giờ hết. Rồi mẹ an ủi tôi: “Mai mốt có muốn tắm mưa thì về nhà rồi tắm chứ không được như vậy nữa con nhé! Kẻo bị bệnh thì mẹ lo lắng!” Tôi vội ôm mẹ và nói: “Con xin lỗi mẹ. Con sẽ nhớ lời mẹ dặn”. Ai cũng có một tuổi thơ cho riêng mình. Cho dù nó không hoàn hảo thì bạn cũng đừng nên xem nhẹ vì nó là một phần ý nghĩa trong cuộc sống hiện tại và tương lai.

Giờ đây, chúng tôi đều đã trưởng thành, ai cũng có cuộc sống riêng, hướng đi riêng cho mình. Nhưng tôi tin chắc là vẫn còn đó bao nhiêu là kỷ niệm của tháng ngày hồn nhiên, vui vẻ trong tiếng cười khúc khít mà không một ai muốn lãng quên. Tuổi thơ, đó là hành trang quý báu cho tôi bước tiếp những chặn đường vẫn còn lắm chông gai phía trước. Nó là một miền kí ức đẹp để tôi tìm về, thả lòng mình vào đó và được bay theo tiếng sáo diều vi vu trên nền trời xanh thẫm.

•    Yên Nhiên


Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top